Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm

Ả ta đưa tay ra và bay về phía bà cụ Tô…

Huyền Linh đột nhiên kêu lên một tiếng, lao về phía trước!

Nhưng vô dụng.

Ma nữ xuyên qua Huyền Linh, dùng hai tay siết cổ bà cụ Tô…

Túc Bảo vừa mới ngủ trưa dậy ở trường mẫu giáo đã thấy chú Nhiếp vội vàng đến đón bé.

Bé còn chưa tỉnh hẳn, ngơ ngác hỏi: “Hả? Chú Nhiếp đến đón em à?”

Bé ngủ một giấc đến tận lúc tan học rồi sao?

Nhưng bé nghe thấy chú Nhiếp thì thầm: “Cô chủ nhỏ, về nhanh đi… bà ngoại của cô đột nhiên ngã bệnh!”

Túc Bảo lập tức tỉnh táo lại, thậm chí còn không mang giày đã chạy ra ngoài, chú Nhiếp nhặt giày đuổi theo: “Cô chủ nhỏ, đợi đã!”


Kỷ Trường bay bên cạnh an ủi bé: “Đừng lo lắng, bà cụ không nhanh vậy đâu… Ngoan, đi giày vào trước đi, trời trở lạnh rồi!”

Túc Bảo nhảy lên xe, chú Nhiếp không khỏi kinh ngạc, bây giờ ông ấy thật sự không đuổi kịp một đứa bé nữa rồi, ông ấy già rồi…

Khi xe chạy về nhà họ Tô, vẻ mặt Túc Bảo đầy lo lắng, bé chợt nhận ra ba của mình lái xe giỏi cỡ nào.

Nếu là ba lái xe thì giờ họ đã về đến nhà rồi!

Bé lo lắng nhưng cũng không còn cách nào khác ngoài việc đếm đầu ngón tay.

Chú Nhiếp nhìn thấy bé đang nghịch ngón tay, cau mày như một người lớn nhỏ hỏi: “Tại sao bà lại bị ốm? Hôm nay ở nhà có chuyện gì kỳ lạ xảy ra không?”

Chú Nhiếp kể: “Vào buổi trưa, bà cụ đang cho con chó săn ở trước cửa nhà chính ăn, con chó săn đột nhiên sủa inh ỏi. Ông cụ lo có kẻ trộm trèo tường vào nên nhờ chúng tôi giúp đi kiểm tra xung quanh thì thấy mọi chuyện vẫn bình thường. Nhưng sau khi vào trong nhà thì đã thấy bà cụ ngã xuống.”

Túc Bảo hỏi: “Bà ấy ngã thẳng xuống? Hay là từ từ gục xuống?”

Chú Nhiếp suy nghĩ một lúc, “Bà ấy ngã thẳng xuống.”


Túc Bảo cau mày càng chặt hơn.

Lúc này mi tâm của bà cụ Tô đã đen lại, môi tím tái, bà cụ nhìn chằm chằm la mắng vào không khí trước mặt với vẻ mặt kinh hoàng, như thể bà ấy bị điên vậy.

Đột nhiên bà cụ mở miệng, cắn mạnh vào lưỡi, máu phun ra.

Mọi người đều sửng sốt, vội vàng cạy miệng bà cụ ra, bác sĩ gia đình lo lắng đến toát mồ hôi: “Triệu chứng của bà cụ giống như bệnh động kinh, chúng ta không được để bà cụ cắn vào lưỡi được!”

Nhưng bà cụ nghiến răng nghiến lợi, thậm chí còn phát ra âm thanh kèn kẹt, ông cụ Tô kinh hồn bạt vía – sợ bà sẽ cắn đứt đầu lưỡi mất!

Ông mạnh tay véo thật mạnh vào má bà cụ Tô, rồi ngoáy miệng bà, định đưa tay vào để bà cắn mình.

Nhưng không biết chuyện gì xảy ra, ngay cả bác sĩ gia đình dùng đến kỹ thuật chuyên môn cũng không thể mở miệng bà ra được. . Web‎ đọc‎ 𝗇ha𝗇h‎ 𝐭ại‎ ﹍‎ 𝐭𝙧𝑢m𝐭𝙧𝑢ye𝗇.V𝗇‎ ‎ ﹍

Nhìn thấy bà cụ sắp cắn đứt lưỡi.

Đột nhiên một bóng người nhỏ bé vội vàng lao tới, tát vào mặt bà và hét lên: “Bà ngoại ơi! Dậy đi!”

Bà cụ Tô bàng hoàng.

Lần đầu tiên bà cụ nhìn thấy một nữ ma đột nhiên xuất hiện trước mặt mình, nữ ma lè cái lưỡi dài, thất khiếu chảy đầy máu tươi, tay bóp cổ bà.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận