Tình Như Khói Hoa

Tần Lam chuyển vào sống trong nhà trọ của tôi. Chúng tôi hệt như đôi vợ chồng đã kết hôn nhiều năm vậy. Anh đi chợ, tôi nấu cơm, ăn xong lại cùng nhau rửa bát đĩa, sau đó thì tản bộ. Đôi khi Tần Lam cũng mang Niệm Trạch đến ở với chúng tôi vài ngày. Cuộc sống cứ thế trôi qua bình lặng nhưng cũng thật ấm nồng.

Tôi rất hài lòng với cuộc sống này, nhưng trong lòng lại mơ hồ cảm thấy bất an. Mãi cho đến khi cô ta xuất hiện ở trước mặt tôi, loại cảm giác bất an này càng trở nên chân thật hơn.

Tuy trước nay chưa bao giờ gặp mặt, nhưng tôi lập tức có thể đoán ra ngay thân phận của cô.

Lùi bước và lẩn tránh sẽ chẳng giải quyết được điều gì, vì thế tôi chọn biện pháp đối mặt.

- Cô là Lưu Di?

Cô đứng ngay trước cổng tòa soạn tạp chí chặn lấy lối đi, dùng một thứ ánh mắt ác độc quan sát tôi. Lúc tôi gọi ra tên cô, sắc mặt cô lập tức thay đổi.

- Cô biết tôi à?

Giọng nói của cô tràn ngập vẻ cao ngạo và khinh thường:

- Vậy cô cũng nên biết tôi là vợ của Tần Lam.

Bộ dạng của cô hệt như một mụ đàn bà đang đi đánh ghen nhân tình của chồng mình. Nếu không phải đã biết rõ tình trạng thật sự của Tần Lam và cô ta lúc này, chỉ sợ tôi đã bị cô ta hù dọa mà rút lui mất rồi.

- Phải, tôi biết, kể cả chuyện của Trạch Nhất.

Tưởng đâu lời tôi vừa nói đối với cô sẽ có rung động lớn, ngờ đâu thân thể cô chỉ khẽ rung lên một chút.

- Ngay cả chuyện này anh ta cũng nói cho cô nghe à!

Thanh âm của Lưu Di lộ ra vẻ kinh ngạc. Cô vốn muốn dùng thân phận vợ của Tần Lam để ép cho Nhã Kỳ phải khó xử, nếu trái lại Nhã Kỳ vẫn không đồng ý, cô sẽ lôi chuyện Tần Lam là GAY mà nói ra, để cho Nhã Kỳ chịu đựng không nổi. Thế nhưng giờ đây, Nhã Kỳ đã biết tất cả, lại còn có thể chấp nhận Tần Lam. Tình huống lúc này ngược lại đối với cô vô cùng bất lợi!

- Tôi yêu Tần Lam. Anh đã từng như thế nào tôi không quan tâm, điều tôi quan tâm chính là anh ấy cũng yêu tôi.


Tôi nói với giọng êm êm.

- Cô muốn ở cùng Tần Lam à? Tôi nói à biết, cô nằm mơ! Tôi là người vợ danh chính ngôn thuận của anh ấy, tôi sẽ không nhường anh ấy cho bất cứ kẻ nào, cho dù có phải giết chết anh, thì anh cũng là của tôi!!

Lưu Di điên dại cười lớn, lời nói của cô khiến tôi cảm thấy sợ hãi.

- Tôi tôn trọng sự lựa chọn của Tần Lam, tôi cũng chẳng cần hai người có ly hôn hay không, tôi chỉ hy vọng cô biết rằng, sức mạnh của tình yêu sẽ vượt qua tất cả.

Nếu như bảo trước kia tôi có một chút đồng tình và thương xót cho Lưu Di thì lúc này đây đã hoàn toàn hết sạch!

- Điếm thối, cô cho rằng cô cao thượng lắm à? Yêu đương cái quái gì chứ! Đi mà gặp quỷ sứ của cô đi, Tần Lam là của tôi! Là của tôi! Niệm Trạch cũng là của tôi, các người ai cũng đừng hòng cướp đoạt những thứ bên cạnh tôi đi!!

Cô nhào đến phía trước, dùng móng tay chộp lấy mặt tôi. Tuy tôi kịp né được nhưng cũng để cho cô cào lên cổ mình một lằn máu thật sâu.

- Ngừng lại!

Bảo vệ tiến tới khống chế Lưu Di.

- Nhã Kỳ, bồ không sao chứ?

Nguyễn Nguyễn đỡ lấy tôi, hóa ra vừa rồi cô nàng phát hiện tình huống có phần không ổn liền gọi bảo vệ đến.

- Đàn bà thối! Đồ hư hỏng! Cô và cái tên đồng tính luyến ái Tần Lam kia đi chết cả đi!!

Lưu Di không thoát khỏi sự kềm kẹp của bảo vệ liền ngoác miệng mắng to. Những kẻ vây xem xung quanh đều xầm xì bàn tán.

- Bốp!

Một cái tát rõ to khiến cho tất cả mọi người lặng im trở lại.

Lưu Di kinh ngạc nhìn tôi, không tin một cô gái thoạt trông nhu nhược như tôi lại có thể ra tay với mình.

- Cô có thể sỉ nhục tôi nhưng không thể sỉ nhục Tần Lam và Trạch Nhất, sỉ nhục người cô yêu thương!

Ngực tôi phập phồng dữ dội, vô cùng tức giận.

- Có muốn mang cô ta đến đồn cảnh sát hay không?

Bảo vệ hỏi tôi.

- Để cô ấy đi đi.

Tôi lạnh lùng liếc nhìn Lưu Di rồi xoay người trở vào phòng biên tập, để tất cả những lời bình luận cùng mắng chửi lại sau lưng. Phía đồng nghiệp, có kẻ đồng tình, có kẻ thì ánh mắt hàm chứa sự khinh bỉ. Tôi cứ nhìn như không thấy, trở lại chỗ ngồi với mớ công việc bề bộn của mình.

- Nhã Kỳ, bồ để ụ ta đi như vậy à!

Nguyễn Nguyễn bất bình hỏi tôi. Phát hiện ra rất nhiều kẻ tò mò đang chú ý đến cuộc trò chuyện của mình, Nguyễn Nguyễn hét to:

- Nhìn cái gì mà nhìn, bộ hết chuyện làm rồi hay sao! Nơi này không phải là tuần báo lá cải đâu nhá, muốn săn tin thì sang nhà bên báo danh đi!

Hài lòng nhìn ai nấy lại chúi đầu vào công việc, Nguyễn Nguyễn trở về bên cạnh tôi.


- Nguyễn Nguyễn, không cần như thế đâu!

Tôi biết cô nàng quan tâm tôi, nhưng không muốn cô vì chuyện của tôi mà đắc tội với mọi người.

- Nhã Kỳ, đừng để ý đến bọn họ, mình ủng hộ bồ! Tần Lam là người đàn ông tốt!

Nguyễn Nguyễn từng gặp qua Tần Lam, cũng biết đôi chút về sự tình của anh. Cô là dạng người ăn ngay nói thẳng, cảm giác được người tốt thì chính là tốt, không quan tâm đến quá khứ của họ.

- Cảm ơn bồ.

Tôi cảm giác lúc này, không điều gì sánh được với những lời tri kỷ khiến cho lòng người an ủi ấy.

Lúc bóng hình Tần Lam xuất hiện nơi cửa, một cơn xao động lại dấy lên. Tôi tức giận liếc nhìn Nguyễn Nguyễn, nhất định là cô nàng đã gọi điện thoại.

- Nhã Kỳ...

Không đợi cho anh kịp mở miệng, tôi đã lôi anh ra khỏi phòng biên tập. Chuyện xấu hôm nay đã quá nhiều rồi, tôi không muốn bọn họ có thêm trò vui để xem nữa.

Tôi dẫn anh đến phòng thang gác, nơi này bình thường rất ít ai qua lại.

- Nhã Kỳ, cô ta đến tìm em à?

Nhận được điện thoại của Nguyễn Nguyễn, anh vội bỏ dở cuộc họp mà chạy ngay đến đây.

- Không sao mà, nhìn anh gấp gáp kìa.

Tôi lấy khăn tay lau mồ hôi trên trán cho anh. Dáng vẻ anh có chút xộc xệch, không giống chút nào so với Tần Lam bình tĩnh thường ngày.

- Đây là gì! Cô ta đánh em à?!

Anh xót xa nhìn vết thương trên cổ tôi, tay khẽ chạm đến khiến tôi không khỏi rụt cổ lại.

- Không sao mà...

- Còn bảo không sao!!

Anh đột nhiên cao giọng khiến tôi giật bắn mình. Lập tức nhận ra sự luống cuống, anh dịu giọng lại:


- Xin lỗi... Đau lắm không em?...

Anh nhẹ nhàng dùng lưỡi liếm lấy vết thương rồi ấn lên đó một nụ hôn.

- Đừng như vậy...

Gương mặt tôi đỏ bừng, máu dồn cả lên đầu.

- Đây là nơi làm việc...

- Xin lỗi...

Anh ôm lấy tôi, tì cằm lên đỉnh đầu.

- Thật sự là không việc gì mà...

Anh cứ tự trách khiến cho tôi vô cùng đau lòng. Rõ ràng không phải anh sai, tại sao lại muốn đổ hết mọi lỗi lầm lên người mình chứ?

- Anh yêu em, anh hứa sẽ không để cho em bị thương thêm lần nữa!

Những lời anh nói khiến cho tôi vô cùng cảm động.

- Ối ối...

Cửa thoát hiểm bất ngờ mở ra, một đống người đổ ập vào, kẻ đầu têu chính là Nguyễn Nguyễn! Cô nàng cười thẹn nhìn tôi.

- Mọi người...

Tôi vừa bực mình vừa buồn cười, nghĩ đến mọi chuyện vừa rồi đều bị bọn họ trông thấy, liền xấu hổ đến mức không dám ngẩng đầu lên, dứt khoát chui vào lòng Tần Lam, làm đà điểu trốn cát cho xong.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận
Quảng Cáo: Coin Cua Tui