Tình Triền Nhật Nguyệt

Trần Vu An được thả đi .

Đại hôn sắp tới, bỗng dưng gặp phải chuyện này, tuy rằng Thiên Thư không nói gì, nhưng mà nàng với Hướng Hách Nhật khẳng định có thù……

Ai! Lí Liên Nhi cảm thấy thật sự không còn mặt mũi nào để gặp Thiên Thư.

Trần Vu An trước mắt an trí ở Lí gia tịnh dưỡng, Thiên Thư vội vàng chăm sóc hắn, Lí Liên Nhi đợi ở nhà luôn có chút xấu hổ, dù sao thì việc này là do nàng làm lên.

Có nhà không thể về , vì sao nàng biến thành bộ dạng này?

Nàng trừ bỏ thở dài, vẫn là chỉ có thể thở dài!

Đi khỏi con hẻm nhỏ, trước mắt còn có gian trà lâu mới khai trương, ca kỹ nữ tiếng hát du dương bay bổng lượn lờ, nàng ở bên ngoài cả ngày, vừa lúc bị tiếng ca này hấp dẫn, không tự giác bước vào.

Mới bước vào hai bước, tiểu nhị liền vội vàng đi ra nghênh đón, trên mặt khách sáo ra vẻ cười. “Ai! Cô nương mời vào mời vào, muốn uống trà gì a?”

“ Ta muốn……” Lí Liên Nhi vừa mới mở miệng, tiểu nhị liền ngẩng đầu, sau đó thái độ lập tức biến đổi, đôi mắt nhỏ cười meo meo đột nhiên trừng thật lớn, sau lại thật cẩn thận mở miệng, chỉ sợ chính mình nước miếng phun đến người ta.

“ Cô, cô…… Cô nương!”

“ Làm sao vậy?” tiểu nhị này có điểm kỳ quái.

“ Không, không, cô nương mời lên lầu hai ngồi.” tiểu nhị gãi gãi đầu, vội hướng tay ra vẻ mời.

“ Không cần, ta sẽ không ngồi lâu, ngồi ở đây là được rồi .” Lí Liên Nhi lắc đầu, chỉ vào khoảng không bên cạnh ngồi xuống. Nàng chỉ là đến uống một ngụm trà, như vậy quá mức xa xỉ.

“ Cô nương quá khách khí, trà lâu chúng ta mới khai trương, nên mới có ưu đãi này, thỉnh cô nương đồng ý lên lầu, trong quán lại quá nhiều người, hoàn toàn miễn phí!” điếm tiểu nhị mồ hôi lạnh chảy ròng, chỉ sợ nàng không chịu.

Cho dù cảm thấy khác thường, Lí Liên Nhi cũng không làm muốn làm khó người khác, nếu đều nói là ưu đãi, coi như nàng vận khí tốt đi!” Nếu ngươi đã nói như vậy .”

Lên lầu hai, nàng mới phát hiện trừ bỏ ca sĩ nữ ở ngoài, căn bản là không có khách nhân.

“ Cô nương nhất định là khát nước , cho ta giới thiệu một chút trà ngon của bổn điếm.” tiểu nhị theo sau lưng xuất ra một cuốn sổ đỏ, “ Có…… Liên trà, Hồ Trung Nhật Nguyệt trà, Minh Tâm trà chờ một chút.”

“ Này các loại trà đó sao ta chưa từng nghe qua?” Những loại trà này khiến nàng tò mò.

“ Đây là chủ tử chúng ta mất rất nhiều tâm tư nghiên cứu lại trà, độc nhất vô nhị.” tiểu nhị kiêu ngạo mà giải thích, “Không bằng cô nương trước đến thử một chén Minh Tâm trà đề nâng cao tinh thần?”

Lát sau, điếm tiểu nhị liền đem bát trà bưng tới trước mặt nàng, “ Tô nương mời dùng từ từ, ta sẽ không quấy rầy .”

“ Chờ một chút! Trà này là lạnh ?” Màu sắc như ngân như tuyết, cảm giác nếu như vừa hớp một ngụm liền khiến cho người cảm giác được một cỗ mùi thơm ngát thản nhiên.

Tiểu nhị cung kính giải thích, “ Hương vị của trà khi uống vào sẽ lành lạnh có vị có hơi đắng, những bận tâm trong lòng sẽ dần vơi đi, nhưng vẫn là tồn tại.”

Loại trà lạnh này cũng không gặp nhiều nha! Nhìn mấy khối băng nổi trên mặt nước, một trà lâu mới mở như thế nào lại có thể có được?

Như là nhìn thấu Lí Liên Nhi nghi hoặc, tiểu nhị lại giải thích:” Bởi vì trà này vốn là trà đắng , mọi người có vẻ sẽ không uống được, lão bản của ta nói này trà uống có thể khiến cho tâm trạng trở nên tốt hơn, mới cho vào vài cục đá lạnh.”

Lí Liên Nhi uống thêm vài hớp nhỏ, phát hiện quả nhiên không khó uống, hai loại tư vị đắng và ngọt như hòa vào nhau , quả nhiên uống ngon , hơn nữa tiếng ca du dương động lòng người, khó trách này hỏi trà lâu sinh ý tốt như vậy.


Ngồi trong chốc lát, chân cũng không còn mỏi , Lí Liên Nhi xuống lầu tính trả tiền. “Tiểu nhị, này tiền như thế nào tính?” hy vọng sẽ không quá đắt đi, không biết tiền của nàng mang theo có đủ hay không?

“ Lần này xem như bổn điếm chiêu đãi ngài, không cần tiền !” tiểu nhị lần nữa thoái thác, chính là không chịu nhận lấy tiền của Lí Liên Nhi.” cô nương có rảnh thường đến là tốt rồi, lần này thật sự không thu tiền a! Cô nương đi thong thả nha!”

Sợ sự kiên trì của nàng tới mức tiểu nhị chạy nhanh đem nàng thỉnh đi ra ngoài.

Quên đi, không thu tiền sẽ không lấy tiền, lão bản muốn làm thâm hụt tiền làm ăn, cũng không liên quan chuyện của nàng. Chính là, hôm nay vận tốt tựa hồ vẫn đi theo nàng……

Bạch Lạc thành có cửa tiệm mới mở vốn rất hiếm hơn nữa quy mô lại lớn có chút dọa người. Giống gian bố trang (cửa hàng may mặc) trước mắt này khiến cho nàng chùn bước, không nghĩ tới nha đầu đứng ở cửa mời chào khách nhân dám kéo nàng tiến vào, quản sự liền không phân bua vội cầm rất nhiều vải thêu tinh mỹ tơ lụa xinh đẹp đưa cho nàng.

Này thật sự rất kì lạ!

Con đường này đi không đến một nửa, tay nàng đã muốn không thể giơ ra lấy cái này nọ, nếu này lại là thủ đoạn mời chào khách nhân, như thế nào chỉ có đối nàng tốt như vậy?

Như cố tình giống tiểu nhị ở trà lâu cùng một giải thích: Đây là ưu đãi sau khi khai trương.

Quên đi, mấy thứ này cầm đưa cho Tiểu Xảo đi! Nàng trở về nơi này sau đều còn chưa có đi nhìn xem bọn nhỏ nữa! Lâu như vậy không gặp, không biết bọn họ có thể hay không đã quên nàng?

Nàng đang cầm một xấp vải, vài món quà, thong thả đi tới.

Hô…… Mấy thứ nàng cầm này thật là nặng mà!

Bỗng dưng, một bóng người nhảy ngăn trở đường đi của nàng, làm cho toàn bộ đồ vật trong tay nàng rớt xuống.

“ A!” Lí Liên Nhi nhanh chóng chụp lấy hộp gỗ, đáng tiếc lô điểm tâm tinh xảo mới ra lò vẫn là từ túi lăn ra, hung hăng rớt xuống, lăn thêm vài vòng mới đứng ở bên chân người nọ.

Đáng giận, đó là muốn tặng cho bọn nhỏ ăn chút bánh ngọt!

Lí Liên Nhi cặp mâu kia biểu lộ lưu luyến không rời khỏi mấy cái bánh ngọt lăn đi , ngẩng đầu trừng hướng vào cái tiểu quỷ dám đụng vào người của nàng, “Ngươi đi đường không nhìn……”

“ Liên Nhi……” tiếng nói quen thuộc hàm chứa chua sót, nguyên lai người ngăn trở nàng trên đường đúng là Hướng Hách Nhật.

Nàng đi phía trái một bước, hắn cũng đi phía trái ngăn trở nàng.

“ Ngươi làm cái gì?” nàng trách mắng. Vì cái gì cố tình gặp được hắn?

Hắn ôm lấy nàng,” Nàng còn nhớ không ?Lần đầu chúng ta gặp nhau, cũng là nàng tiến trong lòng của ta.” Âm thanh trầm thấp của hắn ở bên tai nàng, cúi đầu tựa vào đầu vai nàng,” Ta không quên được……”

“ Buông tay!” nàng cất tiếng , nhẫn tâm đánh gãy lời nói của hắn. “Hiện tại theo ta nói lời này có ích lợi gì sao? Ta đã quên rồi.”

Người xem qua đường xung quanh càng ngày càng nhiều, tất cả đều ở thảo luận chuyện bọn họ, Lí Liên Nhi nguyên bản lạnh nhạt mặt hơi hơi biến sắc, “Ngươi trước buông tay…… Đồ của ta rớt hết rồi.”

“ Rớt thì rớt, trong điếm còn nhiều mà!” càng nhiều người thấy càng tốt, vừa lúc biểu thị công khai quan hệ bọn họ, nàng sẽ không bị người khác đoạt đi.

Hắn mặt chậm rãi tới gần, lại gần chút sẽ đụng tới môi của nàng ……

Lí Liên Nhi nín thở không dám động,” Ngươi nói cái gì? Chẳng lẽ trên tay ta tất cả thứ này đều là ngươi cho?”

“ Không phải ta cho, là tân điếm khai trương ưu đãi.” hắn mị hoặc nàng, nàng lại chỉ quan tâm mấy thứ kia, làm cho hắn thất vọng thật to.


“’ Nhưng là ngươi là lão bản đi!” khẩu khí của nàng là khẳng định .

“ Ngươi không thích mấy thứ này sao?” Hướng Hách Nhật trả lời. Nàng vẫn tránh không gặp mặt, hôm nay vẫn là gia phó mật báo, mới có thể gặp nàng……

“ Nếu biết là ngươi đưa , ta căn bản sẽ không lấy.” nàng vươn tay đưa hộp gỗ ném về hướng hắn.

Hướng Hách Nhật rõ ràng có thể tiếp được, cũng không tiếp được cũng không né tránh, bị góc cạnh của hộp gỗ bén nhọn xẹt qua một đạo vết máu, máu trào ra chảy cạnh con ngươi màu nâu không dứt , nhưng hắn lại cũng không chớp mắt hay liếc mắt nhìn một cái.

Lí Liên Nhi mắt đau xót, ngực co rút nhanh,” ngươi……”

Nàng không phải cố ý ….. Nàng nghĩ đến hắn sẽ tiếp được……

Lí Liên Nhi lo lắng xuất ra khăn lụa, quên đi kiên trì chính mình, thật cẩn thận lau đi miệng vết thương ghê người , run run mở miệng, “ Vì sao ngươi không né?“

“ Liên Nhi, ngươi vẫn là thực quan tâm của ta.” hắn cầm lấy bàn tay mềm mại của nàng, dừng ở trước nàng, bạc môi nhẹ nhàng giơ lên, hôn lên cánh tay trắng nõn của nàng .

Theo môi hắn hạ xuống toàn bộ như lan ra, nàng giống như nghe được tâm chính mình đóng băng bắt đầu bị giải trừ……

Cắn chặt răng, nàng chật vật ly khai, “ Đừng chạm vào ta!”

“ Nhìn ta bị thương, ngươi so với ta còn đau hơn phải không?” hắn bình tĩnh tuyên bố.

“ Ta không có!” nàng nhanh chóng phủ nhận, lại không biết loại hành vi này làm cho Hướng Hách Nhật càng thêm tin tưởng vững chắc. Nàng xoay người nhặt lên gói điểm tâm to , đỏ mặt lướt qua đám người xem náo nhiệt, bỏ trốn mất dạng.

Nhìn nàng thoát đi bóng dáng, mâu trung hắn kiềm nén vui sướng……

Mái tóc dài củaLí Liên Nhi tung bay, nàng chạy đi như điên, hô hấp hỗn độn, cố gắng thúc giục hai chân minh, chỉ sợ không cẩn thận sẽ rơi vào đôi mắt lạnh nhạt của nam nhân kia.

”Lí cô nương?” một thanh âm kinh hỉ từ xa đến gần.

Nghe được tiếng hô, Lí Liên Nhi dừng cước bộ lại, lúc này mới phát hiện mình đang ở nơi nào. Nguyên lai nàng khi bối rối đã chạy tới nơi này ……

Cầm theo cái giỏ đồ ăn, Tiểu Xảo vội chạy tới,” Là Lí cô nương sao?”

“ Tiểu Xảo…… Đã lâu không gặp !” ánh mắt kích động đánh giá rơi thẳng trên người nàng, Lí Liên Nhi cũng ngây ngốc nhìn Tiểu Xảo, càng cảm thấy nàng trổ mã động lòng người.

Tiểu Xảo đột nhiên quỳ xuống,” Lí cô nương……”

Lí Liên Nhi bị hành động của Tiểu Xảo làm cho hoảng sợ, chạy nhanh đỡ lấy thân thế nàng đang quỳ xuống,” Tiểu Xảo, ngươi làm cái gì vậy?” cùng Tiểu Xảo nhiều năm không gặp, mới gặp lại , lại là tình huống như thế này.

“ Cám ơn Lí cô nương…… Nếu không phải người thiện tâm, bọn nhỏ chúng ta vốn không cha không mẹ sẽ không thể có được như ngày hôm nay !” Tiểu Xảo kích động rơi lệ.

Nàng như thế nào nghe cũng không hiểu lời nói của Tiểu Xảo?

Tiểu Xảo tiếp tục nói: “Lúc đầu Lí cô nương đưa tới ngân lượng chỉ đủ mọi người sống ngày…… Không nghĩ tới Lí cô nương lại dùng tiền đem nơi này cải tạo thành học đường, làm cho chúng ta có thể biết chữ……”

Mấy đứa nhỏ trưởng thành, có đứa làm quản sự , có đứa làm đưa tin, còn vài đứa nhỏ, được tuyển đi vào nhà giàu người ta làm tiểu thư đồng cho các thiếu gia, thay đổi này đều là bởi vì bọn họ có thể đọc sách biết chữ, làm cho nàng như thế nào có thể không cảm tạ Lí cô nương chứ?


“ Cái gì?” Lí Liên Nhi cảm thấy nghi hoặc, định thần vừa thấy mới phát hiện trong trí nhớ tam hợp viện đã bất đồng trở nên thật to lớn, ngẫu nhiên còn có thể nghe được tiếng trẻ con đọc chậm.

Tiểu Xảo theo ánh mắt Lí Liên Nhi nhìn lại, lại là cười lại là lệ,” nếu không có Lí cô nương, chúng ta vận mệnh vĩnh viễn không thể thay đổi…… Không nghĩ còn có người tốt giống như Lí cô nương .”

Nói xong nói xong, Tiểu Xảo vừa muốn quỳ xuống đất dập đầu , Lí Liên Nhi chạy nhanh ra tiếng ngăn cản,” Tiểu Xảo ngươi hiểu lầm , ngươi nói việc này cũng không phải ta làm a!“

“ Như thế nào như thế?” Tiểu Xảo không tin, “ Lúc trước ta hỏi những người đảm trách , bọn họ đều nói là do ý của Lí cô nương…… Ta lúc trước thật sự là rất đáng giận , không biết tâm ý Lí cô nương còn nói ra cái loại lời nói này.”

Năm ấy chuyện Tiểu Xảo còn nhớ thương trong lòng, tổng cảm thấy chính mình còn thiếu Lí Liên Nhi một lời giải thích.

Việc này nhất định là do người khác làm, nàng không có loại năng lực cùng tài phú này…… Lí Liên Nhi lâm vào trầm mặc, suy tư chuyện này, trong ngực trào lên cảm xúc.

Nàng trong tâm trạng mơ hồ bừng tỉnh…… Từ khi nàng rời nhà trốn đi , có gửi một số tiền cố định đưa tới nhà, Thiên Thư cùng cha mẹ đều tưởng nàng an bài , lúc ấy nàng cũng không có nghĩ nhiều, thôi xem như là vì cha mẹ giúp người tích đức, mới có thể dùng loại phương pháp này hồi báo cha mẹ.

Tiểu Xảo hỏi cẩn thận, không biết vì sao Lí Liên Nhi vẻ mặt khiếp sợ.” Lí cô nương?”

Lí Liên Nhi miễn cưỡng cười, “Ta không sao, Tiểu Xảo ngươi nhanh đi đi! Ta đi trước.” cước bộ trở nên hoảng loạn , nàng dọc theo đường cũ đi chậm lại , tim đập lại càng lúc càng nhanh.”

Là hắn sao?

Cước bộ trở nên nhanh, mưa phùn lại kéo dài rơi xuống, nàng lại hoàn toàn không thấy.

Lúc này trên cầu bên bờ có mạt bóng dáng lẳng lặng cầm ô đứng yên, đôi mắt giao nhau, rồi sau đó chậm rãi đi tới, khuôn mặt dần dần rõ ràng, chính là người nàng đang suy nghĩ tới.

“ Liên Nhi, trời mưa ……” Hướng Hách Nhật ôn nhu gọi nàng, vì nàng ngăn trở mưa rơi.

Là mưa làm ướt hốc mắt đi…… Nàng nhìn thấy góc áo hắn đều ướt , “Ngươi đứng ở chỗ này đã bao lâu?”

“ Ta quên rồi.” Mưa rơi càng lúc càng lớn, ướt nhẹp vai trái hắn.

Lí Liên Nhi không khỏi giận dữ, “ Hướng Hách Nhật! Học đường kia là của ngươi đúng không , tiền xây lên cũng là ngươi cấp đúng không? Còn có chuyện gì ta không biết nữa? Vì sao làm như vậy với ta?”

“ Bởi vì ta không dám thừa nhận dụng tâm như vậy…… Là vì yêu nàng.” hắn thống khổ nói.

“ Ngươi thật sự là tên đại ngốc!” lúc ấy không nói, không nhìn kỹ tình cảm của chính mình, để bản thân đau buồn lâu đến thế ! Bởi vì bộ dáng ngốc nghếch này, hắn rốt cuộc đấu tranh bao lâu?

Trong lòng bế tắc sẽ không biến mất, nhưng cũng đã dần hóa mềm……

Hắn dẫn nàng đi tới một hướng quen thuộc, “ Liên Nhi, nơi này là nơi lúc trước chúng ta gặp nhau, nàng nhớ không?” tiếng nói trầm thấp ẩn ẩn kích động.

Cảm giác quen thuộc trong nàng đột ngột xuất hiện, chính là theo thời khắc đó bắt đầu…… Nàng đuổi theo hắn chạy đã lâu đã lâu. Rất nhiều chuyện đã xảy ra, sẽ không thể quay về như thưở ban đầu được.

Hiện tại hắn nên làm cái gì bây giờ? Nàng lại nên làm cái gì bây giờ?

Nhìn hắn ẩn ẩn chờ mong đợi đọng trong đôi mắt, nàng lại nói không ra nửa lời.

Sau đó đôi mắt hắn dần dần ảm đạm, tiếng nói nhẹ nhàng đau xót , làm cho đôi tai nàng không khỏi cảm thấy đau đớn.” Từ nơi này chúng ta bắt đầu lại một lần không được sao?” hắn ngụ ý, không cần nói rõ.

“ Ta……” sợ hãi, do dự lần lượt đan xen lẫn nhau , làm cho nàng không nói ra tiếng.

Nguyên lai suốt cả thời gian đó là chờ đợi, hắn thế này mới hiểu được lòng của nàng có bao nhiêu đau đớn.

Đem ô giao cho nàng, hắn chậm rãi lui đi vào trong mưa.

Không thể cùng nàng đi bên nhau, nhưng ít ra có thể làm nàng đau vì thương hắn…… Kia cũng đáng đi.


Nhìn bóng dáng xa dần, nàng chậm rãi ngồi xổm xuống, đột nhiên phốc xích bật cười, trong cười có lệ, hai tay che miệng khóc cười không thôi.

“ Hướng Hách Nhật……” nàng dùng hết khí lực lên tiếng hô to.

Người kia quả nhiên cước bộ tạm dừng, cẩn thận đoán , cử động bất định,” Liên Nhi?”

Nàng từ mặt đất đứng lên, đạp trên nước chạy về hướng hắn.

“ Ngươi là cố ý , ngươi là cố ý ……” quyền không lưu tình chút nào dừng ở trên người hắn, hai má nàng phiến hồng vì kích động nước mắt cùng mưa rơi ko ngừng trên mặt.

Vì cái gì lòng của nàng còn đau như vậy? Thân ảnh hắn thoạt nhìn đúng là rất cô đơn, làm cho tâm nàng vốn yếu ớt nay càng thêm đau đớn.

Hướng Hách Nhật bất động, tùy ý nàng phát tiết, thẳng đến quyền hạ xuống đầu bắt đầu chậm dần và yếu bớt, hắn mới cầm hai tay của nàng, “ Nàng nói đúng, ta là cố ý …… Chỉ cần có thể thu lấy ánh mắt của nàng, tâm nàng, ta đều nguyện không từ thủ đoạn.”

Nàng trong ngực hắn bi ai nói:”Vì sao phải mất khoảng thời gian dài như thế ngưới mới hiểu rõ chứ? Nếu không phải Lữ Lử Thanh, ngươi còn có thể khẳng định như vậy sao?”

Nàng hoang mang, là hắn không có cách nào thay đổi kết quả, hắn ôn nhu hỏi: “Ta đã mất đi cơ hội giải thích, không phải sao?”

Lí Liên Nhi chậm rãi mở miệng, “Đúng vậy…… Cho nên, ta vĩnh viễn đều hoài nghi về tình yêu ngươi đối với ta.”

Nàng bi thương nở nụ cười.

Ngón tay thon dài nhẹ nhàng xoa mặt của nàng, vì nàng lau đi nước mắt,” ta biết.”

“ Nếu như xa nhau không thể làm cho chúng ta sống được, vì cái gì phải xa nhau?” hắn thương tiếc ôm chặt nàng, “ Nàng chờ đợi lâu như vậy, hiện tại nên đến ta cố gắng , một ngày nào đó sẽ làm nàng tin tưởng …… Đừng cự tuyệt ta được không? Cũng đừng né tránh, đến lượt ta chờ nàng được không? ”

Nói một lần lại một lần, hắn muốn nàng biết.

Hướng Hách Nhật nhắm mắt lại, thân hình cứng ngắc, nín thở chờ đợi câu trả lời của nàng. Mặc kệ của nàng trả lời là cái gì, hắn chỉ có khả năng là tiếp tục ở bên người nàng chờ đợi, thẳng đến khi nàng hoàn toàn tin tưởng hắn……

Đau đớn ở ngực dâng lên, hắn ra vẻ thoải mái mà đối nàng mỉm cười, cũng không dám chống lại ánh mắt của nàng, “Không sao, nàng không cần trả lời ta…… Ta đã hiểu.” hắn vẫn là rất nóng vội ……

Nam nhân này đối mặt tình yêu khi quá mức thật cẩn thận, luôn làm cho nàng đau lòng thương tiếc…… Nàng nhẹ nhàng than thở, sau đó ngửa đầu hôn lên môi hắn.

Hắn trở nên đình trệ, ngực phập phồng mấy đoạn.

“ Chàng thường nói ta khờ, nhưng chàng so với ta còn ngốc hơn…… Nói ta có thể nào để chàng đau long chứ?” hắn rất biết lợi dụng nhược điểm của nàng, làm cho nàng khó có thể phòng bị.(Y lúc này LN da mem long roi nen tat hay doi cách xưng nha:D)

Vì làm cho chính mình tốt , nàng là nên thử lạnh nhạt hắn đi? (Sue : Chị trả thù anh hồi đó lãnh chị nè )

Nghĩ như vậy nàng đột nhiên cảm thấy giống như hạ được trọng gánh nặng xuống, mỉm cười rực

rỡ , từ trong lòng hắn nhẹ nhàng chạy đi –

“ Liên Nhi? “ nàng giống như một chú bướm đang bay, làm cho hắn phản ứng không kịp.

“ Là chàng nói sẽ cố gắng …… Như vậy ta chạy chàng truy, ta muốn nhìn xem chàng chừng nào thì có thể bắt lấy ta?” Lí Liên Nhi hướng hắn hô to, sau đó càng chạy càng xa,” ta không có nhiều tính nhẫn nại lắm a~!”

Đúng vậy! Không thể quay về thì lại đi chấp nhất làm gì? Nàng cùng hắn bây giờ chỉ có thể nắm chắc hiện tại tình cảm của chính mình……

Không biết qua bao lâu, tựa như một bức tranh mỹ cảnh, mưa to bỗng nhiên ngừng lại, mọi thứ xung quanh đều được tẩy sạch, ánh sáng từ những đám mây dần hé mở , trên mặt đất từng vũng nước ánh lên bảy sắc, phía đầu hai cầu là hai người họ , tâm chưa bao giờ gần nhau như lúc này.

Trường sam theo bước đi đón gió bay lên, theo sau là đôi mắt ẩn chứa thân thiết nhu tình……

“ Liên Nhi, ta nhất định sẽ bắt được nàng–“

——— ————-(Toàn Văn Hoàn)——— ————


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận