Tn 70 Vợ Của Phản Diện Phải Vùng Lên


Dáng người Du Hà hơi gầy, nhưng cánh tay có cơ bắp.

Tuy cậu cao hơn một mét tám chút, nhưng mặc quân phục vào, sống lưng thẳng tắp, xem ra có khí chất của một mét tám lăm.

Ngón tay Du Hà ấn vào viền cổ áo có lá cờ đỏ, nhẹ nhàng sờ vài cái.

Cậu nhìn cái váy treo ở một bên, hỏi cô: "Thế còn quần áo của cô đâu?"Cái váy này chỉ có một nửa, chẳng phải cần có một cái áo nữa sao?Thịnh Kiêu khoanh tay: "Buổi tối nó sẽ đến.

"Du Hà nhướng mày: "Tối nay?"Thịnh Kiêu gật đầu, nhíu mày cười: "Sẽ có người gửi đến.

"Cô đi tới xem cháo trong nồi: "Cháo của tôi đã chín chưa?"Cháo trong nồi trở nên sệt và thơm, Thịnh Kiêu ngửi mùi thơm, gọi cậu: "Du Hà, đường đỏ ở đâu?"Du Hà lấy đường đỏ của cô, sau khi mở túi giấy, bên trong là từng miếng màu nâu đỏ.


Một tấm chỉ có mười miếng, một miếng dài bằng ngón tay.

Du Hà lấy ra một miếng và hỏi cô: "Cô muốn cho bao nhiêu?"Thịnh Kiêu liếc mắt: "Bẻ một nửa đi, trước tiên phải tiết kiệm đã.

""Ừ.

" Du Hà bẻ một nửa, nghiền nát và cho vào nồi, cẩn thận cất đi đường đỏ dư lại.

Một bát cháo ngọt long nhãn kỷ tử táo đỏ nóng hổi!Thịnh Kiêu ăn nửa cái bánh bao, còn Du Hà ăn một cái rưỡi.

Ngọt ngào, lại nóng hổi mềm nhũn, Du Hà uống rất chậm và rất kỹ.

Sau khi ăn xong, Thịnh Kiêu ra sân tiêu hóa, thím Triệu ở ngoài gọi: "Cháu gái, cháu có ở nhà không?"Thịnh Kiêu vội vàng đáp: "Tới đây!"Thịnh Kiêu cầm xuống những chiếc váy đang phơi, gió ở đây lớn, tranh thủ buổi chiều mặt trời chưa lặn phơi hai tiếng, gió lại lớn, rất nhanh khô.


Cô chỉ cho thím Triệu xem những chỗ mình may: "Thím xem, những chỗ này giúp cháu làm lại một chút, sau đó đuôi váy thu một bên có được không?"Thím Triệu nhìn chiếc váy cô làm: "Chiếc váy này thật đẹp, thím có thể làm được.

"Thịnh Kiêu thuận tiện còn đưa cho thím Triệu cái màn tháo ra: "Thím làm cái màn này thành khăn choàng không có nút được không?"Thật ra cô đang nói cái loại áo chống nắng phổ biến nhất ở đời sau, không có nút áo, hai bên vạt áo buộc lại là xong.

Thím Triệu suy nghĩ nói: "Có thể làm được, nhưng làm thành áo rất mỏng rất xuyên thấu.

"Thịnh Kiêu cười nói: "Không sao, thím cứ làm cho cháu, làm lớn một chút, cháu có việc dùng ạ.

"Cô gọi Du Hà: "Du Hà, đưa cho thím một nắm táo đỏ.

"Du Hà ở trong đáp một tiếng, vội vàng lấy cho cô một bát táo đỏ, thím Triệu vừa muốn từ chối: "Không cần không cần, chuyện nhỏ thôi mà.

"Tay bà ta chưa đẩy ra, Thịnh Kiêu đã nắm lấy túi của bà ta nhét vào: "Ôi, làm phiền thím rồi.

".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận