Tơ Vương Như Nước FULL


6.
Sau khi trở về, bạn thân còn hưng phấn hỏi tôi tình hình ra sao.
Tôi tức giận trợn mắt nhìn cô ấy một cái: “Mày biết Tống Tự An về nước lâu rồi nên cố ý hợp tác phải không”
Cô ấy xấu hổ cười: “Chúng ta không nể mặt sư cũng phải nể mặt Phật, rốt cuộc chuyện Mộc Mộc đi học vẫn là chuyện quan trọng nhất mà!”
Đúng vậy, thế giới rộng lớn như thế, chuyện học hành của Mộc Mộc là ưu tiên hàng đầu.
“Đổi luật sư đi, dù sao thì tao không muốn để Tống Tự An xử lý vụ này của tao.”
Mặc kệ bạn thân nói gì, tôi đều khăng khăng đòi đổi luật sư.
Tôi cho rằng Tống Tự An đã phát hiện ra nên chắc chắn sẽ tìm tôi chất vấn.
Mấy ngày trôi qua đều bặt vô âm tín.
Tôi cảm thấy bản thân thật nực cười, chúng tôi đã chia tay bảy năm rồi.
Tình nghĩa đáng thương trước đây nói không chừng đã sớm bị thời gian làm phai mờ.
Rốt cuộc tôi chờ mong cái gì?
Thay luậy sư khác, quả nhiên thoải mái hơn hẳn, năng suất làm việc cực cao.
Sau khi ra toà, tôi hoàn toàn không nói lên lời.
Tên Tống Tự An khốn kiếp, thế mà anh dám chạy sang làm luật sư bào chữa cho đối phương.

Chết tiệt, tôi biết ngay mà, làm sao anh có thể ung dung như vậy được chứ.
Danh tiếng vang dội của Tống Tự An cũng không phải chỉ là vật trang trí, đó là chiến tích huy hoàng của anh.
Trái lại luật sư bên tôi chỉ là một luật sư thực tập nhỏ nhoi mới vào công ty.
Dùng đầu gối cũng nghĩ được tôi sẽ thua thảm hại cỡ nào.
“Xong rồi, xong rồi, chắc chắn chúng ta sẽ thua mất.
Tay luật sư Trương run lên, mặt tái mét.
“Chúng ta có chứng cứ đầy đủ, dựa vào luật pháp thì bị cáo chắc chắn sẽ thua.”
Vốn dĩ tôi muốn nhắc nhở cậu ấy luật sư của đối phương không phải là người tốt.
Nhưng tôi lại sợ nói nhiều sẽ làm mất uy phong của người khác, tiêu diệt chí khí của bản thân.
Chúng tôi tự cỗ vũ lẫn nhau.

Kỳ thật trong lòng tôi cũng biết rõ ràng Tống Tự An cố ý chống lại tôi.
Chắc là do vấn đề của con trai, cộng thêm lần gặp mặt không suôn sẻ trước đó, ở trước mặt anh mà tôi nói rất nhiều lời yêu thương với người chồng cũ không tồn tại.
Hu hu, tôi tiêu rồi.
7
Nhưng mà trải qua những lời bào chữa của cả hai bên, cuối cùng chánh án cân nhắc quyết định.
Phiên tòa lần này, chúng tôi thắng đậm.
Không nói đến việc bị cáo phải trả lại tiền cho tôi, mà hắn còn bị phạt tiền và phạt tù nữa.
Chúng tôi vui mừng đến mức suýt chút nữa ôm lấy nhau.
Tôi rất vui vì vụ kiện này đã đập tan lời nguyền ‘Luật sư Tống Tự An luôn thắng kiện’.
Còn luật sư của tôi hạnh phúc bởi vì cậu ấy chỉ là một luật sư nhỏ mới ra đời mà thắng được một luật sư trứ danh.
Đây sẽ là một phần cực kỳ huy hoàng trong sơ yếu lý lịch của cậu ấy.
Tóm lại, lúc chúng tôi tạm biệt trước cửa tòa án.

Tống Tự An đang bị bị cáo đuổi theo mắng chửi: “Luật sư luôn luôn thắng kiện cái khỉ mốc, có mấy vạn tệ mà không thắng được, trả lại phí luật sư cho tôi.”
“Bất kể vụ kiện thắng hay thua, tôi đều tận tâm tận lực, không thẹn với chủ tâm làm luật sư lúc ban đầu.


Với cả nguyên nhân thua kiện không phải do tôi mà là do anh.”
Giữa lúc bị cáo đang kêu gào thì bị cảnh sát còng tay đưa đi.
Tôi nhảy nhót trước mặt Tống Tự An, quơ quơ bản án trong tay: “Cầm đi?”
Anh nhìn tôi cười như không cười hỏi lại: “Làm xong chứng nhận nhập học rồi?”
Fuck!
Bộ hết chuyện để nói hả, anh đúng là đang cố ý mà.
Dù sao tôi cũng không cười nổi nữa.

Tuy rằng đã lấy lại được tiền nhưng chuyện Mộc Mộc đi học vẫn như cũ.
Về đến nhà nhìn thấy con trai, tôi bó tay toàn tập.
Tôi quyết định đưa con trai đến nhà mẹ nuôi của nó, cũng chính là nhà bạn thân của tôi, dành ra mấy ngày giải quyết vấn đề nhập học của nó cho xong.
Chạy đến mấy chỗ đều không có kết quả.
Ngày hè nóng nực, dưới ánh nắng chói chang, tôi ngồi bên đường thở hổn hển.
Nuôi con thực sự không đơn giản như tôi nghĩ lúc đầu.
Quần áo, chỗ ở, đi lại, ăn uống, kể cả học hành cái nào cũng không thể bỏ qua.
Nghĩ lại những hào ngôn chí khí trước đây, tôi không khỏi cảm thán, đúng là trẻ người non dạ.
Buổi tối, khi gọi video với con trai, nó vui vẻ cầm lego trong tay cho tôi xem:
“Mami xem này, đây là siêu nhân ô tô.”

Đồ chơi trong nhà sắp chất thành đống, đều là bạn thân mua cho nó.
“Mộc Mộc, không phải mẹ đã nói với con không được đòi mẹ nuôi mua đồ chơi sao?”
Mộc Mộc lắc đầu, bi ba bi bô nói: “Không phải mẹ nuôi, là chú đẹp trai.”
Chú đẹp trai nào?
Chắc là bạn trai mới của bạn thân.

Nhìn thấy Tiêu Tiêu xuất hiện, tôi bắt đầu nhiều chuyện: “Được đấy, độc thân chưa được bao lâu đã có mục tiêu mới à?”
Vẻ mặt của bạn thân mờ mịt: “Mục tiêu mới gì?”
Tôi hừ một tiếng: “Đừng có mà lừa tao, đồ chơi trong tay Mộc Mộc chẳng lẽ không phải do người đàn ông của mày mua cho.”
Bạn thân nghe vậy sửng sốt một giây, ngay sau đó cười ầm lên, cười đến mức chảy cả nước mắt nói: “Ha ha ha, đúng là đàn ông, mà không nói những cái này nữa, chuyện nhập học của Mộc Mộc sao rồi?”
Tôi vô lực, tê liệt ngã xuống sô pha: “Nếu chuyện này mà vì tao thì tao thà không học trường đó còn hơn.”
Nhưng thật không may tôi mới là người có lỗi.
“Hay là mày tìm Tống Tự An thử xem?”
Tôi lập tức xua tay, tìm ai cũng được ngoại trừ anh..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận