Toàn Thế Giới Đều Làm Chúng Ta Tái Hôn


Quý Thiển Ngưng ấp ủ một hồi, nói: "Hôm nay mẹ chị ngất xỉu, chị có biết không?"
Mạc Hạm thở mạnh, vội hỏi: "Sao lại ngất xỉu vậy em?"
Xem ra là không biết.
Quý Thiển Ngưng thở hắt ra, kể ngắn gọn rõ ràng câu chuyện cho chị nghe, cuối cùng nói: "Người không phải do em xô ngã, nhưng Triệu Hân Nhiên nổi điên là do cái tát đó của em.

Chị có muốn trách thì em cũng không thể nói gì hơn."
"Không phải lỗi của em, chị không trách em." Mạc Hạm nói: "Để chị hỏi mẹ chị ra sao rồi, lát nữa gọi lại cho em nha?"
Quý Thiển Ngưng "Dạ" một tiếng, trước khi cúp máy thì vội vàng bổ sung: "Không gọi cũng được.

Bye bye."
"Bye bye."
Qua vài phút, Mạc Hạm vẫn gọi lại: "Mẹ chị đã về nhà rồi, không có việc gì."
"Không có việc gì thì tốt rồi." Quý Thiển Ngưng mất tự nhiên nói.
"Đóng máy chưa em?"
"Còn vài cảnh cần bổ sung nữa."
"Tiệc đóng máy là khi nào?"
"Đạo diễn còn chưa thông báo nữa."
"Doanh thu phòng vé của《Dương thành phong vân》 đạt 500 triệu, danh tiếng không tồi, có cơ hội thì em nên đi xem nha."
"Qua vài ngày nữa em sẽ tới rạp xem."
"Đi một mình?"
"Đến lúc đó rủ thêm Tâm Mỹ, Na Na, Vũ Tình, còn có Thanh Hoan......" Quý Thiển Ngưng im bặt.
Cô muốn nói là đến lúc đó xem thử bạn bè có rảnh thì sẽ hẹn bọn họ cùng đi rạp chiếu phim xem.

Tên Lục Thanh Hoan hoàn toàn là buột miệng thốt ra theo quán tính, nói xong cô mới phản ứng lại là đã lâu lắm rồi bọn cô không liên lạc với nhau.

Bên tai đột nhiên không có một âm thanh nào, yên lặng đến mức không nghe thấy cả tiếng hít thở.
Quý Thiển Ngưng trong lòng bất an khó hiểu, cô tưởng bên Mạc Hạm tín hiệu không tốt, nắm chặt điện thoại, hỏi "Nghe rõ không?"
Một tiếng thở dài gần như không thể nghe thấy xẹt qua bên tai, ngay sau đó lại vang lên giọng nói quen thuộc, nặng nề, như đang đè nén cảm xúc nào đó: "Em vẫn còn liên lạc với Lục Thanh Hoan sao?"
"......!Không có.

Lần trước sau khi đi tuyên truyền ở Hồng Kông về thì đã không còn liên lạc nữa, cũng không gặp nhau." Quý Thiển Ngưng giải thích, cô nói: "Em cũng không định rủ chị ấy đi xem phim, chỉ là thuận miệng thôi."
Lại là một hồi im lặng chết chóc, Mạc Hạm nói: "Bên chị có chút việc, nói chuyện sau nha."
Không đợi cô đáp lại, cuộc gọi kết thúc.
Quý Thiển Ngưng: "......"
Cô không chắc là Mạc Hạm vội thật, hay là ghen tuông dỗi hờn nữa, nhìn vào màn hình đen kịt hồi lâu, do dự không biết có nên tìm Mạc Hạm để giải thích thêm không.
"Ting ting ——"
WeChat có tin nhắn mới.
Cô vội mở khóa, click vào thì thấy là An Huệ, đáy lòng xẹt qua một chút mất mát.
Chỉnh đốn lại tâm trạng, Quý Thiển Ngưng click mở tin nhắn kia ra.
An Huệ: "Tuy là A Hạm dặn dò không nên nói cho cô, nhưng tôi thấy vẫn nên để cô biết.

Ngày hôm qua lúc quay dưới hầm mỏ thì em ấy té ngã và bị thương, hiện tại đang ở bệnh viện."
Quý Thiển Ngưng trong lòng giật thót, ngón tay nhanh chóng đánh chữ: "Nặng không?"
An Huệ: "Một chút.

Bó thạch cao rồi, đi đường cũng phải dùng nạng."
Quý Thiển Ngưng cùng Chu Hồng xin nghỉ.
Vé máy bay từ Bắc thị đến N thị trong ngày đã bán hết, cô tự mình lái xe đi tới nhà ga, khi tới N thị thì trời đã tôi.
《Hắc Trầm》quay chụp ở một khu vực khai thác mỏ trong thị trấn.
Quý Thiển Ngưng cảm thấy may mắn vì mình vẫn còn nhớ rõ đường đi, từ trong thành phố đến thị trấn trên có xe buýt và tàu hỏa.


Cô chọn tàu hỏa, sau khi đến chạm thì đã rất gần điểm đến, nhưng cô lại không biết kế tiếp nên đi như thế nào.
Cô gọi điện thoại cho An Huệ.
An Huệ không ngờ cô lại chạy tới đây, bảo cô đứng ở nhà ga đừng đi đâu, còn cô ấy mượn xe đoàn phim tới đón cô.
"Sao cô lại biết chúng tôi ở đây?" An Huệ vô cùng kinh ngạc khi thấy cô phong trần mệt mỏi đến vậy.
"N thị chỉ có một khu vực khai thác mỏ này thôi." Quý Thiển Ngưng nhún nhún vai.
An Huệ bảo cô lên xe: "Tôi chưa nói với em ấy là cô đã đến.

Lát nữa nếu gặp cô chắc chắn em ấy sẽ vui lắm."
Quý Thiển Ngưng lại hỏi một ít tình hình về vết thương của Mạc Hạm, sau khi biết chuyện, cô hỏi An Huệ: "Nếu chị ấy đã không cho chị nói cho tôi biết thì vì sao chị còn muốn nói?"
An Huệ tập trung lái xe, cảm thán: "Tôi biết là em ấy sợ cô lo lắng, nhưng tôi thấy mấy ngày nay trông em ấy như có tâm sự, cho nên vẫn nói cho cô biết.

Hơn nữa, tôi vẫn luôn nghĩ rằng điều quan trọng nhất khi hai người yêu nhau là phải thành thật."
Quý Thiển Ngưng còn đang tự hỏi tâm sự của Mạc Hạm có liên quan đến mình không, bỗng nghe được đoạn sau, hỏi: "Ai nói với chị là tôi và chị ấy đang yêu đương?"
"Không phải sao?" An Huệ ngạc nhiên, "Tôi thấy em ấy lưu số cô trong danh bạ là 'Vợ', tôi còn nghĩ rằng hai người đã......"
"Khụ ——" Quý Thiển Ngưng biết sớm muốn gì cái biệt danh kia cũng sẽ gây ra chuyện, hiện tại thì hiểu lầm lớn rồi.

Cô vuốt mũi, nói thiếu tự tin: "Thật sự không phải đâu."
"......!Được rồi."
Khi thấy Quý Thiển Ngưng được An Huệ dẫn vào phòng bệnh, Mạc Hạm còn nghĩ là do mình không nghỉ ngơi đầy đủ nên xuất hiện ảo giác, chị không hề chớp mắt, tận đến khi người nọ đi tới trước giường bệnh, ngửi được hơi thở quen thuộc, vẫn còn không dám tin tưởng: "Em......"
Đoàn phim quay phim cực kỳ bí ẩn, tin chị bị thương không được tiết lộ với bên ngoài, chỉ có thể là do An Huệ nói cho Quý Thiển Ngưng.
Quý Thiển Ngưng vì sao lại xuất hiện ở đây, không cần nói cũng biết, là tới thăm chị.
Chỉ là Mạc Hạm không bao giờ không thể tưởng tượng được là Quý Thiển Ngưng sẽ im lặng không nói tiếng nào chạy tới đây, thấy mặt mũi cô mệt mỏi, giọng chị mềm mại: "Em tới đây bằng gì?"

Quý Thiển Ngưng vuốt lại mái tóc bị gió thổi bay, nói: "Trước thì ngồi xe, lại ngồi xe lửa màu xanh, sau đó An Huệ đến nhà ga đón em."
*Xe lửa đời cũ những năm 50 – 80 ở Trung Quốc.

Có màu xanh ô liu và một đường coachline màu vàng trên thân xe.
"Ngồi bao lâu?"
"Chắc cỡ sáu tiếng."
Sáu tiếng đồng hồ, sợ là ê mông hết rồi.

Mạc Hạm vỗ vỗ lên nệm giường bệnh rất dày, ý bảo cô tới đây ngồi, ánh mắt đảo qua người cô, hỏi: "Sao không để Tâm Mỹ đi cùng?"
Quý Thiển Ngưng nhận ly nước lọc từ tay An Huệ, cô uống một ngụm cho nhuận giọng, nói: "Chuyện riêng mà, không nên lần nào cũng làm phiền em ấy."
Đưa nước xong, An Huệ liền lặng lẽ đi ra ngoài, cũng rất tốt bụng đóng cửa giúp hai người.
Mạc Hạm cười cười: "Người bị thương là chị, sao lại thành chuyện của em rồi?"
Hai mắt Quý Thiển Ngưng hơi lóe lên, thấy được cái chân bị thương của chị, vội nói sang chuyện khác: "Đau lắm không?"
"Bó bột rồi, không có gì cảm giác gì." Mạc Hạm dựa lưng vào đầu giường, tóc dài xõa xuống, giọng điệu thản nhiên, thái độ thư thái, hoàn toàn không giống như đang có tâm sự.
Nhưng nhìn kỹ thì vẫn phát hiện đáy mắt chị chứa đầy tơ máu và mỏi mệt.
Quý Thiển Ngưng liếm liếm đôi môi hơi ướt, nói: "Bị thương sao không nói? Còn không cho An Huệ nói cho em biết."
Mạc Hạm đảo mắt nhìn tay trái đang cầm ly nước của cô, nói: "Vậy còn em, bị thương vì sao lại không nói cho chị biết?"
"......" Vô tình lại quay lại vấn đề vết sẹo kia nữa rồi.
Mạc Hạm nói cô không tin tưởng chị, chẳng lẽ Mạc Hạm cũng không tin tưởng cô sao?
Đột nhiên tâm trạng Quý Thiển Ngưng trở nên phức tạp, môi cô giật giật, lại không phát ra tiếng.
Mạc Hạm sinh hoạt không tiện, hai tay chị chống xuống nệm, nghiêng người về phía trước một chút, nhìn thẳng vào đôi mắt lấp lánh của cô, như muốn xuyên qua đôi mắt này để nhìn thấu tâm can cô, chậm rãi nói: "Em có thể tới đây thăm chị thì chị rất vui vẻ, cũng rất cảm động."
Quý Thiển Ngưng lại uống ít nước, muốn nói lại thôi.
"Nhưng mà," Mạc Hạm ngay sau đó lại nói: "Khi em bị người khác bắt nạt thì chị lại đang ngủ bên cạnh."
Quý Thiển Ngưng suýt nữa đã bóp chặt ly giấy, nhìn chị không thể tin nổi: "Chị biết?"
Mạc Hạm nở một nụ cười khổ, nói: "Chị chỉ biết em bị thương vào hôm bị Triệu Hân Nhiên gài bẫy, còn lại thì không biết gì cả."
"......"
"Không thể bảo vệ em, còn để mặc người khác bắt nạt em." Giọng Mạc Hạm hơi trầm xuống: "Chị vô dụng quá, cho nên, em mới không tin tưởng chị."
Quý Thiển Ngưng cắn cắn môi, lẩm bẩm: "Em không cần chị bảo vệ."
Các cô đã gần hai tháng không gặp nhau rồi.

Mạc Hạm muốn chạm vào tay cô, lại sợ cô sẽ từ chối như đêm đó, ánh mặt nhìn hàng mi rủ xuống của cô, nhẹ giọng hỏi: "Chị phải làm gì thì em mới có thể tin tưởng chị thêm một lần nữa đây?"
"......"
"Nếu thời gian có thể đảo ngược thì chị hy vọng mọi thứ sẽ quay lại ngày đầu tiên chúng ta gặp nhau, bởi vì khi đó em tin tưởng chị nhất.

Nhưng......" Mạc Hạm nghẹn họng, tự cười nhạo mình, nói: "Dù có quay lại thì chị vẫn không thay đổi được gì cả."
Câu này của Mạc Hạm nghe rất kỳ quái, nhưng trong chốc lát Quý Thiển Ngưng không nắm bắt được manh mối.
Cô giật mình trước đôi mắt đỏ hoe lấp lánh ánh nước trong mắt chị.
Muốn khóc sao?
Khi cô đang muốn xác định lại thì Mạc Hạm nhắm hai mắt lại.
Khi Mạc Hạm mở mắt ra lại thì tất cả những dấu vết khả nghi trong mắt chị đã biến mất toàn bộ, bình tĩnh không chút gợn sóng, lại ấm áp tình cảm, người cũng lui về sau.
Tim Quý Thiển Ngưng chợt rung động, một tay kéo cổ chị, cúi người hôn xuống.
Cô cạy hai bờ môi mềm mại ra, nếm được một chút vị chua xót.
Quý Thiển Ngưng không phải là người giỏi an ủi, cô không biết phải làm sao thì mới có thể khiến sđối phương vui vẻ, không có bất kỳ kỹ xảo nào, thô sơ, quấn quýt, hàm răng va chạm, có hơi đau.
Hai người đều kìm nén.
Cô không muốn biện giải, không muốn nhớ lại cảm giác uất nghẹn sau hôm bị gài bẫy, chỉ muốn hòa tan những lo lắng đó giữa răng môi.
Nếu không thể giao tiếp bằng ngôn ngữ, vậy không bằng nương tựa vào nhau.
Mạc Hạm đảo khách thành chủ.
Đã không có bốc đồng, chỉ còn sự dịu dàng.
Đầu óc Quý Thiển Ngưng trống rỗng, chỉ muốn chìm đắm trong giây phút này.
Khi bầu không khí vừa đẹp thì Mạc Hạm lại đẩy cô ra.
Như vậy cũng không được sao? Quý Thiển Ngưng nhìn chị mà ngây người.
Trong mắt Mạc Hạm có chút ánh sáng, còn giấu ý cười nhạt, nhẹ giọng nói: "Ướt rồi."
Nhanh thế???!!!
Quý Thiển Ngưng trợn trừng hai mắt, đầu óc suy nghĩ hỗn loạn: Đêm đen trăng sáng, phòng bệnh play......
"Em làm ướt đồ chị rồi, chị phải thay bộ khác." Mạc Hạm lại nói.
Quần áo?
Quý Thiển Ngưng bừng tỉnh hoàn hồn, nhìn thấy ngực chị bị ướt một mảng lớn, lại nhìn chiếc ly giấy bị móp trong tay mình, bây giờ mới biết là mình hiểu lầm, mặt cô lập tức đỏ bừng lên..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận