Toàn Thế Giới Đều Làm Chúng Ta Tái Hôn


"Lần trước về nhà cũng không thân."
"Sao giờ lại thế này?"
"Em cũng không hiểu được." Quý Thiển Ngưng nhún nhún vai, nói: "Nhưng mà em cẩn thận nghĩ lại, tuy rằng không cùng quan hệ huyết thống, nhưng dù sao em và họ cũng là người một nhà, đối tốt với người nhà cũng là chuyện đương nhiên.

Lần trước khi ở trong miếu, khi bà cụ quấn lấy em thì Đinh Linh vẫn luôn bảo vệ em, em phát hiện con người con bé cũng không tệ lắm."
"Vậy mẹ kế em thì sao?"
"Mẹ kế em......" Mặt Quý Thiển Ngưng lộ vẻ do dự, nói: "Hai ngày nay bà ấy đối xử với em quá ân cần, không biết rốt cuộc bà ấy muốn làm gì."
Đến tối đáp án đã được công bố.

Quý Thiển Ngưng nói với mẹ kế chuyện muốn đăng ký cho Đinh Linh vào lớp huấn luyện biểu diễn.

Mẹ kế cười đến mức không khép miệng được, hỏi một câu đầy ý vị: "Xem ra làm diễn viên vẫn kiếm được rất nhiều tiền."
Quý Thiển Ngưng không tỏ thái độ.

Mẹ kế ấp ủ nửa ngày, đổi chủ đề, hỏi: "Thiển Ngưng, nếu con có nhiều tiền vậy thì có thể cho dì mượn một chút không?"
Quý Thiển Ngưng biết rõ vô sự mà ân cần thì tất có chuyện, bình tĩnh hỏi lại: "Dì muốn mượn bao nhiêu ạ?"
Mẹ kế chậm rãi vươn ba ngón tay, nói: "30 vạn."
Đinh Linh hít hà một hơi, nói: "30 vạn không ít, mẹ muốn mượn nhiều như vậy tiền làm gì?"
Quý Minh Dương có hơi không vui: "Tôi đã nói với bà là Thiển Ngưng không có nhiều tiền vậy rồi, bà còn hỏi nữa!"
Mẹ kế trừng mắt với Đinh Linh và Quý Minh Dương một cái, nhìn Quý Thiển Ngưng bằng vẻ mặt lấy lòng: "Dì nghe nói bộ phim tiếp theo con sẽ diễn nữ chính, hẳn là được không ít tiền chứ? Nếu không thì con đã không cho ba con được 15 vạn rồi.."
Quý Thiển Ngưng nhớ tới lúc trước Đinh Linh có kể mẹ kế và Quý Minh Dương hơn nửa đêm rồi còn cãi nhau, cô đoán đại khái được nguyên nhân rồi: Hơn phân nửa vì chuyện cô lén lút gửi tiền cho Quý Minh Dương.

Ngày đó cô và Quý Minh Dương ở trong phòng thì thầm to nhỏ, mẹ kế không chào hỏi mà đã đẩy cửa vào, thẻ ngân hàng giấu tiền riêng của Quý Minh Dương rơi trên mặt đất, vô tình bị mẹ kế nhìn thấy.

Mẹ kế thấy cô trầm mặc, không rõ thái độ của cô, lại nói: "Một mình ba con không dễ gì nuôi con lớn đến bây giờ, dì cũng không phải thèm muốn số tiền đó của con.

Chỉ là hiện tại dì có việc cần dùng tiền gấp, nhưng ba con lại không chịu cho dì, nói đó là tiền của con thì phải hỏi con."
Khó trách hai ngày nay lại đối xử với cô còn tốt hơn Đinh Linh, hóa ra là có việc nhờ cô.

Quý Thiển Ngưng thản nhiên cười cười, nói: "Dì à, mức sống ở Bắc thị cao, một tháng tiền thuê nhà của con đã hơn một vạn rồi, còn chưa tính chi tiêu hằng ngày.

30 vạn đối với con mà nói không chỉ là một chút đâu, mà là toàn bộ tiền để dành được đó."
Mẹ kế có hơi xấu hổ.

Quý Minh Dương vỗ đùi, chỉ thẳng mặt mẹ kế, nói: "Năm trước Thiển Ngưng gửi mười lăm vạn tôi đã sớm cất đi rồi, tôi không dùng lấy một đồng nào, đó là tiền tôi để làm của hồi môn cho con bé, bà còn không biết xấu hổ mà nhớ thương nó!"
Mặt mẹ kế lúc đỏ lúc trắng, ngửa cổ muốn mở miệng nói.

Vừa nhìn tư thế này là biết ngay sắp cãi nhau.

Quý Thiển Ngưng đứng giữa hai người, bình tĩnh nói: "Trước tiên dì cứ nói dì cần nhiều tiền như vậy để làm gì đã?"
Vẻ mặt của mẹ kể thay đổi, thao thao bất tuyệt: "Công ty của ba con đóng cửa, ông ấy đến tuổi này rồi thì cũng không dễ tìm việc mới, nên dì muốn tự kinh doanh nhỏ kiếm thêm thu nhập cho gia đình chúng ta.

Bên cạnh trường Đinh Linh có trung tâm thương mại đang chiêu thương, dì thấy khu vực đó khá tốt, rất thích hợp để bán trà sữa."
"Nhưng dì và ba con cũng chưa buôn bán bao giờ." Quý Thiển Ngưng nói.

"Cái này không cần lo lắng." Mẹ kế nói: "Dì có tìm hiểu qua, có thể kinh doanh trà sữa được thương hiệu nhượng quyền, tổng công ty sẽ cho người xuống dưới dạy mình."

Quý Thiển Ngưng đối với chuyện buôn bán dốt đặc cán mai, nhưng có nghe nói về các cửa hàng được nhượng quyền.

Mẹ kế là người rất biết tính toán, e là đã tính chuyện mở quán từ lâu, sẽ không hành động hấp tấp.

Cô hỏi: "Phí gia nhập là 30 vạn ạ?"
"Không không không, phí gia nhập không nhiều như vậy, nhưng còn tiền thuê mặt bằng và sửa sang, tốn không ít tiền."
Trong lòng Quý Thiển Ngưng đã hiểu rõ.

Mẹ kế muốn mở cửa hàng là vì giúp đỡ gia đình, không phải vì cá nhân tư dục, đây là chuyện tốt.

Cô làm bộ đang suy nghĩ, thật lâu sau mới nói: "Mấy hôm trước con có đưa ba 15 vạn giờ có thể lấy ra đầu tư.

Còn phần tiền còn lại con không thể lấy ra ngay được, chờ con về hỏi công ty xem thử có thể ứng trước được không."
Quý Minh Dương nhíu mày, nói: "Thế thì phiền quá, ba thấy đừng nên mở thì hơn."
"Nếu công ty không chịu cho ứng thì con sẽ hỏi mượn bạn bè." Quý Thiển Ngưng giả vờ rất khó xử, nói: "Dì à, con chỉ có vậy thôi."
Mẹ kế nghe cô nói thế thì đột nhiên ngượng ngùng, cười giả lả: "Không có việc gì không có việc gì, tiền có thể từ từ tìm cũng được mà."
Ngày hôm sau thu thập hành lý về lại Bắc Thị.

Khi đang chờ ở sân bay, Quý Thiển Ngưng nói chuyện này cho Mạc Hạm.

"Thiếu tiền sao không nói với chị?" Mạc Hạm lập tức hỏi: "Em cần bao nhiêu?"
Quý Thiển Ngưng cạn lời, nói: "Tiền thì em có.

Là em lừa bà ấy nên cố ý nói như vậy."
"Vì sao?"
Quý Thiển Ngưng nói đầy thâm ý: "Sau khi kết hôn với chị thì hàng tháng em đều gửi một nửa số tiền tiết kiệm về nhà, nhưng mẹ kế lại không biết đủ, mắng em là đồ vô ơn vì cho quá ít.

Chết một lần rồi nên nay em đã suy nghĩ cẩn thận, con người không thể bỏ ra quá nhiều, sẽ làm bọn họ nghĩ đó là chuyện đương nhiên, chỉ có những thứ khó có được thì họ mới biết ơn, quý trọng."
Mạc Hạm không nói một lời nào, yên lặng nghe cô nói xong, nhéo nhéo lòng bàn tay cô, nói: "Thật xin lỗi."
"Sao đột nhiên lại xin lỗi em?"
Mạc Hạm lật tay cô lại, nhìn ngắm vết sẹo nông trên lòng bàn tay trái, ngước mắt nhìn cô, nghiêm túc nói: "Trước kia......!Chị ít quan tâm đến em quá."
Cho rằng chỉ cần cho cô một cuộc sống hôn nhân, cho cô một cuộc sống sinh hoạt thoải mái tiện nghi là đối tốt với cô, nhưng trước giờ lại chưa từng hỏi liệu đó có phải là những gì mà cô thật sự muốn hay không.

Mạc Hạm cảm thấy bản thân mình ở kiếp trước là một tên khốn nạn không ra gì.

Đang nói chuyện lại vô thức nhắc đến đề tài mẫn cảm.

Nhìn ánh mắt nặng nề u sầu của chị, Quý Thiển Ngưng có hơi xúc động, rũ mắt, nhỏ giọng nói thầm: "Chị biết là tốt rồi."
"Chúng ta cần phải tâm sự nhiều hơn." Mạc Hạm thầm thở dài trong lòng, hôn lên trán cô, nói vào tai cô, "Sau này có chuyện gì cũng phải nói cho chị, giống như vừa rồi vậy, em hiểu chưa?"
"Không hiểu."
"Chậc," đối với sự mạnh miệng của cô thì Mạc Hạm rất là bất đắc dĩ, chị nhéo nhẹ mặt cô, thì thầm mập mờ bên tai: "Không nghe lời, thì lúc về xem chị xử lý em thế nào."
Mới vừa xuống máy bay thì Lương Ninh đã gọi điện thoại thúc giục.

Lương Ninh giúp Quý Thiển Ngưng có cơ hội thảo luận về một kịch bản phim truyền hình, hôm nay nói muốn mời đạo diễn đi ăn cơm.

Lái chiếc xe bám bụi ra khỏi gara ngầm, Quý Thiển Ngưng nhường ghế lái cho Mạc Hạm, cô ngồi vào ghế phụ để trang điểm.


Mạc Hạm chở cô đến nơi, nói muốn ở trong xe chờ cô.

Nếu phải nói chuyện về kịch bản thì phải hàn huyên, bữa ăn như vậy rất khó kiểm soát thời gian, Quý Thiển Ngưng khuyên chị về trước.

Mạc Hạm bị thuyết phục, lúc gần đi vẫn còn không yên tâm nên dặn dò lại: "Không được uống rượu đâu đó."
Quý Thiển Ngưng không để ý lắm, nói: "Có anh Viễn ở đó, không tới phiên em uống đâu."
Lương Ninh còn mang theo một nghệ sĩ khác là Trương Tân Viễn đến, chạm mặt với Quý Thiển Ngưng, nói: "Đã bàn bạc ổn thỏa, Thành Viễn là nam chính, em là nữ phụ."
Bọn họ vào phòng trước, hơn mười phút sau đạo diễn mới đến.

Đạo diễn còn mang theo một người đàn ông hói đầu mặt đầy dầu mỡ, giới thiệu: "Đây là nhà đầu tư, Trương tổng."
Mọi người đứng dậy chào hỏi.

Quý Thiển Ngưng cảm giác ánh mắt Trương Tổng nhìn cô có hơi lạ.

Khi bắt tay, những người khác chỉ nắm một chút rồi buông ra ngay, còn vị Trương tổng này lại siết chặt tay cô.

Người cô cứng đờ im lặng rút tay về.

Trương tổng chọn một vị trí bên cạnh cô, khi ngồi xuống ông ta còn cố ý dùng cánh tay mập mạp của mình chạm vào cánh tay trần của cô.

Quý Thiển Ngưng cảm thấy buồn nôn trong lòng, lặng lẽ nói với Trương Tân Viễn: "Anh Viễn, tôi với anh đổi chỗ đi."
Trương Tân Viễn đã lăn lộn trong giới giải trí nhiều năm, không cần hỏi cũng đã hiểu rõ ý cô, lập tức đổi chỗ với cô ngay.

Vị Trương tổng kia có vẻ không vui lắm.

Đồ ăn lần lượt được dọn lên, vài người vừa ăn vừa nói chuyện, nhìn vào thì có vẻ rất yên bình.

Khi nói về việc casting, Trương tổng nói: "Vợ tôi rất thích xem《 Đình viện thâm sâu 》có cô Quý diễn, tôi cũng rất thích diễn xuất của cô.

Đạo diễn đề cử cô diễn vai nữ phụ, tôi chỉ muốn đến xem người thật trong như thế nào.

Quả nhiên người thật còn đẹp hơn trong TV."
Trên mặt Quý Thiển Ngưng nở một nụ cười khéo léo giả tạo, trong lòng thầm mắng: Con heo mập chết tiệt này, có vợ rồi mà còn động tay động chân.

Trương tổng nhìn cô một cách trắng trợn, giơ chén rượu lên, nói: "Hôm nay gặp thì đã thấy kinh diễm.

Cô Quý, tôi mời cô một ly."
Quý Thiển Ngưng: "......"
Trương Tân Viễn nhìn mặt cô khó xử, hoà giải: "Trương tổng, Thiển Ngưng không uống được rượu, để tôi uống thay cô ấy."
Trương tổng nhướng mắt, bất mãn: "Là không uống được, hay là không muốn uống? Chỉ là một diễn viên nhỏ thôi mà cũng làm giá quá nhỉ!"
Trương Tân Viễn vốn có lòng tốt, không ngờ không giúp được lại còn chọc giận nhà đầu tư, vội chữa cháy: "Trương tổng, tôi không có ý đó, tôi chỉ là......"
"Được." Trương tổng không cho anh ta cơ hội bào chữa, nhìn Quý Thiển Ngưng đầy âm u, "Có phải cô Quý khinh thường Trương mỗ hay không?"
Đã nói đến mức này, không uống là không được.


Quý Thiển Ngưng tự rót một ly rượu đầy cho mình, đứng lên, nở nụ cười tươi rói, nói: "Trương tổng ngài nói gì vậy, ngài là kim chủ, tôi nào dám coi khinh ngài.

Ly này tôi xin mời ngài, uống trước rồi nói."
*Kim chủ này có thể hiểu theo hai nghĩa, nghĩa đen là nhà đầu tư lớn, boss lớn, "tôi đầu tư tiền cho bạn, bạn phải đem lại lợi nhuận cho tôi".

Nghĩa bóng cũng là như thế nhưng lại được trao đổi mặt thể xác.

Cô ghét cay ghét đắng mùi bia rượu, bóp mũi, uống rất lâu mới uống hết được.

Trương tổng là tên cáo già xảo quyệt, chỉ cần liếc mắt một cái là biết cô không uống được rượu, lòng nảy sinh ác kế, nói: "Còn chưa chạm ly mà sao cô lại tự uống rồi? Ly vừa rồi không tính, uống lại ly khác."
Đây là gây khó dễ một cách lộ liễu.

Lương Ninh đứng ra giải vây: "Trương tổng, Thiển Ngưng thật sự không uống được rượu, ngài xem có thể để cô ấy uống trà thay rượu không?"
Trương tổng hừ lạnh một tiếng, vỗ bàn, nói: "Tôi cứ phải uống rượu đấy thì sao!"
Lương Ninh còn muốn nói thêm gì đó.

Quý Thiển Ngưng ngăn Lương Ninh, lại rót cho mình một ly đầy.

Có lẽ vừa rồi do cô đổi chỗ cho Trương Tân Viễn nên Trương tổng mới bất mãn với cô, và bằng mọi cách cũng sẽ tìm cớ rót cho cô.

Lại uống một ly.

Uống xong, tiếp tục vừa ăn vừa nói chuyện.

Nói chuyện cũng gần xong, đến lúc vui lên thì Trương tổng lại nâng ly rượu, nói: "Tới tới tới, chúc mừng chúng ta hợp tác vui vẻ!"
Quý Thiển Ngưng lại bị ép phải uống một ly.

Ba ly đã là cực hạn của cô.

Bụng cô căng khó chịu, đầu cũng đau nhức, nói với Lương Ninh: "Chị Ninh, chị đi toilet với em đi."
Lương Ninh hiểu ý, cười nói với những người khác: "Mọi người cứ nói chuyện tiếp đi, tôi dẫn Thiển Ngưng đi toilet."
Trương tổng lại nói: "Để phục vụ dẫn cô ấy đi đi, có vài chi tiết đạo diễn vẫn chưa nói với cô mà."
Nhà đầu tư đã lên tiếng, Lương Ninh cũng không dám cãi lời, gọi một nữ nhân viên tới giúp cô.

Quý Thiển Ngưng được cô ấy dẫn vào toilet, cô muốn nôn nhưng lại không được, nghẹn trong bụng thật khó chịu.

"Cô không sao chứ?" Nữ phục vụ nhìn cô lo lắng.

Quý Thiển Ngưng nở một nụ cười yếu ớt, nói: "Không có việc gì.

Cảm ơn cô, cô cứ đi đi."
Nữ phục vụ đi rồi.

Lớp trang điểm trên mặt hơi phai, cô cũng lười dặm lại.

Rửa mặt xong, cảm giác khó chịu đã giảm bớt, cô chậm rãi ra khỏi toilet, ở ngoài hành lang chạm phải Trương tổng đang vờ vĩnh gọi điện thoại.

Trương tổng chặn cô ở lối đi.

Quý Thiển Ngưng cảnh giác kéo giãn khoảng cách.

Không có người ngoài, Trương tổng lộ nguyên hình, từng bước ép sát, nhìn cô đầy đâm dê: "Nếu cô chịu đi theo tôi thì tôi cho cô làm nữ chính."
Quý Thiển Ngưng cẩn thậ trả lời: "Tôi cảm thấy nữ thứ khá tốt rồi ạ."

"Nói thật, tôi rất hài lòng về nhan sắc của cô." Trương tổng đột nhiên bất ngờ đưa tay chạm lên mặt cô.

Cảm giác buồn nôn nồng nặc lan ra khắp người, Quý Thiển Ngưng phản xạ có điều kiện duỗi tay đẩy người.

Nhưng Trương tổng vừa béo vừa khỏe, sức lực của cô cực kỳ bé nhỏ, không đẩy nổi, ngược lại còn chọc giận Trương tổng: "Dám đắc tội tôi, có tin tôi không cho cô diễn nữ phụ luôn không!"
Quý Thiển Ngưng càng muốn nôn ra.

Thật sự rất khó chịu khi bị người uy hiếp.

Có chất cồn, gan cũng lớn hẳn ra.

Đột nhiên cô nảy ra ý tưởng, bèn giơ chân lên, giày cao gót giẫm mạnh xuống chiếc giày da của Trương tổng.

"Á ——" Trương tổng phát ra tiếng heo bị chọc tiết.

Quý Thiển Ngưng vẫn còn cảm thấy chưa đủ, giơ túi xách trong tay lên đập mạnh vào mặt con lớn béo này.

Đánh đến Trương tổng không có một chút sức để phản kháng thì cô mới chịu dừng lại.

Không đợi Trương tổng phản ứng lại, cô dùng tốc độ nhanh như chớp chạy vào nhà vệ sinh nữ.

Đóng cửa, khóa trái, liền mạch lưu loát.

Cô dựa lưng vào cửa, thở hồng hộc.

Bên ngoài có tiếng la mắng, cãi cọ ầm ĩ, có tiếng mắng chửi của Trương tổng tức muốn hộc máu, còn có cả giọng của Lương Ninh và Trương Tân Viễn nói gì mà cô không nghe rõ được.

Cô có thể nghe rõ tiếng tim mình đập như sấm, còn có âm thanh thông báo ngắn từ điện thoại.

Cô run rẩy lấy điện thoại ra.

Cẩu nữ nhân: "Xong chưa em ơi?"
Lúc nhìn thấy tên Mạc Hạm, Quý Thiển Ngưng đột nhiên sinh ra cảm giác bất lực thật sâu.

Cô không nhắn lại mà trực tiếp gọi đi.

Giây tiếp theo Mạc Hạm đã bắt máy: "Xong rồi hả em?"
Quý Thiển Ngưng dùng giọng mũi rất nặng "Ừm" một tiếng.

Mạc Hạm lập tức cảm thấy không đúng: "Giọng em bị sao vậy?"
"Uống ít rượu."
"Không phải đã bảo em không nên uống sao?" Mạc Hạm nóng nảy: "Uống nhiều ít?"
Quý Thiển Ngưng rầm rì, hàm hàm hồ hồ lẩm bẩm, bản thân cũng không biết mình nói gì.

Mạc Hạm vừa sốt ruột vừa muốn cười: "Lầu bầu gì vậy, y hệt như cún con."
Bên ngoài còn đang ầm ĩ.

Quý Thiển Ngưng che lỗ tai còn lại, chậm rãi ngồi xuống, hít hít cái mũi, thở một hơi đầy hờn dỗi, nói: "Cún con của chị bị người ta bắt nạt đây này."
- ----
Cún cái và cún con.

Oke I'm fine, hai chị không thích làm người hả..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận