Toàn Thế Giới Đều Làm Chúng Ta Tái Hôn


Cơ hội để trói chặt em.

Khi Quý Thiển Ngưng về lại căn hộ thì đã là 3 giờ chiều ngày hôm sau.

Nhìn thấy cô đi vào như một bông hoa héo rũ thì ánh mắt sắc bén của Khương Ấu Na quét nhìn cô từ đỉnh đầu xuống mũi chân, cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt mỏi mệt của cô, nhìn chằm chằm vào quầng thâm dày đặc của cô, tàn nhẫn cười nhạo: "Không phải là cả đêm cậu không ngủ chứ?"
"......"
"Chậc chậc, nhìn sắc mặt này đi, xem quầng thâm và tơ máu này đi, rõ ràng là túng dục quá độ mà."
"......"
"Mà sao trông vẻ mặt cậu khó chịu vậy, chẳng lẽ là phương diện kia không hài hòa sao?"
"......"
"Hay là bị vắt kiệt không còn chút sức lực? Không phải chứ, mình nói nghe cậu nghe nè, người trẻ tuổi thì phải biết tiết......"
Chữ "chế" vẫn chưa nói ra được.

Quý Thiển Ngưng không thể nhịn được nữa, bịt cái miệng đang lải nhải kia, đè người lên ghế sofa, nghiến răng nghiến lợi hỏi: "Có muốn ăn một bữa ngon không?"
Nghe thấy được ăn thì hai mắt Khương Ấu Na tỏa sáng, gật đầu như gà mổ thóc.

Không có sức lực ra cửa, Quý Thiển Ngưng bèn gọi cơm hộp ở dưới lầu, hai mươi phút đã có ăn.

Nghe thấy tiếng gõ cửa, Khương Ấu Na vội chạy tới lấy, mở túi ra nhìn thử, nói: "Cậu mua nhiều quá vậy, hai đứa mình ăn sao hết được."
Vừa dứt lời, túi đồ ăn trong tay đã Quý Thiển Ngưng giật lấy.

Quý Thiển đặt từng hộp thức ăn lên bàn, cầm đũa lên ăn hết cơm lại sang thịt.

Cô ăn nhanh như sói, ăn đến mức không còn hình tượng, làm Khương Ấu Na ngẩn người: "Không đến mức đó chứ......!Mạc Hạm ngược đãi cậu sao, ăn sinh nhật mà bỏ đói cậu như vậy sao?"
Quý Thiển Ngưng nghẹn họng, bưng bát canh lên uống ừng ực, cô uống hơn phân nửa mới nuốt thức ăn kẹt nơi cổ họng xuống được.

Đối mặt với sự nghi ngờ của Khương Ấu Na, cô thật sự không có mặt mũi để nói là mình lén lút chạy về.

Quý Thiển Ngưng ngủ một giấc rồi tỉnh dậy, cảm giác trời đất u ám, như là leo núi suốt cả một đêm, cơ thể kiệt quệ không thể tả, eo lưng nhức mỏi, lưng đau, tay cũng đau.

Ga trải giường lộn xộn đến mức không nỡ nhìn, trên người cũng là không nỡ nhìn thẳng.

Bên cạnh không một bóng người, không thấy tung tích của Mạc Hạm đâu.

Sau lại nhìn thấy tin nhắn mà Mạc Hạm để lại trên Wechat, nói là chị đi công việc với An Huệ, sẽ về nhanh, dặn cô là ở nhà nghỉ ngơi cho tốt chờ chị.

Chờ? Ngủ đi mà mơ!
Quý Thiển Ngưng lập tức mặc quần áo bỏ chạy.

Cô vuốt ngực để thuận khí, đối diện ánh mắt tra khảo của Khương Ấu Na, cô xấu hổ cười nói: "Quá đói bụng."
Khương Ấu Na hài hước nhìn cô: "Xem ra cậu mất rất nhiều sức lực đó."
"......" Quý Thiển Ngưng giả câm vờ điếc, vùi đầu ăn cơm.

Ăn được một nửa thì điện thoại vang lên.

Điện thoại hiện tên "Cẩu nữ nhân".

Quý Thiển Ngưng vô thức nhìn thoáng qua Khương Ấu Na, thấy Khương Ấu Na không để ý thì cô mới nghe máy.


"Em về rồi à?" Mạc Hạm đi thẳng vào vấn đề.

Quý Thiển Ngưng "Ừm" một tiếng chẳng mấy cảm xúc.

"Sao em không đợi chị về?"
Chờ bị chị ép khô sao?
Nghĩ đến những chuyện đêm qua đến sáng này......!chân Quý Thiển Ngưng chịu không được lại run lên.

Cô cố gắng khống chế biểu cảm, tận lực để giọng điệu mình không khác thường, cố ý nói sang chuyện khác: "Em và Na Na đang ăn, không nói chuyện với chị nữa."
Không đợi bên kia đáp lại, cô vội vàng cúp máy ngay.

Nhìn trên màn hình hiện mấy chữ "Cuộc gọi đã kết thúc", liên tưởng đến dáng vẻ sốt ruột xấu hổ của người kia thì Mạc Hạm không khỏi bật cười.

Trên giường chỉ còn lại có hai chiếc gối, rõ ràng là đã được người thu dọn.

Mạc Hạm tìm được ga trải giường và vỏ chăn trong máy giặt, chị lấy ra phơi khô.

Hoa hồng trên bàn ăn vẫn còn tươi mới, mùi hương nồng đậm.

Chị nhẹ nhàng ngửi thử, bỗng nhìn thấy hai hộp quà bên cạnh bó hoa.

Mở một hộp trong đó ra, là một thỏi son môi.

Lại mở một hộp khác, phát hiện là một chiếc cà vạt nam, Mạc Hạm có hơi khó hiểu, lập tức chụp ảnh lại.

"Ting ting ——"
Di động ngắn ngủi vang lên một tiếng.

Quý Thiển Ngưng nghe được nhưng không thèm xem, ăn xong mới cầm điện thoại lên nhìn
Cẩu nữ nhân: "Cà vạt này cũng là quà cho chị à? [ hình ảnh ]"
Quý Thiển Ngưng hồi nàng: "Cho ba chị."
Mạc Hạm còn muốn nói gì với chị, nhưng đột nhiên có điện thoại gọi đến, chị nghe máy: "Mẹ?"
"Em trai con đi công tác đã về rồi, tối nay về nhà ăn một bữa cơm đi." Tiết Gia Lệ nói lời ít ý nhiều.

"Con biết rồi ạ."
Mạc Văn Châu đã về nước được ba tháng, bởi vì lịch trình trùng nhau nên Mạc Hạm cũng chưa từng gặp anh ta.

Nhắn Wechat cho Quý Thiển Ngưng báo một tiếng, Mạc Hạm cầm hộp cà vạt nam về nhà họ Mạc.

Mạc Văn Châu ngồi trên sofa ở phòng khách xem tạp chí, nghe thấy tiếng động ở cửa thì nhìn thử, đối diện với ánh mắt của Mạc Hạm.

Mạc Hạm và Mạc Văn Châu tuy cùng huyết thống, nhưng quan hệ của hai chị em cũng không thân thiết.

Một phần bởi vì tính cách, hơn nữa công việc sở thích không giống nhau nên thường ngày bọn họ hiếm khi trò chuyện.

Lâu ngày không gặp nhưng hai người cũng chẳng mấy thân thiết.

"Về rồi sao?"
"Dạ."
"Ba để em đi tiếp quản công ty, mệt lắm nhỉ?"

"Em vẫn ổn.

Chị mới quay xong à?"
"Quay xong lâu rồi rồi, đi ra ngoài chơi mấy ngày." Mạc Hạm đổi chủ đề: "Nghe nói mấy ngày hôm trước em bị mẹ bắt đi coi mắt với con gái lớn nhà họ Diệp? Dáng vẻ thế nào?"
Mạc Văn Châu không nghĩ tới người chị luôn lãnh đạm của mình cũng nhiều chuyện, ngại ngùng nói: "Không có gì cả."
"Em không thích người ta sao?" Mạc Hạm rất có hứng thú hỏi lại.

Mạc Văn Châu hơi châm chước, nói: "Cô Diệp không phải là hình mẫu mà em thích.""
"Vậy em thích người như thế nào?"
Chị em hai người họ từ nhỏ đã rất ít khi tỉ tê tâm sự, Mạc Văn Châu cảm thấy hôm nay Mạc Hạm có hơi lạ, sao chị mình đột nhiên lại đổi tính quan tâm tới mình vậy?
Trong lòng anh rất cảm động, trong đầu lại hiện ra bóng dáng người nào đó: Ngũ quan thanh tú, xinh đẹp mà không chói mắt.

Làn da trắng hơn rất nhiều cô gái khác, giọng nói mang theo sự mềm mại chỉ dành riêng cho con gái vùng Giang Nam, đôi mắt khi cười như là dòng suối trong veo.

Anh chỉ gặp cô có bốn lần, cũng chưa nói được mấy câu.

Mạc Văn Châu nhất thời không hiểu được vì sao bây giờ mình lại nhớ cô, trong lòng bỗng nhiên hoảng loạn, ậm ừ nói: "Em......"
"Văn Châu, con vào đây một chút." Mạc Húc Khôn cắt ngang lời anh.

Tiết Gia Lệ từ trên lầu đi xuống, phát hiện chỉ có một mình Mạc Hạm ngồi trên sofa, hỏi: "Hai cha con kia đâu rồi?"
Mạc Hạm chỉ chỉ thư phòng, nói: "Chắc đang bàn về công việc ạ."
Tiết Gia Lệ hiểu rõ, bà vào bếp trước rồi quay lại ngồi xuống cạnh chị, nhìn thấy trên bàn có một chiếc hộp tinh xảo thì hỏi: "Đây là cái gì?"
"Quà cho ba."
"Còn biết mua quà cho ba con nữa à." Tiết Gia Lệ cảm thấy kinh ngạc, mở ra hộp nhìn, vui vẻ nói: "Ồ, là màu mà ba con thích."
Đang muốn khen chị thì bất ngờ bà nghe Mạc Hạm nói: "Là Thiển Ngưng mua đó mẹ."
Nụ cười Tiết Gia Lệ cứng lại, không biết nên cầm cà vạt này hay bỏ xuống nữa.

Bà mất tự nhiên hỏi: "Vì sao cô ấy lại mua quà cho ba con?"
Trong WeChat Quý Thiển Ngưng không có giải thích, nhưng Mạc Hạm cũng biết cô mua cà vạt này là muốn cảm ơn Mạc Húc Khôn đã giúp đỡ cô.

Về chuyện đó, Mạc Hạm cảm thấy không cần thiết phải nói cho Tiết Gia Lệ, nói: "Bạn gái con tặng quà cho ba con thì cũng đâu phải chuyện gì to tát đâu."
"Bạn gái?" Tiết Gia Lệ ngạc nhiên, "Hai đứa quen nhau rồi à?"
"Dạ."
Môi Tiết Gia Lệ giật giật, ngượng ngùng gấp chiếc cà vạt lại rồi bỏ vào hộp, ngập ngừng một lúc lâu mới nói: "Nếu đã xác định quan hệ, sao lại không gọi con bé về nhà ăn cơm."
Mạc Hạm ngàn lần không ngờ bà sẽ nói như vậy, chị đè sự kinh ngạc trong lòng xuống, thản nhiên nói: "Mẹ không thích em ấy mà, con sợ dẫn em ấy về mẹ lại ăn không ngon."
"Mẹ......" Tiết Gia Lệ muốn nói lại thôi.

Từng có một khoảng thời gian như vậy, đúng Tiết Gia Lệ rất bất mãn với Quý Thiển Ngưng, bất mãn vì thái độ vô lễ của cô, vì tính cách gai góc của cô.

Nhưng trong hai tháng cùng nhau đóng phim với Quý Thiển Ngưng, thái độ của bà đối với Quý Thiển Ngưng đã xảy ra một ít thay đổi kỳ lạ.

Mạc Hạm nói bà nên vứt bỏ định kiến để nhìn nhận Quý Thiển Ngưng lại một lần nữa.

Thế nên bà thấy được Quý Thiển Ngưng chuyên nghiệp và khiêm tốn, nhìn thấy Quý Thiển Ngưng có thể hòa đồng với bất kỳ người nào trong đoàn phim.

Bà còn nghe thấy đạo diễn, chuyên viên trang điểm, người đại diện đều nhất trí khen ngợi Quý Thiển Ngưng.

Bước ngoặt mấu chốt nhất chính là lần bà ngất xỉu trong toilet.


Bởi vì chuyện đó nên bà thật sự mới thấy rõ bộ mặt thật của Triệu Hân Nhiên.

Tiết Gia Lệ nghĩ lại, có lẽ bà khả năng thật sự dã bị Triệu Hân Nhiên lừa gạt quá sâu, cho nên mới liên tục nhiều lần hiểu lầm Quý Thiển Ngưng.

Bà đã không còn thành kiến với Quý Thiển Ngưng, nhưng lại không chịu bỏ sĩ diện để thừa nhận sai lầm của mình, ngập ngừng nửa ngày mới hỏi: "Có phải con bé cố ý không mua quà cho mẹ không?"
Mạc Hạm nghe giọng của bà có hơi chua, chị trầm mặc, nói: "Nếu mẹ muốn thì khi về con sẽ nói với em ấy."
"Mẹ đâu có muốn." Ngoài miệng thì nói không nhưng mắt bà lại không kiềm được luôn nhìn về phía chiếc cà vạt.

Bộ dạng mạnh miệng này quả giống Quý Thiển Ngưng như đúc.

Mạc Hạm nhìn thấu nhưng cũng không nói toạc, đem cà vạt cất đi.

Một tuần sau, Quý Thiển Ngưng nhận được thông báo từ tổ chương trình 《 Diễn viên! Tự nỗ lực đi! 》 bảo cô đi quay tập đầu tiên.

Năm tập đầu là vòng loại trực tiếp, từ 50 học viên trúng tuyển chọn ra 25 người; tập 6 và 7 là trận đấu hồi sinh, từ 25 học viên bị đào thải chọn ra 5 người; từ tập 8 đến 11 là vòng đấu thăng cấp; tập 12 trận chung kết.

Weibo chính thức của tổ chương trình đã công bố trước danh sách 10 thí sinh của tập đầu tiên.

Nhìn thấy tên Chương Triều đứng cùng chính cái tên nghệ sĩ vô danh khác, Cố Tâm Mỹ nghĩ mãi cũng không ra: "Không phải mục đích của chương trình này là tìm những người mới không nổi tiếng sao? Chương Triều đã nổi thế rồi vì sao còn mời anh ta tham gia?"
Quý Thiển Ngưng nói giọng đều đều: "Đương nhiên là vì ratings rồi."
Cố Tâm Mỹ đã hiểu, nghiêm túc xem quy tắc thi đấu, nói: "Fan não tàn của Chương Triều rất đáng sợ, chỉ mong chị không chung nhóm với anh ta."
Đây cũng là vấn đề mà Quý Thiển Ngưng lo lắng, cô cau mày.

Chương Triều là ca sĩ lấn sân sang phim ảnh, diễn xuất gần như là bằng không, toàn nhờ khuôn mặt và hình tượng công ty tạo dựng cho mà nổi tiếng.

Quý Thiển Ngưng không dám thổi phồng diễn xuất mình tốt cỡ nào, nhưng mà tuyệt đối nghiền áp Chương Triều.

Nếu cô bất hạnh chung nhóm với Chương Triều, hai người phải loại một người thì ai thua ai thắng thật sự khó nói trước được.

Nếu chỉ xét về diễn xuất, Quý Thiển Ngưng tin tưởng tuyệt đối mình có thể thắng.

Nhưng nếu Chương Triều ký hợp đồng đặc biệt với bên chương trình, thì người bị loại có khả năng sẽ là cô
Cũng có khả năng thứ ba, cô và Chương Triều đều không bị đào thải.

Không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất.

Lúc trước Triệu Hân Nhiên bởi vì buộc chặt Chương Triều xào CP nên mới bị fan não tàn tạt axit, vẫn còn khắc sâu trong ký ức Quý Thiển Ngưng.

Cô không dám tưởng tượng, nếu bản thân thắng Chương Triều thì những fan não tàn đó có ra tay với cô không.

Weibo chính thức không công bố tên người hướng dẫn, cho nên đến tận lúc bị gọi diễn tập thì Quý Thiển Ngưng cũng vẫn chưa biết ba vị cố vấn là ai.

May mắn thay, khi rút thăm không bốc phải tên Chương Triều, cộng sự của Quý Thiển Ngưng là một nữ diễn viên trẻ tên Giang Nguyệt.

Kịch bản cũng là bốc thăm, Quý Thiển Ngưng bốc phải một đoạn kịch bản của một bộ phim điện ảnh, nội dung là hai người chị em tốt tranh giành một người đàn ông
Bọn họ chỉ có một ngày để chuẩn bị, sau khi kịch bản được phân bố thì Quý Thiển Ngưng cùng Giang Nguyệt luyện tập không ngừng.

Luyện từ sáng đến đêm khuya.

Dù sao cũng là thi đấu, mỗi người đều nỗ lực.

Khi rời khỏi phòng luyện tập thì chạm mặt các học viên của nhóm khác, Quý Thiển Ngưng cùng bọn họ nhìn nhau cười.

Có người đề nghị đi ăn khuya.

Quý Thiển Ngưng muốn kiểm soát chế độ ăn uống, hơn nữa thấy thời gian quá muộn nên cô uyển chuyển từ chối.


Trước khi về thì cô tranh thủ đi toilet, lúc chờ thang máy thì tình gặp Chương Triều
Quý Thiển Ngưng cố ý đứng cách anh ta rất xa.

Chương Triều chủ động đi về phía cô, nói: "Lâu rồi không gặp."
Bọn họ đều diễn trong《Đình viện thâm sâu》,nhưng Quý Thiển Ngưng và anh ta không có cảnh diễn chung, hai người thật ra không thân một chút nào.

Quý Thiển Ngưng đáp lại anh ta bằng một nụ cười lễ phép.

Sau khi chào hỏi xong thì Chương Triều vẫn đứng yên tại chỗ, nói: "Tôi nhớ cô và Thanh Hoan rất thân, hình như hai người chung một người đại diện phải không?"
Nghe câu này, Quý Thiển Ngưng cuối cùng cũng hiểu vì sao Chương Triều chủ động đến gần cô, hóa ra là vì Lục Thanh Hoan.

Cô nhớ rõ Chương Triều hình như thích Lục Thanh Hoan, nhưng Lục Thanh Hoan lại không thích anh ta.

Vì trốn anh ta mà Lục Thanh Hoan còn chuyển nhà riêng.

"Chị ấy là sư tỷ của tôi."
"Tôi có thể hỏi cô chuyện này hay không?"
"Mời nói."
"Cô ấy......!Có phải có bạn trai rồi không?"
Quý Thiển Ngưng đoán được anh ta muốn hỏi thăm về Lục Thanh Hoan, chỉ là không ngờ lại trực tiếp đến vậy, cô ngẩn người, nói: "Tôi không biết."
Lục Thanh Hoan hẳn là không phải là bisexual đâu nhỉ?
Nhưng dù cô ấy có là song tính đi chăng nữa thì cô cũng không biết tình trạng quan hệ hiện tại của Lục Thanh Hoan.

Từ sau khi từ chối Lục Thanh Hoan thì hai người rất ít khi liên lạc với nhau.

Chương Triều không hỏi tiếp nữa, cúi đầu trông có vẻ tâm sự nặng nề.

"Đinh ——"
Thang máy đứng vài người, Quý Thiển Ngưng và Chương Triều dẫn theo hai trợ lý chen chúc vào.

"Ra rồi ra rồi!"
"A a a a chồng ơi, em yêu anh!"
"Chồng ơi nhìn nơi này!"
Mới vừa ra khỏi đài truyền hình thì những tiếng hét đinh tai nhức óc chói tai đã vọt tới khí thế hừng hực.

Quý Thiển Ngưng không kịp che lỗ tai lại, đã bị một đám fan giơ bảng tên của Chương Triều lao vào.

Cô vấp chân nơi bậc thang, cơ thể hơi lắc lư gần như sắp ngã.

"Cẩn thận!" Một đôi mạnh mẽ đỡ cô từ phía sau.

Quý Thiển Ngưng cảm thấy giọng nói này quen tai, cô ổn định thân hình, quay đầu nhìn lại thì ngạc nhiên nói: "Sao lại là anh!"
Mạc Văn Châu buông cô ra, tươi cười ấm áp nói: "Vừa rồi nhìn thấy có người vào thang máy, tôi cứ thấy vóc dáng có hơi quen mặt, không ngờ đúng là cô thật."
Lúc ấy người trong thang máy quá nhiều, nên Quý Thiển Ngưng căn bản không chú ý tới Mạc Văn Châu cũng ở trong đó, vui vẻ hỏi: "Sao cậu lại đến đài truyền hình?"
"Tôi tới ghi hình." Mạc Văn Châu hỏi lại cô: "Cô thì sao?"
"Tôi cũng tới ghi hình.

Cậu ghi hình chương trình nào vậy?"
"《Người quản lý》."
《Người quản lý》 là một talkshow hàng đầu của đài truyền hình Bắc thị, người được mời tham gia đều là những người nổi tiếng trong lĩnh vực kinh tế.

Mắt Quý Thiển Ngưng sáng lên, nói: "Cậu em, cậu rất ưu tú đấy."
Cánh tay bị một bàn tay mềm mại không xương vô một cái, Mạc Văn Châu thất thần, chỉ thấy lúm đồng tiền của cô như hoa, đôi mắt sáng như sao trời, đẹp không sao tả xiết......!
Tim anh như bị thứ gì va phải, khuôn mặt bỗng đỏ lên.

.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận