Toàn Thế Giới Đều Làm Chúng Ta Tái Hôn


Editor: Lăng
Em thật là nhẫn tâm, làm xong liền đuổi người.

Quý Thiển Ngưng vô cùng hối hận khi bản thân không chịu cẩn thận, cô cứ nghĩ người đến là tiểu bạch thỏ Cố Tâm Mỹ kia, không nghĩ tới lại là con sói lớn này.

Cô nói yếu ớt: "Chị đừng đụng vào tôi."
Mạc Hạm ra vẻ muốn buông cô ra.

Không còn chỗ dựa dẫm, thân hình Quý Thiển Ngưng liền lung lay, không khác gì mì sợ đã nấu chín ngã về phía Mạc Hạm.

Mạc Hạm liền thuận thế ôm eo cô, còn chưa kịp mừng thầm vì hôm nay cô chủ động nhào vào lòng mình, thì đã thấy cô hít một hơi, nói: "Đau ——"
Trong lòng Mạc Hạm lập tức căng thẳng: "Đau chỗ nào?"
"Bụng."
"Tới ngày rồi à?" Thứ đầu tiên mà Mạc Hạm nghĩ đến chính là kinh nguyệt hàng tháng.

Quý Thiển Ngưng lắc đầu, thân thể cong lại như tôm, ôm bụng nói: "Có là ăn bậy ăn bạ gì đó rồi.

Chị......!Chị lấy điện thoại giúp tôi được không? Điện thoại tôi ở trong phòng ngủ, tôi muốn gọi cho Tâm Mỹ."
"Gọi cô ấy làm gì?"
"Đưa tôi đi bệnh viện."
Đối với chuyện cô tình nguyện gọi Cố Tâm Mỹ cũng không muốn làm phiền mình, Mạc Hạm cảm thấy đúng là hết chỗ nói.

Chị đỡ một tay của cô khoác lên vai mình, tay kia thì vòng qua eo cô.

"Chị muốn làm gì?" Quý Thiển Ngưng khó hiểu.

"Đưa em đi bệnh viện đó."
Mới đi được một bước mà Quý Thiển Ngưng đã thảm thiết kêu rên, mặt còn tái nhợt hơn so với lúc nãy.

Mạc Hạm nhìn kiểu gì cũng thấy cô không giống như bị ngộ độc thức ăn, ý thức được là cô không thể tự đi được, liền nhanh chóng quyết định cõng cô lên.

Đi tới cửa lại quay đầu lại, lập tức đẩy cửa phòng ngủ cô ra.


Quý Thiển Ngưng không hiểu sao lại bị chị đặt lên giường: "Chị lại muốn làm gì?"
Mạc Hạm bước qua cái ghế bị cô làm ngã, mở tủ quần áo ra, lấy một bộ đồ cùng nội y đưa cô, nói: "Mặc vào."
Quý Thiển Ngưng đau đến mức không biết thứ gì, cũng quên mất là bản thân đang mang áo ngủ, bên trong áo ngủ không mặc thêm gì nữa.

Mạc Hạm thấy cô bất động, liền bước tới vô cùng thành thạo mà cởi áo ngủ giúp cô.

"Chị......" Quý Thiển Ngưng vừa thẹn vừa giận, theo bản năng dùng tay che ngực lại.

"Chị không nhìn, được chưa." Mạc Hạm nhắm hai mắt, sờ lấy nội y rồi giúp cô mặc vào.

Mặc xong nội y rồi lại mặc đồ, toàn bộ quá trình Mạc Hạm vẫn không hề mở mắt.

Quý Thiển Ngưng không rõ ràng thời gian đã trôi qua bao lâu, chỉ cảm thấy tay Mạc Hạm thật nóng.

Khuôn mặt tái nhợt của cô có thêm hai vệt đỏ hồng, chửi thầm: Sờ cũng sờ hết rồi, bày đặt ngại ngùng!
Mạc Hạm không có thời gian để mà quan sát sắc mặt của cô, chỉnh lại mái tóc rồi bời của cô, lại lần nữa cõng cô đi ra ngoài.

Quý Thiển Ngưng một chút cũng không muốn như thế, nhưng thật sự là rất đau, chỉ có thể vô lực mà ghé vào lưng chị, lúc ra tới cửa đột nhiên lại nhớ tới gì đó: "Điện thoại!"
"Kệ đi."
"Rầm" một tiếng, cánh cửa theo tiếng vang mà đóng lại.

Thang máy tới rất nhanh, hơn nữa các cô cũng rất may mắn, dọc theo đường đi cũng không chạm mặt những người khác.

Mạc Hạm vốn dĩ tính để cô ngồi ở ghế sau, nhưng lại sợ cô có việc gì mà mình không phát hiện được nên dứt khoát để cô ngồi ghế phụ, thắt dây an toàn cho cô, mở máy nhanh chóng đi đến bệnh viện gần nhất.

Mạc Hạm vừa lái xe vừa động viên cô: "Nhịn một chút, mười phút nữa là đến rồi."
Quý Thiển Ngưng cảm thấy đây là mười phút dài nhất trong cuộc đời của cô.

Đến khoa cấp cứu của bệnh viện.

Rất nhanh đã có kết quả kiểm tra, không phải là ngộ độc thực phẩm mà là viêm ruột thừa cấp tính.

Bác sĩ kiến nghị lập tức phẫu thuật.


Quý Thiển Ngưng nghe nói phải phẫu thuật, sợ tới mức mặt càng trắng hơn.

Mạc Hạm cầm tay cô, an: "Không sao, bác sĩ nói giải phẫu này độ nguy hiểm không cao.

Không mổ thì cũng đau đến chết, Quý Thiển Ngưng khẽ cắn môi gật đầu.

Trước khi được đưa vào phòng giải phẩu, cô mơ màng nghe được Mạc Hạm nói nhỏ với cô: "Có chị đây, đừng sợ."
Giải phẫu đúng là không có gì khó khăn, hơn một tiếng liền thành công.

Quý Thiển Ngưng được đưa vào phòng bệnh, sau khi bác sĩ dặn dò một ít những việc cần chú ý liền rời đi.

Mạc Hạm ngồi vào ghế dựa cạnh giường bệnh, cúi đầu nhìn cô: "Hiện tại thấy sao rồi?"
Thuốc tê vẫn còn tác dụng, không có chút cảm giác gì, Quý Thiển Ngưng lắc đầu, há miệng thở dốc, do dự hỏi: "Sao chị lại ở dưới lầu?"
Ánh mắt Mạc Hạm dịu dàng như nước nhìn cô chăm chú, nhưng lời nói ra lại khiến người ta bực mình: "Em đoán đi?"
Quý Thiển Ngưng không muốn đoán, có chút mất tự nhiên mà quay đầu đi, nói: "Về sau đừng tới tìm tôi nữa, cứ hễ gần chị là tôi xui xẻo."
"Vốn dĩ chị không định tìm em." Mạc Hạm nói: "Chị đang đợi ở trong xe yên lành, là ruột thừa của em triệu hồi chị đến mà."
Quý Thiển Ngưng nghe được tiếng cười trầm thấp của chị, quay đầu trừng mắt với chị một cái: "Tôi đã như này rồi mà chị còn cười được?"
"......!Chị xin lỗi." Mạc Hạm vội nghiêm mặt.

Hai người đồng thời yên lặng.

Quý Thiển Ngưng nhìn quanh bốn phía, phát hiện đây phòng bệnh cá nhân, không còn gì để nói: "Hôm nay xài hết bao nhiêu tiền?"
"Không nhiều lắm." Mạc Hạm nói.

"Hóa đơn đâu? Cho tôi xem một chút."
Mạc Hạm đem hóa đơn cho cô.

Phí giải phẫu 3000 tệ, nằm viện khoảng 5000 tệ, tổng cộng 8000, này thì không nhiều lắm.

Quý Thiển Ngưng có mang theo túi tiền, trong ví có thẻ ngân hàng.

Lúc nãy cô đã đưa túi tiền cho Mạc Hạm, nói cho đối phương biết mật khẩu thẻ để đi đóng viện phí, nhưng giờ lại phát hiện số thẻ được in trên hóa đơn lại không phải số thẻ của mình: "Vì sao không dùng thẻ của tôi?"

Mạc Hạm nói: "Cày này không quan trọng."
Thế cái nào mới quan trọng!
Quý Thiển Ngưng lộ vẻ không vui: "Đọc đầy đủ số thẻ của chị cho tôi, lát nữa tôi chuyển trả lại cho."
Mạc Hạm dừng một chút, hỏi: "Nhất định phải rõ ràng như vậy sao?
"Nhất định phải rõ ràng, tôi không thích nợ nhân tình của người khác." Quý Thiển Ngưng nói: "Còn có tiền mời khách lần trước, tiền bữa sáng nữa, đến lúc đó tôi sẽ chuyển hết cho chị một lần luôn."
"Nợ chị thì không được, nhưng nợ Lục Thanh Hoan thì được, có đúng không?" Dịu dàng nơi đáy mắt Mạc Hạm đã bị một loại cảm xúc u ám thay thế, nói: "Nghe nói Lục Thanh Hoan đề cử em đi thử vai bộ 《 Đình viện thâm sâu 》 này, cô ấy còn giật dây khiến Lương Ninh ký hợp đồng với em."
Cũng không biết từ đâu mà chị biết những điều này......!Quý Thiển Ngưng đè sự kinh ngạc xuống đáy lòng, nói: "Đúng thì sao?"
Mạc Hạm kéo kéo khóe miệng, cười đến có chút cô đơn: "Hóa ra em nói người khác, là đặc biệt ám chỉ chị."
Rõ ràng đang thảo luận tiền bạc, tự nhiên lại nhảy qua chuyện này? Quý Thiển Ngưng có chút khó hiểu, nói: "Tôi cũng không phải không có chừng đó tiền, cũng không cần chị trả giúp tôi.

Rốt cuộc có cho số thẻ hay không?"
Mạc Hạm im lặng, nói: "Lần sau lại nói."
"......" Xem như chị lợi hại.

Đồng hồ điện tử trên vách tường hiển thị đã hơn hai giờ sáng.

Sợ đụng tới vết mổ nên Quý Thiển Ngưng không dám lộn xộn, mở to đôi mắt khô khốc, nói: "Cảm ơn chị."
"Không cần khách sáo."
Nói gì bây giờ nhỉ, Quý Thiển Ngưng giật giật cổ, "Cũng khuya rồi, nếu không thì chị về đi."
"Haizz ——" bên tai truyền đến một tiếng thở dài, cơ thể Mạc Hạm hơi nghiêng về phía trước, vẻ mặt ai oán mà nhìn cô, "Làm xong liền đuổi người, em thật là nhẫn tâm."
"......!Cái gì mà làm xong! Chị đừng có nói mấy lời mờ ám như thế được không!"
"Ý chị là là làm phẫu thuật, chứ em nghĩ cái gì." Mạc Hạm cô mặt đỏ tai hồng, nói.

"......" Cô suy nghĩ nhiều sao? Cô không hề nghĩ gì cả!
"Là chị đưa em tới bệnh viện, chị không cần em biết ơn, nhưng cũng đừng nhanh như vậy đã qua cầu rút ván chứ?"
"......" Quý Thiển Ngưng bị chị nói đến á khẩu không trả lời được.

Tuy rằng rất cả đều không phải là ý của mình, nhưng đúng là tối nay Mạc Hạm đã giúp cô rất nhiều.

Quý Thiển Ngưng không phải không biết nói cảm ơn, chỉ là cảm thấy Mạc Hạm ở lại đây làm cô thấy mất tự nhiên vô cùng, thở cũng không dám thở mạnh.

Còn khó ở hơn phòng bệnh nhiều người nữa.

Nếu đã không thể khách sáo, chi bằng trực tiếp luôn.

Quý Thiển Ngưng hắng giọng, nói: "Tôi với chị cũng không có quan hệ gì, chị ở lại đây cũng không thích hợp."
Mạc Hạm xốc xốc mí mắt, nói: "Em nhìn hóa đơn nằm viện đi."
Hóa đơn nằm viện có vấn đề gì? Quý Thiển Ngưng lục lại mấy tờ hóa đơn đã cất lúc nãy, tìm được hóa đơn nằm viện, nhìn đến chỗ quan hệ người thân thì sắc mặt khẽ biến.


Cô lúc ấy quá đau nên toàn bộ giấy tờ đều là do Mạc Hạm điền giúp.

Ai dè người phụ nữ này liền mặt dày điền vào chỗ quan hệ người thân hai chữ "Chị họ" cơ chứ!
Quý Thiển Ngưng cạn lời mà cất giấy tờ, hừ lạnh một tiếng, nói: "Tôi nào dám trèo cao lên người chị họ như chị.

Sau này chị không được nói bậy như thế nữa."
Mạc Hạm nhìn cô thật lâu, nói: "Thật ra chị muốn viết từ khác, chỉ sợ em sẽ không đồng ý."
Quý Thiển Ngưng không có ngốc đến mức hỏi "Khác" ở đây là gì, cố ý xụ mặt, giọng điệu cũng lạnh lẽo theo "Nơi này không cần chị nữa, chị đi đi."
Lúc này Mạc Hạm cũngkhông nói cô qua cầu rút ván nữa, chỉ nói: "Chị đi rồi thì ai chăm sóc em."
"Tôi gọi Tâm Mỹ tới."
"Em có mang điện thoại theo sao?"
"......" Mạc Hạm lập tức liền cô nghẹn lời.

"Hoặc là em nhớ rõ số điện thoại của cô ấy?"
"......" Nhớ rõ mới là lạ!
Lúc ra ngoài, Quý Thiển Ngưng đã nói là cầm theo điện thoại rồi, Mạc Hạm cứ cố tình lại không cho cô lấy.

Cô hoàn toàn có lý do để nghi ngờ là chị ấy cố ý.

Quý Thiển Ngưng hung dữ liếc chị một cái, nói: "Ai cũng không cần, tôi có thể tự chăm sóc bản thân."
Mạc Hạm có thể cảm nhận được lửa giận trên người cô, liếc nhìn bụng cô, nói: "Chờ thuốc tê hết tác dụng, em sẽ không nói kiểu đó nữa."
Bị chị nhắc nhở, Quý Thiển Ngưng liền cảm giác được chỗ vết mổ hơi tê tê.

"Đến lúc đó sẽ rất đau." Mạc Hạm thầm thì: "Bác sĩ nói mấy ngày nay em không thể lộn xộn, không ai ở bên chăm sóc sao được?"
Rõ ràng ám chỉ là Mạc Hạm quyết ý muốn ở lại đây.

Quý Thiển Ngưng quá rõ chị lươn lẹo như thế nào, lăn lộn lâu như vậy, cô cũng không còn sức mà tranh luận với chị, nói: "Tùy chị.

Không được làm phiền tôi, tôi muốn ngủ."
Cô vẫn chưa thể xoay người nên đành kéo chăn trùm kín đầu, cuối cùng cũng chặn được ánh mắt của người kia.

Mạc Hạm: "......"
Mạc Hạm tắt đèn trong phòng.

Phòng cũng không hoàn toàn tối đen, nhưng Quý Thiển Ngưng đã trùm kín đầu lại không thấy được gì, chỉ nghe được âm thanh sột soạt rất nhỏ như là Mạc Hạm đang điều chỉnh dáng ngồi.

Chẳng lẽ Mạc Hạm cứ thế mà nhìn cô, bảo vệ cô?.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận