Toàn Thế Giới Đều Làm Chúng Ta Tái Hôn


Kiếp trước là cô mặt dày mày dạn năn nỉ Mạc Hạm, để Mạc Hạm năm nào vào ngày sinh nhật của cô cũng nấu mì trường thọ cho cô.

Nhưng đời này, hình như tất cả đều đã bị đảo ngược.
Người phụ nữ lạnh lùng bạc tình này lại biến thành cô gái si tình.
Sát thủ phá hoại phòng bếp lại trở thành nữ đầu bếp hiền huệ làm ra được cao lương mỹ vị (?).
Chẳng lẽ thật do ông trời thấy kiếp trước cô sống quá đau khổ, cho nên cho cô thêm một cơ hội, cho cô được trải nghiệm cảm giác được người khác chiều chuộng, cảm giác được người khác đau lòng?
Cô từng ép hỏi Mạc Hạm về vấn đề "Đoạt xá" cùng "Trùng sinh", nhưng đã bị Mạc Hạm đã buông lời thề độc để phủ nhận.
Quý Thiển Ngưng tin Mạc Hạm sẽ không nói dối cô, nhưng cô có thể tin hết tất cả được sao?
Rốt cuộc là vận mệnh của cô đã thay đổi, hay tất cả những việc xảy ra sau khi cô sống lại này chỉ là một giấc mộng hoang đường của cô thôi?
Mì chỉ còn lại một phần ba, Quý Thiển Ngưng ăn không nổi nữa.
Cô không có thẳng thắng đồng ý tâm nguyện của Mạc Hạm, đặt đũa xuống, vỗ vỗ ngực cho bớt căng bụng, chỉnh đốn tâm trạng rồi nói: "Cảm ơn mì của chị."
Mạc Hạm biết là cô cố ý bỏ qua vấn đề này, mất mát dưới đáy mắt chợt lóe lên, nghiêm mặt nói: "Thiển Ngưng, chúc mừng sinh nhật."
Quý Thiển Ngưng ợ một cái, nói: "Lúc nãy chị nói rồi."
"Vậy......!Chúc em sau này mỗi ngày đều vui vẻ."
"Hôm nay chị tới thì tôi đã không vui rồi."
Nghĩ đến những giọt nước mắt vừa nãy của cô, ánh mắt Mạc Hạm hơi đổi, hối lỗi: "Thật xin lỗi, chị sai rồi."
Kiếp trước đã từng thấy Mạc Hạm cúi đầu nhận sai với người khác bao giờ chưa? Thế mà đời này số lần Mạc Hạm xin lỗi cô không thể đếm xuể.
Quý Thiển Ngưng rất muốn ngược đãi Mạc Hạm, hơn nữa còn có cảm giác biến thái là chỉ cần Mạc Hạm khó chịu, thì trong lòng cô liền thấy sảng khoái.

Nhưng đêm nay không biết có phải vì mới ăn bát mì trường thọ đó xong không, rồi lại nghe mấy lời tình ý âu yếm đó mà cô nhu nhược mềm lòng, không đành lòng nhẫn tâm.
Thôi kệ, nói như thế nào thì người ta cũng là đặc biệt chạy tới mừng sinh nhật mình, hôm nay là ngày tốt lành như thì thế thủ hạ lưu tình đi.
Quý Thiển Ngưng né tránh ánh mắt quá mức nóng bỏng của chị, nhìn ra màn đên ở bên ngoài, tính nói "Cũng trễ rồi, chị về sớm mà nghỉ ngơi đi", thì dư quang thoáng thấy Mạc Hạm động đậy: "Chị làm gì vậy?"
Mạc Hạm cầm bát mì cô ăn thừa kia, thản nhiên nhìn cô mà nói: "Em nói không ăn thì lãng phí mà."
Nói xong thì tự nhiên mà cầm đôi đũa cô mới dùng xong.

"Ê nè ——" Quý Thiển Ngưng còn chưa kịp ngăn thì đã thấy chị bỏ mì trong miệng, trợn mắt há hốc mồm nói: "......!Đũa tôi dùng qua rồi mà."
Mạc Hạm ăn cái gì cũng rất chậm, ăn từng miếng nhỏ, nhai kỹ nuốt chậm, nói: "Đồ lừa đảo, rõ ràng ăn rất ngon mà."
Vấn đề không phải là ngon hay không! Quý Thiển Ngưng cạn lời khi thấy chị ăn miếng thứ hai, nhịn không được mà nhắc: "Chỗ đó toàn là nước miếng của tôi, còn có nước mắt nữa á, thế mà chị cũng ăn được à?"
Kiếp trước Mạc Hạm chính là một người mắc bệnh sạch sẽ nghiêm trọng, ngay cả ghế mà bị người khác ngồi qua cũng phải lau lại mấy lần, nhưng Mạc Hạm bây giờ dường như không hề mắc chứng bệnh kỳ quái này.
Quý Thiển Ngưng phát hiện bản thân càng ngày càng nhìn không thấu người phụ nữ này.
Mạc Hạm cũng không hề ghét bỏ những lời cô nói, yên lặng ăm sạch mì còn dư, rồi lại húp hết phần nước dùng rồi mới thong thả lau miệng.

Chị nhìn chằm chằm vào đôi môi hơi hé mở của vài giây, cuối cùng thì nhìn vào mắt cô, nói một cách thâm thúy: "Nước miếng cũng đã ăn qua vài lần, có gì mà ghét bỏ chứ."
Quý Thiển Ngưng giả vờ không nghe thấy sự mập mờ trong câu nói của chị, không được tự nhiên mà vặn vặn cổ, lại tính đuổi người.
"Còn bừa bộn quá, chị dọn giúp em nha." Mạc Hạm lại một lần cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.
"Không cần, tôi tự làm được." Quý Thiển Ngưng muốn ngăn chị lại, nên hưởng thụ mới phải.

Mấy thứ này để chị làm cho."
"......"
Quý Thiển Ngưng cũng là lần đầu tiên nhìn thấy Mạc Hạm làm việc nhà, hơn nữa còn làm rất đâu vào đấy, có lẽ ngày thường ở cũng hay làm lắm.
Nếu như kiếp trước Mạc Hạm cũng giống như bây giờ, biết quan tâm người khác, biết cảm kích thì các cô đâu đến nỗi phải chia ly trong không vui chứ?
Quý Thiển Ngưng lắc đầu mạnh như muốn rũ bỏ những suy nghĩ viễn vông ở trong đầu, cô cầm cái bát không đi vào phòng bếp.
Mạc Hạm là khách, cũng không thể để chị ấy làm hết được.
Rửa nồi, rửa chén, lau bàn, dọn bếp, rửa tay là bước cuối cùng.
Quý Thiển Ngưng mới vừa cho nước rửa tay lên tay mình thì Mạc Hạm bước vào, vươn đôi tay thon dài xinh đẹp ra, nói: "Cho chị một ít với."
Quý Thiển Ngưng nhìn kiểu gì thì cũng thấy đôi tay này không thích hợp để làm việc nhà, cô giúp chị đổ nước rửa tay lên cho chị với tâm trạng phức tạp, hỏi một cách vu vơ: "Bên ngoài dọn xong hết rồi à?"
"Siêu sạch luôn, lát nữa em có thể ra kiểm tra." Mạc Hạm nói.
"......!Cảm ơn."
Sau đó thì không nói gì nữa.
Hai người sóng vai đứng trước bồn rửa tay chật hẹp, hiếm khi yên tĩnh mà cùng rửa tay.

Quý Thiển Ngưng lại đưa khăn lau tay cho chị, chờ chị lau khô rồi tự mình lau.
Đột nhiên eo cô thắt lại.
Cảm nhận được thân thể mềm mại đang kề sát lên mình, Quý Thiển Ngưng khẽ kêu một tiếng, nhìn đôi tay đang ôm mình cô đang muốn phát tác thì bên tai vang lên giọng nói êm ái của Mạc Hạm: "Qua 12 giờ mới tính thêm một tuổi đúng không?"
Quý Thiển Ngưng không biết chị nghĩ gì, cơ thể căng thẳng, nói cộc lốc: "Phải thì sao?"
Hơi thở ấm áp của Mạc Hạm phả nhẹ lên làn da mẫn cảm sau tai cô, nói: "Chúc mừng em, lại trưởng thành rồi."
Là già thêm một tuổi chứ gì? Quý Thiển Ngưng tức giận nói: "Tôi vĩnh viễn 18 tuổi."
Mạc Hạm không có ý kiến, nói: "Bọn họ đi hết rồi, sao không ở cạnh em đợi qua 12 giờ vậy?"
Quý Thiển Ngưng biết chị nói đến đám người Cố Tâm Mỹ, nói: "Không cần thiết, tôi có phải là con nít đâu mà cần người ở bên."
"Bạn cùng phòng của em cũng không ở đây."
Sao lại nhắc tới Khương Ấu Na rồi? Quý Thiển Ngưng không kiên nhẫn mà hỏi: "Rốt cuộc chị muốn nói cái gì?"
"Chị muốn ở lại với em đó mà."
Hoá ra người này quanh co lòng vòng nãy giờ là có mục đích này đây! Quý Thiển Ngưng cắn răng nói: "Chị mơ à."
Mạc Hạm cọ cọ nàng tóc mai cô, nói: "Chị sợ em ở một mình thì cô đơn thôi mà, cũng chỉ là muốn ở cạnh em thôi, nào có ý gì khác."
Quý Thiển Ngưng nhìn chị đầy nghi ngờ.
Đối với ánh mắt nghi ngờ không khác gì phòng sắc lang của cô, Mạc Hạm hôn hôn lỗ tai cô, nói: "Tin chị đi."
"......"
Khi Mạc Hạm chủ động yêu cầu ngủ ở sô pha, Quý Thiển Ngưng mới hoàn toàn tiêu trừ nghi ngờ đối với chị, đồng thời lại cảm thấy chính mình quá là nhỏ nhen.
Tình yêu chú ý tới việc cô tình tôi nguyện, nếu cô thật sự không muốn thì chẳng lẽ Mạc Hạm lại ép buộc cô?
Tiếp theo lại nghĩ đến chuyện bản thân đã từng cưỡng bức người nào đó, mặt già Quý Thiển Ngưng đỏ lên, sau khi tắm rửa xong, chột dạ mà chúc người nào đó ngủ ngon rồi nhanh chân chạy về phòng.
Sau một hồi đấu tranh giữa việc có nên khóa cửa hay không, cuối cùng cô cũng quyết định tin tưởng Mạc Hạm, tắt đèn, nhưng lại ngủ không được.
Cô đăng nhập vào tài khoản Weibo phụ mà đã lâu cô không vào, viết xuống những bí mật mà không thể nói với người khác.
Mặt trời nhỏ đầy sức sống: "Chị ấy thật sự thay đổi thật nhiều, làm tôi rất không quen, cũng rất sợ hãi."
Nhưng bài đăng trước tên tài khoản này vẫn chưa xóa hết, trước kia cô nội dung mà cô viết toàn là về sự ái mộ của Mạc Hạm, dù sao cũng ngủ không được, xóa được bao nhiêu thì cứ xóa bớt.
Quý Thiển Ngưng không nghĩ tới càng xóa càng hăng, cô xoay xoay cổ tay nhức mỏi, đang do dự có nên tiếp tục hay không thì phát hiện có một số "1" dưới chỗ phong bì nhỏ trên giao diện.

Nhấp vào tin nhắn chưa đọc, phát hiện là một tài khoản di động mới vừa đăng ký bình luận dưới bài đăng Weibo mới nãy của cô.
Di động 23329281: "Sự thay đổi đó là tốt hay xấu?"
Nhìn dãy số này, cả cái hình đại diện trống rỗng, cùng với với phong cách nói chuyện quen thuộc của người này, đột nhiên Quý Thiển Ngưng nghĩ tới một người —— người từng hỏi cô có phải là fan của Mặc Hạm không --- anti-fan!
Ủa không đúng, rõ ràng người nọ đã bị cô chặn rồi mà, sao có thể bình luận dưới bài đăng của cô được nữa?
Quý Thiển Ngưng nhấn vào danh sách chặn, phát hiện anti-fan bị cô chặn vẫn còn thành thật nằm ở bên trong.
Không phải là một người.
Vì sao luôn có một sốt tài khoản ảo mới đăng ký bình luận bài đăng của cô quá vậy? Cô cũng không phải là tài khoản V lớn [1] gì, thậm chí còn không biết làm sao mà những người này lại phát hiện được tài khoản của cô nữa.
[1]: Tương tự tick xanh trên facebook.

Tài khoản của người nổi tiếng được tặng huy hiệu màu cam (chữ "V").

Trong khi tài khoản của các tổ chức và công ty có huy hiệu màu xanh da trời.
Cách internet thì không biết đối phương là dạng đầu trâu mặt ngựa gì, Quý Thiển Ngưng không thích nói chuyện với những người không hiểu rõ như này, nhưng đêm nay lại đột nhiên có dục vọng muốn nói hết ra.
Dù sao cũng ngủ không được.
Cô trả lời di động 23329281: "Là tốt."
Có thể là người này trong lúc vô tình thì thấy Weibo của cô, lưu lại dấu chân xong rồi bỏ đi, nêncó lẽ sẽ không để ý tới cô nữa.
Đang nghĩ như thế thì cô thấy người nọ trả lời lại.
Di động 23329281: "Thay đổi tốt thì không tốt sao? Vì sao lại sợ?"
Một người hệt như là thoát thai hoán cốt, từ lạnh nhạt trở nên nhiệt tình, từ không yêu bạn lại yêu bạn, chẳng lẽ điều này không đáng sợ sao?
Quý Thiển Ngưng không biết nên trả lời như thế nào, nhưng cô vẫn muốn nói hết với người nọ.
Dù sao thì ở ngoài đời thì tài khoản ảo này cũng không biết cô, mà trong lòng cô lại cất giấu rất nhiều bí mật, không có biện pháp chia sẻ cùng người khác, rất vất vả mới tìm được một dân mạng nhiệt tình là 281 đây, phải nắm chắc cơ hội này.
Quý Thiển Ngưng tự hỏi thật lâu, click vào ảnh đại diện của 281, click vào khung chat riêng, hai tay nhanh chóng đánh chữ.
Mặt trời nhỏ đầy sức sống: "Cậu tin vào việc trùng sinh không? Chính là một người sau khi chết thì lại sống lại, tỉnh lại thì phát hiện bản thân quay về mười năm trước."
Sau khi gửi tin nhắn, trong lòng Quý Thiển Ngưng vô cùng thấp thỏm.

Cô nghĩ có khi 281 sẽ nghĩ cô là một bệnh nhân tâm thần, trực tiếp chặn cô luôn.
Cô cắn cắn ngón tay đợi khoảng một phút, giao diện nhảy ra một đoạn chữ.
Di động 23329281: "Trùng sinh? Tôi không tin, nhưng mà phim ảnh hay có thể loại này lắm."
Xem ra đối phương không nghĩ cô là người điên?

Mặt trời nhỏ đầy sức sống: "Nếu tôi nói là tôi sinh thì cậu tin không?"
Di động 23329281: "Cậu đang bịa chuyện sao? [ ha ha ]"
Cô biết là đối phương sẽ không tin tưởng mà.
Nhưng cũng không chặn cô mà còn hồi âm lại, hoặc là đối phương là người rất có hàm dưỡng, hoặc là 281 này cảm thấy hứng thú đối với chuyện cũ cô sắp "Biên soạn".
Mặt trời nhỏ đầy sức sống: "Kiếp trước tôi kết hôn với chị ấy, nhưng chị ấy lại không hề yêu tôi.

Chị ấy là người vô cùng lại nhạt không hiểu yêu là gì, tôi yêu chị ấy suốt mười năm nhưng cũng không thể lay động được chị.

Cuối cùng tôi chịu không nổi nữa nên ly hôn với chị.

Ngày mà chúng tôi ly hôn, tôi tử vong ngoài ý muốn.

Tôi cứ nghĩ là tôi đã chết, nhưng đột nhiên tôi lại tỉnh lại, phát hiện thời gian quay về mười năm trước, quay về ngày đầu tiên mà tôi quen chị ấy."
Di động 23329281: "Kịch bản này cũng hay thấy lắm, còn nữa không?"
Đúng là nghĩ cô đang bịa chuyện thật mà......
Vậy thì cô chỉ có thể tiếp tục "Biên soạn".
Quý Thiển Ngưng đem những chuyện sau khi trùng sinh có liên quan tới Mạc Hạm, tóm tắt chung chung mà kể lại cho 281.
Cô tốn rất nhiều thời gian lâu, gõ rất nhiều chữ nhưng 281 vẫn không cắt ngang cô.
Quý Thiển Ngưng hoài nghi 281 có khi nào thấy cô "Biên soạn" chuyện xưa quá cũ nên không muốn nghe, đã rời khỏi Weibo đi ngủ rồi không?
Mặt trời nhỏ đầy sức sống: "Cậu còn ở đó không?"
Di động 23329281: "Tôi vẫn đang xem đây, cứ tiếp tục."
......!Đây là một người thích nghe chuyện xưa, có lẽ giống với cô, đều là nửa đêm ngủ không được, rảnh rỗi nhàm chán nên muốn tìm chút chuyện để giết thời gian.
Trong lòng Quý Thiển Ngưng rất cảm kích đối phương, tiếp tục "Biên soạn" chuyện xưa.
- ---
Hán Viện là thủ cơ tiểu hào hay gọi là kèm trumpet, nôm na là acc clnoe, tài khoản mới đăng ký.

Ngược lại với kèn tuba, tài khoản chính..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận