Tôi Còn Có Thể Cứu Vãn Một Chút Không


Sau khi hoàn thành bài tập, Tô Vân Cảnh vào bếp giúp nhặt đậu que trong khi Tống Văn Thiến làm cơm tối.

"Làm xong bài tập rồi?" Tống Văn Thiến cười hỏi cậu.

"Xong rồi ạ."
"Vậy đi xem phim hoạt hình đi, chỗ này không cần con."
Tô Vân Cảnh không nhúc nhích, "Mẹ ơi, những lần sau cơm tối có thể làm nhiều hơn chút được không ạ? Buồn tối con đôi lúc sẽ đói ạ."
"Nếu con đói bụng thì nói với mẹ để mẹ làm ngay cho con.

Nếu không thì ngày mai mẹ đưa con đến siêu thị mua đồ ít đồ ăn vặt nhé?"
"Cô giáo nói trẻ con không nên ăn nhiều đồ ăn vặt nếu không sẽ dễ sâu răng.

Con nghe nói nhổ răng rất đau.

Mẹ, mẹ làm thêm chút cơm tối là được rồi ạ."
Tô, tám tuổi thật, Vân Cảnh xấu hổ dùng cách nói chuyện của trẻ con cố gắng cùng Tống Văn Thiến nói chuyện.

"Cục cưng của mẹ ngoan quá." Tống Văn Thiến hôn trán Tô Vân Cảnh mấy cái, "Con đi xem phim hoạt hình đi, nhớ cách xa TV một chút, cẩn thận hỏng mắt."
Tô Vân Cảnh được khen:...!
Tô Vân Cảnh xử lý xong đậu que với Tống Văn Thiến rồi mới ra phòng khách mở TV, tìm bộ có Xì Trum xem.

Tiếng TV vang lên, ở bên này núi, bên kia biển có một đám Xì Trum…
-
Hôm nay Tống Văn Thiến làm mì trộn tương, không chỉ có thịt băm mà còn thêm cả đậu que cắt nhỏ làm hương vị càng thêm phong phú.

Cơm nước xong xuôi, Tống Văn Thiến vừa xem Bản tin thời sự trong phòng khách vừa đan áo lông.

Tô Vân Cảnh nói một tiếng với Tống Văn Thiến rồi lén lút mang theo cơm đi tìm Phó Hàn Chu.

Cậu tiêu hai khối tiền ở cửa hàng mua ít cơm cháy với kẹo mạch nha, mang cho các bạn nhỏ khác trong cô nhi viện.

Sau khi chia xong kẹo và cơm cháy Tô Vân Cảnh mới đi tới bên cạnh Phó Hàn Chu, đưa phần cơm hôm nay cho hắn.


Nhóc đó vô cùng gầy nhưng dáng ngồi lại thẳng tắp, sống lưng như nạm một bảo kiếm, làm thân thể đơn bạc của hắn căng lên.

Gió lạnh lúc chạng vạng phất qua, tiếng lá cây xào xạc vang lên.

Bóng cây loang lổ trên gương mặt xinh đẹp của Phó Hàn Chu, dưới đôi lông mày mảnh mai là đôi mắt đen nhánh luôn đề phòng cảnh giác.

“Cậu cả ngày vây quanh tôi, rốt cuộc muốn làm gì?”
Tô Vân Cảnh rất khó tưởng tượng được rằng một đứa trẻ mới bảy tuổi có thể bày ra biểu tình như vậy.

Phó Hàn Chu không tin cậu, thậm chí là không thích cậu.

Tô Vân Cảnh bình thản đối diện với hắn, “Tớ không có ác ý gì cả, chỉ muốn làm bạn với cậu.”
Thanh âm của Phó Hàn Chu vẫn còn mang tính trẻ con nhưng biểu cảm lại rất lạnh, “Tôi không cần bạn bè!”
Tô Vân Cảnh hôm nay mới biết được rằng hóa ra bệnh kiều khi còn nhỏ đều là khốc kiều.

“Cậu hiện tại không muốn làm bạn với tớ nhưng nếu sau này muốn thì sao?”
Tô Vân Cảnh mở hộp cơm ra, “Hôm nay mẹ tớ làm mì trộn tương, ăn cơm trước đi, mặt cậu hơi gầy đấy.”
Phó Hàn Chu hất hộp cơm ra, thịt vụn và mì sợi rơi đầy đất.

“Tôi không cần bạn bè!” Nói xong những lời này, Phó Hàn Chu đứng dậy rời đi.

Tô Vân Cảnh nhìn bé khốc kiều rời đi, huyệt thái dương giật giật.

Trong mắt cậu, Phó Hàn Chu là một đưa trẻ hơi đặc biệt thôi.

Không hiếu động, không ngây thơ hồn nhiên, càng không được người ta thích như những đứa trẻ khác.

Nhưng dù gì cũng là trẻ con, hơn nữa trước kia còn sống rất khổ.

Vậy nên hắn không tin tưởng người khác, cự tuyệt ý tốt của người khác, Tô Vân Cảnh có thể hiểu được.

Chỉ là đồ ăn ngon như vậy bị làm hỏng rồi, Tô Vân Cảnh cho không ít thịt băm trong đó.


Tô Vân Cảnh không dám lãng phí lương thực, cậu thu mì với thịt băm lại, thả vào một góc đằng sau của kí túc xá để buổi tối hấp dẫn mèo hoang đến.

Tô Vân Cảnh vừa thu dọn xong, nhóc béo lại muốn kẹo của cậu đi đến, nhìn tay cậu kinh ngạc nói: “Sao cậu lại nghịch bùn?”
Tô Vân Cảnh:......!
Tô Vân Cảnh im lặng đi rửa sạch tay rồi về nhà.

Haiz.

Hôm qua vừa mới bước được nửa bước hôm nay xui xẻo lại bị bắt quay về chỗ cũ.

Bé khốc kiều khó chơi quá.

-
Đêm đen, một đứa bé có gương mặt xinh đẹp đột nhiên ngồi dậy, đôi môi tái nhợt mang vẻ bệnh trạng run run.

Phó Hàn Chu bị ác mộng làm bừng tỉnh.

Hắn lại mơ thấy người phụ nữ kia, mơ thấy đối phương đang mắng hắn.

“Mày là đồ nghiệt chủng, cuộc đời của tao đều bị mày hủy hoại, mày có biết không?!”
Tiếng mắng chửi cuồng loại thường đi cùng đánh đập, Phó Hàn Chu bị ấn ở trên tường, cả người bị đâm cho đầu váng mắt hoa, dạ dày cũng không ngừng nhộn nhạo.

“Trên thế giới này sẽ không ai để ý súc sinh như mày đâu, không ai để ý!"
Người phụ nữ nắm tóc của hắn, biểu cảm càng thêm điên cuồng.

“Bọn họ đều muốn mày chết, mày biết không? Bọn họ đều muốn chúng ta chết, đều cảm thấy chúng ta bị tâm thần.”
Sau khi Phó Hàn Chu bảy tuối đã gần như không khóc nữa.

Hắn ôm đầu cố gắng bảo vệ chính mình.

Là bà ấy.


Người mắng chửi trước là bà ấy, đánh người trước là bà ấy mà cuối cùng ôm hắn khóc cũng là bà ấy.

Bà thường xuyên mất khống chế nổi điên.

Bởi vì hàng xóm thường báo cảnh sát bà ngược đãi trẻ em nên hai người bọn họ thường xuyên chuyển nhà.

Rốt cuộc có một ngày, cảnh sát đến cửa nhà, cưỡng chế mang hắn đi thì người phụ nữ kia mới hiếm thấy mà bình tĩnh lại.

Bà khóa cửa nhốt cảnh sát ở ngoài, thay một cái váy trắng liền thân, trang điểm nhẹ, ngồi trước mặt hắn, cười rất ôn nhu.

“Về sau phải chăm sóc tốt chính mình, ăn đúng giờ, ngủ đúng giờ, biết chưa?”
Bà nhẹ nhàng vuốt ve vết thương trên mặt hắn, hôn lên.

“Đừng hận ta có được không? Ta chỉ là khống chế không được, ta...” Cảm xúc của bà lại bùng lên, hung hăng gõ đầu mình, biểu tình thống khổ đến vặn vẹo.

“Chỗ này...” Bà chỉ vào đầu của chính mình, âm thanh run rẩy, khó khăn mở miệng, “Chỗ này đau quá, luôn đau lắm, rất nhiều âm thanh đang ầm ĩ.”
Bà bóp cổ hắn, tay và cổ đều run bần bật, “Con đi theo ta đi, chúng ta rời khỏi nơi này đi.”
Phó Hàn Chu bị bà bóp đến nỗi sắc mặt đỏ bừng.

Cảm giác hít thở không thông mãnh liệt kích phát dục vọng cầu sinh của hắn, hắn đá lung tung.
Bà bị hắn đá đau, đột nhiên bừng tỉnh, vội vàng buông hắn ra.

Sợ không khống chế nổi chính mình, bà ấy rốt cuộc cũng mở cửa ra, giao hắn cho cảnh sát.

Phó Hàn Chu bị người mang xuống dưới lầu, người phụ nữ kia lại nhảy xuống từ trên lầu cao.

Hắn vừa quay đầu lại đã thấy người nằm trong vũng máu.
Cảnh sát phụ trách hắn vội vàng che mắt hắn lại nhưng Phó Hàn Chu vẫn nhớ rõ biểu tình của bà ấy.

Thống khổ mà tuyệt vọng.

Từ nhỏ đã có người nói cho hắn, người giống như hắn sẽ chẳng có ai đối xử tốt với hắn.

Vậy nên Phó Hàn Chu không thích bé trai luôn xuất hiện trước mặt hắn kia.

Càng không thích cậu không biết vì sao lại đối tốt với hắn.


Gương mặt non nớt của Phó Hàn Chu hoàn toàn biến mất trong bóng tối, môi mỏng hơi mím, biểu cảm chết lặng mà hờ hững.

Hắn kéo chăn, lúc đang nằm xuống thì ngoài cửa sổ truyền đến tiếng kêu của một con mèo.

Con mèo đó nhanh nhẹn nhảy lên cửa sổ.

Nó dẫm lên cửa sổ, thân thể chậm rãi cúi xuống, chân trước lấy đà, nhảy lên bắt được con vật giấu trong bóng tối.

Lười nhác ngậm chiến lợi phẩm của mình, mèo đen không một tiếng động rời đi.

Phó Hàn Chu nhìn theo hướng nó biến mất, hồi lâu sau mới nằm xuống.

-
Sau khi Phó Hàn Chu làm đổ hộp cơm, Tô Vân Cảnh hai ngày liên tiếp đều không đến cô nhi viện.

Không phải cậu tức giận với Phó Hàn Chu mà là không biết làm gì để nhóc đó thôi đề phòng.

Hơn nữa hai ngày này Tô Vân Cảnh bắt đầu ho khan, Tống Văn Thiến sợ bệnh tình lại nặng hơn nên hai ngày này không cho cậu ra khỏi cửa.

Tô Vân Cảnh còn không đi học, chỉ nằm ở nhà.

Tranh thủ hai ngày này, Tô Vân Cảnh xem lại tuyến cốt truyện.
Xem xem nữ chính làm thế nào cảm hóa Phó Hàn Chu, liệu cậu có thể học được một, hai chiêu không?
Sự thật chứng minh.

Cậu không thể!
Nữ chính theo lộ tuyến mỹ thiện tâm, Tô Vân Cảnh tự nhận mình cũng rất lương thiện.

Nhưng nam nữ có khác biệt, một số việc nữ làm sẽ làm người khác cảm thấy ấm lòng còn nam làm, gượng gạo nói không lên lời.
Quá kỳ thị giới tính.

Đại lão gia không xứng yêu thương bệnh kiều.
- ----
Mì trộn tương

Kẹo mạch nha
.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận