Tôi Nghi Ngờ Ông Xã Ngoại Tình


Vu Chi nghe anh nói xong, lập tức đem tay rút về.

Hung hăng trừng anh một cái: "Ban ngày ban mặt, anh thích chơi lưu manh đúng không."
Lục Bách Sâm đem cằm tựa trên vai cô, ngửi mùi hương như có như không trên người cô, vẻ mặt ủy khuất: "Đã gần nửa năm em không cho anh chạm vào rồi, còn tiếp tục như vậy sẽ nghẹn chết người."
"······"
Vu Chi thấy anh càng nói càng quá đáng, đợi lát nữa có ai trong phòng đi ra ngoài nghe được liền ném chết người.

Anh không biết xấu hổ nhưng cô biết.

Vu Chi đứng lên, đỡ Lục Bách Sâm vào phòng mình.

Vừa đến mép giường đã trực tiếp ném người xuống, cô làm bộ dáng độc ác, chỉ mặt anh uy hiếp nói: "Ngoan ngoãn nằm ngủ cho em, ngủ dậy rồi nói chuyện tiếp."
Lục Bách Sâm đâu chịu đồng ý, chống khuỷu tay định đứng dậy, kết quả bị Vu Chi hai tay đè ở trước ngực: "Nằm xuống, dám ngồi dậy buổi tối đừng hòng bước qua cửa nhà."
Lục Bách Sâm bị nhốt ở ngoài cửa hai tuần nghe được lời này, lập tức ngoan ngoãn nằm trở lại.

Vu Chi quát lớn: "Nhắm mắt lại, ngủ."
Lục Bách Sâm hai mắt như cũ mở to, bởi vì say rượu, con ngươi ướt át, mang theo chút mê ly.

"Bà xã, anh muốn ôm em ngủ."
"Ngủ đi, ngủ rồi lại cho anh ôm."
Lục Bách Sâm đảo mắt nhìn cô, ngữ khí đáng thương: "Anh cũng không phải trẻ lên ba, em lừa anh làm gì."
Vu Chi mắt trợn trắng: "Hành động hiện tại của anh chính là hành động của trẻ con, mau ngủ nhanh đi.

"
Cô đem đôi tay che ở trên mắt anh, ép anh nhắm mắt lại.

Lục Bách Sâm là thật sự say, nhắm mắt lại không đến hai phút liền ngủ rồi.

Vu Chi nhẹ nhàng thở một hơi dài, đứng lên, bất đắc dĩ lắc lắc đầu, kéo chăn lên cho anh, rón ra rón rén đi ra ngoài, khi đóng cửa vừa lúc nhìn thấy Trần Tình đi ra.

"Tiểu Chi, đúng lúc chị định đi gọi em đó, chị có chút việc phải đi, mẹ chị gọi em tới chơi một bàn."
Vu Chi gật gật đầu, vào phòng cho khách.


Trong phòng, ba người khác đang nói chuyện phiếm, Trần Hâm ngồi ở bên cạnh mẹ Vu cùng Vu Quyên trầm mặc không lên tiếng.

Vu Chi đi vào tới trực tiếp ngồi ở vị trí của Trần Tình, bên tai nghe bác cả, bác hai bát quái.

Lúc này bọn họ đang bàn về chuyện công việc, nói đồng nghiệp chỗ này không được, cái kia không tốt.

Vu Chi ba người chỉ nghe không nói chuyện.

Vu Quyên: "Tôi nói cho mấy người nghe, ở công ty của tôi có một người, cô ta kết hôn 4-5 năm rồi mà vẫn chưa có con, hai vợ chồng đi bệnh viện khám thử, đều không có việc gì, nhưng vẫn là không có con, mẹ chồng cô ta đều khuyên con trai ly hôn đi.

Ai ngờ vừa ly hôn xong ngày hôm trước, hôm sau cô ta liền có thai, hiện tại ở công ty nâng bụng khoe mẹ chồng tốt với cô ta như thế nào, chồng nghe lời ra sao, một bộ dạng đánh thắng khắc phục khó khăn, cứ như cô ta mang thai thì toàn bộ công ty đều phải đem cô ta cung lên tận trời vậy, phi, thật là tự mình đa tình."
Vu Quyên nói, lòng đầy căm phẫn.

Có điều làm Vu Chi không nghĩ tới chính là, câu tiếp theo của bác cả vậy mà lại chuyển tới trên người cô.

"Lại nói tiếp vẫn là Tiểu Chi nhà ta mệnh tốt, từ nhỏ liền ngoan ngoãn hiểu chuyện, thành tích học tập lại tốt, lên đại học lại nhận được học bổng cử đi học nước ngoài, về nước liền mang theo con rể tốt như vậy, ai có thể có mệnh tốt như vậy chứ."
"Cơ mà Tiểu Chi, bác cả không thể không khuyên cháu một câu, nhà Lục Bách Sâm dù sao cũng là hào môn thế gia, cháu xem nhà người bình thường đều tương đối để ý đời sau, bọn họ khẳng định càng để ý, lúc trước các cháu vẫn luôn nói không vội có con, nhưng cháu hiện tại đã 25 rồi, đàn ông đều là động vật thị giác, đối với phụ nữ, chiều chuộng chỉ là nhất thời, có được đứa con mới có thể lâu dài......."
Lời này bà ta vừa nói xong,khuôn mặt Vu Chi chưa kịp biến, mặt mẹ Vu đã lập tức trầm xuống.

Cau mày hỏi: "Quyên, chị nói tới con cái làm cái gì."
Lúc này, Vu Quyên cũng ý thức được chính mình nói sai rồi, vội vàng che miệng: "A phi, là bác cả lanh mồm lanh miệng, Tiểu Chi cháu đừng để ý."
Vu Chi cười lắc đầu: "Không có việc gì."
Vu Quyên thấy Vu Chi không có ý tức giận, nhịn không được tiếp tục nói: "Tiểu Chi nha, cháu xảy thai cũng đã hơn hai tháng, thân thể khá hơn nhiều đi, bác lúc trước đã hỏi qua bác sĩ, bác sĩ nói sinh non sau ba tháng liền có thể lại có con, cháu......"
Vu Chi biểu tình nhàn nhạt: "Đứa bé kia tới quá đột ngột, đi lại thật ngoài ý muốn.

Cháu hiện tại dù là thân thể hay là tâm lý đều chưa có chuẩn bị tốt để có con, cho nên không nóng nảy."
"Nhưng cháu cùng Bách Sâm kết hôn cũng được ba năm, cháu không vội, chẳng lẽ nó không vội sao? Cha mẹ chồng của cháu không vội sao?"
"Tiểu Chi nhà của chúng ta nói thế nào thì là thế đó, cô ấy nói không vội, chính là không vội." Bên ngoài đột nhiên truyền đến một giọng nam trầm thấp mang theo dày đặc giọng mũi.

Cửa phòng cho khách bị mở ra, Lục Bách Sâm cất bước đi đến, đứng ở phía sau Tiểu Chi.


"A, Bách Sâm tỉnh." Vu Quyên ngượng ngùng nói.

Lục Bách Sâm đối với bà ta vẫn luôn không có hảo cảm gì, cho nên cũng không tính toán cho bà ta mặt mũi.

"Cháu cùng Tiểu Chi cảm tình còn không cần bác phải nhọc lòng.

Trước khi bác quan tâm chuyện nhà người khác thì vẫn nên quản tốt chuyện nhà mình đi đã."
Nói rồi, Lục Bách Sâm đưa điện thoại di động vừa lấy từ trong túi ra, mở WeChat, đặt xuống bàn mạt chược, đối diện Vu Quyên.

Trên màn hình di động là bạn tốt: Hâm
Hâm: Sâm ca, anh hôm nay thật đẹp trai nha.

Hâm: Anh có phải hay không uống say rồi?
Hâm: Vừa rồi trên bàn cơm anh đều không liếc mắt nhìn em một cái, em có khó coi như vậy sao?
Hâm: ( ủy khuất)
Hâm: Anh để ý người nhà sao, em đã gửi WeChat cho anh được vài tháng rồi, anh không trả lời em một chút được sao?
Hâm: Anh có phải hay không ngủ rồi?
Hâm: Tiểu Chi đang chơi mạt chược ở đây, anh đang ở đâu, cùng nhau chơi không?
Hâm: Em đi phòng khách tìm anh nhé?
······
Hơn một trang tin nhắn, Vu Chi còn hảo tâm duỗi tay giúp bà ta kéo màn hình xuống.

Trần Hâm vẫn luôn ngồi ở một bên vẫn ôm di động không nói lời nào, sắc mặt càng ngày càng trắng.

Mặt Vu Quyên thì lại càng ngày càng đen.

Sắc mặt mẹ Vu cũng càng ngày càng khó coi.

Trong lúc nhất thời toàn bộ phòng yên tĩnh cực kỳ.

Ngược lại là Vu Chi, thế nhưng khóe miệng còn treo lên nụ cười, nhìn bác cả đứng lên hung hăng đánh một cái tát vào mặt Trần Hâm.


"Chát" thanh âm cực vang, có thể thấy được là hạ tay tàn nhẫn đến mức nào.

"Trần Hâm, mày nhìn xem mày làm được chuyện tốt gì, mày là cái đồ không biết xấu hổ, ngày thường tao dạy mày như thế à, cả ngày không học cho tốt đi, câu tam đáp tứ, mất mặt không, mất mặt không!"
Lúc này Vu Quyên rõ ràng là khó thở, tiện tay cầm lên vợt bóng bàn bên cạnh đánh lên người Trần Hâm.

Trần Hâm hét lên đau đớn, ôm đầu chạy loạn trong phòng, Vu Chi ngồi yên tại chỗ không nhúc nhích, đôi tay nâng má, giống như đang xem diễn kịch, Lục Bách Sâm đứng phía sau bảo vệ Vu Chi, tránh cho bọn họ đánh nhau rồi làm cô bị thương.

Mẹ Vu không đi lên can ngăn, ngược lại đen mặt đứng ở cửa, lấp kín lối ra, không cho Trần Hâm chạy ra ngoài.

Chỉ có bác hai vừa trốn tránh ở một bên không để Vu Quyên đánh tới mình, vừa một bên duỗi tay đi can ngăn.

Vu Quyên cũng là khó thở, mỗi một cái đều là thật sự đánh xuống người Trần Hâm.

Đánh cho chị ta khóc ầm lên: "Con sai rồi, mẹ, cầu xin mẹ đừng đánh nữa, con sai rồi, con sai rồi!"
Cứ như vậy ngươi truy ta đuổi đánh tới chục phút, tận đến khi Vu Quyên mệt đến nỗi không thể chống đỡ nổi, ngồi xuống ghế thở hổn hển, mẹ Vu mới chậm rãi đi lên trước tức giận mở miệng: "Tốt, đánh cũng không sai lắm, chắc có lẽ Trần Hâm cũng biết sai rồi."
Kỳ thật Vu Quyên ngoại trừ tức giận còn là đánh để mẹ Vu, Vu Chi cùng với Lục Bách Sâm xem.

"Em dâu, chị thực xin lỗi em nha, chị không nghĩ tới....!haiz, thật sự là mất mặt."
Mẹ Vu lạnh mặt vừa định nói hai câu, kết quả bị Vu Chi đánh gãy.

Vu Chi: "Gặp được việc này xác thật rất mất mặt, cháu cũng không nghĩ tới chị họ thế nhưng lại muốn cạy góc tường của mình, chính như lời bác cả nói, đàn ông đều là động vật thị giác, cho nên lần sau hy vọng chị họ có thể tự nhận thức rõ ràng thân phận của mình, cũng mong lúc chị chỉnh dung, không cần lấy em ra làm hình mẫu."
Vu Quyên nghe Vu Chi nói xong, mắt trừng lớn, quay đầu, đem ánh mắt chuyển hướng về phía Trần Hâm đang tránh ở một bên.

"Cái gì! Chỉnh dung?"
"Bác cả còn chưa biết chị họ chỉnh dung đâu, trách không được vừa rồi xuống tay nặng như vậy, bác mau đưa chị ấy đi bệnh viện đi, mặt đều đến biến dạng rồi."
Nghe được lời Vu Chi, Trần Hâm lập tức đứng lên, đôi tay ôm mặt thất thanh kêu to: "A, mặt của tôi, biến dạng sao? Biến dạng sao!"
Cũng không phải là biến dạng, chỉ có cái mũi vẹo, cằm sưng, ngay cả mặt cũng là một bên lớn một bên nhỏ, khóe miệng cũng nghiêng sang bên trái mà thôi.

Người không ra người, quỷ không ra quỷ.

Vu Quyên vừa thấy bộ dáng này của Trần Hâm, cái gì tức cũng đều tiêu, chỉ còn lại khẩn trương cùng sợ hãi, lôi kéo Trần Hâm lập tức đi ra ngoài.

"Thực xin lỗi, là mẹ nó sai, ta mau đi bệnh viện nhìn xem."
Vừa ra khỏi cửa liền nhìn đến ông bà nội cùng Triệu Khải đứng ở cửa, trên mặt tràn đầy thất vọng.

Ông nội còn thở dài một hơi, chỉ vào bóng dáng Vu Quyên hô: "Gia môn bất hạnh a, về sau không được cho nó bước qua cửa cái nhà này."

Cái nó này, chính là nói Trần Hâm.

Mẹ con Vu Quyên vừa đi, trong nhà liền an tĩnh không ít, ông bà nội một bên thở dài một bên trở về phòng, Triệu Khải ngoan ngoãn đi vào phòng cho khách thu thập tàn cục, bác hai lôi kéo mẹ Vu ngồi xuống sô pha khuyên giải.

Chỉ có Vu Chi cùng Lục Bách Sâm như là giống như người không có việc gì, xoay người trở về phòng.

Vu Chi mới vừa đóng cửa lại, người đàn ông lúc đầu còn đang đứng tốt nháy mắt liền ngả xuống người cô.

"Vợ ơi, anh chóng mặt quá."
Vu Chi mới không tin anh còn say, trực tiếp xoay người đẩy anh về phía giường.

Cảnh tượng vừa rồi không giống như chuyện mà một người say có thể làm.

"Anh không ngoan ngoãn ở yên trong phòng ngủ đi, chạy ra ngoài làm cái gì."
Lục Bách Sâm nằm ở trên giường, quơ quơ điện thoại di động trong tay với Vu Chi: "WeChat vẫn luôn thông báo, đánh thức anh, thực phiền."
Vu Chi thở dài một hơi thật sâu, đem di động của anh đoạt tới, ngồi ở mép giường lật xem.

Vừa rồi đoạn thời gian kia anh xác thật thu được không ít tin nhắn của Trần Hâm.

Trong lòng cô có chút ghen, cau mày không chút do dự đem WeChat bạn tốt Trần Hâm xóa.

Vừa định buông di động, di động lại rung lên một chút, lại có người nhắn tin lại đây.

Trợ lý: Lục tổng, buổi chiều ngài tới đi làm sao?
Nhìn đến tin nhắn này, cơn ghen của Vu Chi thiếu chút nữa làm cô ngạt thở.

Loại mặt hàng dâm đãng rẻ tiền xuất hiện bên người Lục Bách Sâm không ít, thật sự phòng bị không được.

Vu Chi nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn người đàn ông say rượu vừa qua một giây đã ngủ kia.

Nắm lấy tay anh, hung hăng cắn một cái khiến anh phải kêu lên, Vu Chi mới nhả ra.

Cầm lấy điện thoại của anh, tức giận nói: Cút.
Tác giả có lời muốn nói:
Lục Bách Sâm: Thấy nhiều phụ nữ tới quyến rũ anh như vậy, em một chút cũng không hoảng hốt, một chút cũng không lo lắng sao?
Vu Chi: Lo lắng thì bọn họ liền không đến quyến rũ anh nữa? A, có khả năng sao..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận