Tổng Giám Của Ta Không Thể Nào Đáng Yêu Như Thế


Lại là một nhiệm vụ khó khăn gì nữa đây.

Bạch Cẩn Niên cái gì cũng chưa nói, đem mình cắm vào chỗ nguy hiểm, Bạch Cẩn Niên nhẫn tâm vậy sao?
Mới vừa rồi còn cảm thấy may mắn khi có thần giao cách cảm với cô ta, kết quả, hoàn toàn không biết vị đại tỷ này có ý gì.

Chung Minh năng lực lí giải kém sao có thể tìm ra manh mối gì, từ nhỏ đến lớn nếu ai có chút quanh co lòng vòng thì Chung Minh sẽ trả lời bằng ánh mắt ngây thơ vô hạn: Cậu có ý gì vậy?
Tại nơi làm việc Chung Minh cũng sử dụng tính cách này, nhiều lần tổ trưởng chụp lấy bả vai cổ vũ Chung Minh: Không nên nản chí, chỉ cần siêng năng thì có thể bù đắp kém cỏi.

Đây là cách nói uyển chuyển biết bao nhiêu!
Cho nên Niên ngu ngốc, cô trực tiếp đem mưu đồ âm hiểm công bố cho dân chúng được không? Làm cho người ta đoán tới đoán lui, chơi thật xấu.

Tuy rằng Bạch Cẩn Niên âm hiểm, miệng nói không đúng với lòng, ngạo kiều, không được tự nhiên cũng là có lịch sử vụ án.

So với Bạch Cẩn Niên không biết cái gì, Lục Nhuyễn Tranh bên cạnh rõ ràng đang có biểu hiện khó chịu.

Lục Nhuyễn Tranh nhìn chằm chằm vào bóng đèn Chung Minh đang ngồi giữa cô và Bạch Cẩn Niên.

Nếu ánh mắt của Lục Nhuyễn Tranh có thể giết người thì đoán chừng Chung Minh đã có thể đi đầu thai.


"Cẩn Niên." Lục Nhuyễn Tranh đứng lên, tiến đến giữa Bạch Cẩn Niên và Chung Minh, ý cười không giảm nhưng bạo lực lại thăng cấp, "Cậu không giới thiệu cho mọi người biết vị này có quan hệ gì với cậu sao?"
Lời nói mang theo lực công kích rất mạnh, Chung Minh nhanh chóng phản ứng, muốn nói ra thân phận phù hợp.

Đáng tiếc đại não vận động cực lực nhưng trong đầu thì rỗng tuếch cái gì cũng không có....!Sư cô à, ý tưởng không phải nghĩ muốn có thì có đâu!
Nhưng Bạch Cẩn Niên đã gặp qua nhiều người nhiều trường hợp, cho dù bị ánh mắt Lục Nhuyễn Tranh sắc bén tấn công, cùng ánh mắt quần chúng xem náo nhiệt vây quanh, vẫn như trước lạnh nhạt mà nói: "Đây là đồng nghiệp của tôi, là người bạn chiếu cố tôi rất nhiều."
Chung Minh không biết Bạch Cẩn Niên và Lục Nhuyễn Tranh đã xảy ra chuyện gì, nhưng Bạch Cẩn Niên nắm tay Chung Minh không buông, nâng độ thân thiết của cả hai đến mức này.......!
"Bạn, ừ....." Lục Nhuyễn Tranh cũng hiểu được từ này, đặt mông ngồi lên đùi Bạch Cẩn Niên, đem mặt chôn vào cổ Bạch Cẩn Niên, dùng âm thanh nũng nịu không tướng xứng với khí chất nói, "Cẩn Niên, cậu đêm nay có theo tôi về nhà không?"
Chung Minh thiếu chút nữa cười thành tiếng: Đây là cái gì công thụ chuyển hoán a, như thế nào một giây trước bộ dạng muốn ăn thịt người, giây tiếp theo liền trở thành hờn dỗi? Nhân cách phân liệt cũng không thể đùa như vậy được.

Bạch Cẩn Niên không nhìn tới Lục Nhuyễn Tranh, cánh tay ngăn trở cơ thể Lục Nhuyễn Tranh, dùng ngữ khí Bạch tổng giám nói: "Một chút tôi cùng Chung Minh phải đi trước, cậu trở về đi."
"Đi? Đi nơi nào?" Lục Nhuyễn Tranh hỏi.

Chung Minh trong lòng cũng đang hỏi như vậy.

"Có dự án mới cần xác nhận một chút."
"Dự án mới?" Lục Nhuyễn Tranh giống không xương không cốt dựa vào lòng Bạch Cẩn Niên, nâng cánh tay mềm mại xem đồng hồ, nhẹ nhàng chậm chạp nói, "Ôi lúc này, các người còn muốn làm việc với nhau sao?"
"Cậu cũng biết chức vụ hiện tại của tôi." Bị Lục Nhuyễn Tranh ngồi trong lòng, Bạch Cẩn Niên giống như thư sinh lãnh đạm, vô luận hồ ly tinh hấp dẫn thế nào Bạch Cẩn Niên cũng không có chút động tĩnh.

Lục Nhuyễn Tranh khiêu khích nửa ngày đều không có hiệu quả, biểu tình lập tức hạ xuống, dùng ánh mắt giống như kim châm bén nhọn nhìn Bạch Cẩn Niên: "Cậu không nghe lời của tôi sao?"
Không gian vẫn ồn ào náo nhiệt, tuy rằng trong lòng mọi người biết Lục Nhuyễn Tranh đối với Bạch Cẩn Niên oan gia cáu kỉnh, nhưng ai cũng không khuyên giải, vẫn vui đùa như trước.

Xen vào hai vị liệt nữ đang hỗn chiến là chuyện rất không sáng suốt, ai cũng không muốn nhảy vào chỗ chết.

Cũng hiểu được đạo lí này, chỉ là Chung Minh cũng không có biện pháp đào tẩu.

Bạch Cẩn Niên một tay ngăn chặn Lục Nhuyễn Tranh, tay kia nắm chặt tay Chung Minh.

Không khí ngàn cân treo sợi tóc, Lục ma nữ đã có điềm báo tức giận, về phần Lục ma nữ có thể đột nhiên bay xung quanh trần nhà, tóc bay lộn xộn, múa tay múa chân, đem toàn bộ nơi đây biến thành Bàn Ti động thì thật là một việc quá khó khăn.

Tuy nhiên ưu thế của Lục Nhuyễn Tranh là đóng vai yêu quái cũng không cần phải hóa trang thêm, phong cách trang điểm của Lục Nhuyễn Tranh luôn luôn lấy yêu quái làm chuẩn.

Bạch Cẩn Niên trả lời như thế nào, việc này có bùng nổ đại chiến hay không cũng do Bạch Cẩn Niên quyết định.

Bản năng Chung Minh cảm thấy Bạch Cẩn Niên sẽ không quá mức cường ngạnh, dù sao lần gặp trước cho Chung Minh cảm giác Lục Nhuyễn Tranh là yếu điểm của Bạch Cẩn Niên, trước mặt Lục Nhuyễn Tranh thì Bạch Cẩn Niên là "Nhược thụ"! Ở văn phòng xuất ra uy phong ức hiếp dân chúng a! Làm cho mọi người thật tình run sợ!
Theo bản năng Chung Minh nắm chặt tay Bạch Cẩn Niên, Bạch Cẩn Niên như mới tỉnh mộng, đôi mắt bắt đầu chuyển động.


Bạch Cẩn Niên lập tức đứng lên, ngoại trừ thiếu chút nữa làm cánh tay Chung Minh trật khớp, còn thiếu chút nữa đem Lục Nhuyễn Tranh ném xuống đất.

"Cậu trở về đi." Bạch Cẩn Niên như trước cho Lục Nhuyễn Tranh đáp án, lôi kéo Chung Minh nhanh chóng chạy ra khỏi phòng.

Cửa phòng KTV bị mở ra thật mạnh, đem toàn bộ âm thanh huyên náo bỏ ngoài tai, còn chưa kịp hưởng thụ không khí trong lành thì đã muốn hụt hơi vì đi nhanh theo Bạch Cẩn Niên.

"Đi, đi đâu?" Chung Minh hỏi.

"Tăng ca." Không quay đầu, chỉ nhìn thấy tóc Bạch Cẩn Niên không ngừng phiêu động theo trình tự.

"Tăng ca? Đã tan tầm từ lâu!" Chung Minh không đầu không đuôi trả lời.

Hai người bước ra khỏi cửa lớn KTV, phía sau là biểu ngữ "Trân ái sinh mệnh rời xa thuốc phiện", Bạch Cẩn Niên không ngừng thở ra sương trắng rốt cuộc cũng xoay người đối mặt với Chung Minh.

"Tôi sẽ trả tiền lương tăng ca."
"Tiền lương tăng ca?" Chung Minh nghe có âm thanh giày cao gót đến từ phía sau, ánh mắt Bạch Cẩn Niên có chút xê dịch, bay nhanh đến kéo Chung Minh gắt gao ôm vào lòng.

Chung Minh bị Bạch Cẩn Niên ôm lấy lùi về phía sau từng bước, nhưng may mắn Chung Minh trụ vững được, nếu không thật sự sẽ trình diễn cảnh hai người ngã vào tuyết.

Lục Nhuyễn Tranh đứng ở phía sau, biểu tình giống như thấy quỷ.

Không để ý hình tượng hô to: "Bạch Cẩn Niên! Cậu dám phản bội tôi!"
Bạch Cẩn Niên dùng hết sức lực cánh tay buộc chặt lấy Chung Minh, một chút ý buông đều không có.


Bởi vì khoảng cách vô cùng gần, cho nên một động tác nhỏ của Bạch Cẩn Niên Chung Minh cũng cảm thấy được, giống như hiện tại Chung Minh cảm thấy Bạch Cẩn Niên không thể ngừng run rẩy.

Bạch Cẩn Niên giả vờ trấn định, rồi lại không thể hiện được sự lạnh lùng.

Chung Minh đột nhiên sáng suốt, đột nhiên hiểu được vì sao mình đứng ở chỗ này, vì sao bị ôm.

Đem sự tình từ nửa năm trước đến hôm nay liên kết lại, Chung Minh chưa từng có thông minh và dũng cảm như vậy.

Chung Minh ôm lấy Bạch Cẩn Niên, quay đầu đối diện Lục Nhuyễn Tranh nói: "Cô mới là người phản bội, Lục tiểu thư."
Tác giả: Kì thật Bạch tiểu thư không có tồi tệ, tồi tệ chính là tác giả T.T.

Quá trình chuyển giao rất nhanh sẽ kết thúc!
Sau đó phải.................!
..........................................!
..........................................!
Làm một vòng chuyển giao mới (Kéo ra)
Nói giỡn thôi.................................!
Editor: Sắp rồi sắp kết thúc trò mèo vờn chuột của hai vị này rồi:))..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận
Quảng Cáo: Coin Cua Tui