Tổng Giám Của Ta Không Thể Nào Đáng Yêu Như Thế


"Hẹn người ta ăn cơm còn muốn người ta chờ nửa ngày nha."
Đồng nghiệp trong phòng đã về gần hết, Chung Minh bĩu môi nằm trên bàn, hai tay rũ xuống, miệng lẩm bẩm.

Nữa rồi, Bạch Cẩn Niên ngu ngốc kia, nói người ta chờ hai mươi phút, thời gian trôi qua gấp đôi cô ta còn chưa xong.

Đây là thái độ mời khách sao? Chung Minh rất muốn bỏ đi!
Loáng thoáng nghe được âm thanh trầm thấp của Bạch Cẩn Niên từ phòng bên cạnh, Chung Minh lại bị giọng nói kia hấp dẫn.

Mang theo tri thức cùng giỏi giang, kì thật nội tâm Bạch Cẩn Niên không kiên cường cũng đặc biệt hấp dẫn Chung Minh.

Chung Minh thậm chí nhắm mắt lại là có thể tưởng tượng, Bạch Cẩn Niên mặc quần áo mang theo khí chất làm người khác kiêng nể, cảm giác trong hội nghị Bạch Cẩn Niên giống như một quan chức lớn đứng lên phát biểu.

Khuôn mặt vô biểu tình, đôi mắt sáng ngời, đôi môi đỏ hồng....!Hình ảnh kia thật sự không thể nghĩ nhiều, suy nghĩ nhiều Chung Minh đều cảm thấy được mình có chút tà ý.

Thu hồi tâm tình, tiếp tục chờ tiếp mười lăm phút, hội nghị vẫn như trước chưa xong.

Chung Minh quệt miệng nghĩ thầm: Một hồi phải chọn nhà hàng sang trọng, hung hăng ăn nhiều một chút mới hết giận.

"Thật xin lỗi, chờ đã lâu rồi sao?" Sau một giờ Bạch Cẩn Niên mới vội vàng gấp gáp trở về, gặp Chung Minh sắc mặt không tốt thật biết điều nói lời mềm mại cùng áy náy.

"Không lâu đâu, chỉ một giờ mà thôi." Chung Minh mí mắt cũng không nhìn tới Bạch Cẩn Niên.


Còn "Chờ đã lâu rồi sao" đây không phải vô nghĩa sao! Chẳng lẽ đồng hồ trên tường là vô hình sao? Cô ta không tự nhìn sao?
"Thật sự xin lỗi." Bạch Cẩn Niên tính tình tốt lại một lần nữa biểu đạt xin lỗi, "Bởi vì cần phải giải quyết một số vấn đề phát sinh với khách hàng, một bên phải cùng bộ phận thiết kế thảo luận một số việc, thứ hai phải làm tốt bản vẽ, nói cách khác trong một tuần bộ phận thiết kế phải làm việc suốt đêm..."
"Được rồi." Chung Minh mang theo túi xách đứng lên, mắt liếc Bạch Cẩn Niên, "Giải thích nhiều như vậy làm gì, tôi lại không nói gì, không phải sao."
Bạch Cẩn Niên thoải mái ừ một tiếng hỏi: "Chung tiểu thư muốn ăn gì?"
"Bạch tiểu thư quyết định thì tốt rồi, hỏi tôi trong đầu tôi cũng chỉ nghĩ đến Ma Lạt Thăng* thôi."
Bạch Cẩn Niên gật đầu: "Vậy ăn Ma Lạt Thăng."
"Sao?"
Kết quả hai người thật sự đi ăn Ma Lạt Thăng.

"A! Thật sự ngon quá!" Thời tiết lạnh lẽo, Chung Minh ăn xong một phần Ma Lạt Thăng cũng đổ mồ hôi, đáy lòng tự cảm thán.

Chung Minh sờ sờ cái bụng tròn trịa, bữa tối hôm nay đặc biệt vừa lòng.

"Ừ, cô ăn no sao?"
"Đương nhiên ăn no.

Nhiều như vậy....!Tôi cũng không phải heo!" Chung Minh tức giận đáp lại.

"Không phải sao? Ăn Ma Lạt Thăng đến năm mươi đồng, bình thường tôi ít thấy người như vậy."
"Cái gì....!Kia, đó là do cô ít thấy! Cái này coi là nhiều? Tôi, tự trả tiền!"
Bạch Cẩn Niên thấy Chung Minh kích động đứng lên, lộ ra tươi cười: "Làm sao lại không biết xấu hổ để cô trả tiền? Tôi đi lâu như vậy, để tôi biểu đạt một chút ý xin lỗi đi."
Chung Minh nói: "Cô nếu thật sự muốn biểu đạt xin lỗi hẳn phải mời tôi đi Shangri-La* tham quan một lần mới đúng!"
"Ừ? Cô muốn đi? Chúng ta hiện tại có thể xuất phát." Bạch Cẩn Niên lấy túi, thật sự kéo tay Chung Minh, vô cùng chân thành kéo Chung Minh đi.


Chung Minh thấy bộ dáng Bạch Cẩn Niên có chút sợ, Bạch Cẩn Niên thật sự muốn dẫn mình đi cái gì Shangri-La, rút nhanh tay trở về: "Cô có bệnh, tôi tùy tiện nói mà thôi, cô là người giàu có, tôi đây không dám trèo cao! Tiết kiệm một chút, đem tiền cung cấp đồ ăn ngon cho dạ dày của cô đi."
Bạch Cẩn Niên nói: "Tôi biết."
"Cái gì? Cô biết cái gì?"
"Biết cô chỉ là tùy tiện nói mà thôi." Bạch Cẩn Niên một lần nữa ngồi xuống, không nhanh không chậm tiếp tục ăn mì.

"A? Cô đùa giỡn tôi sao!" Chung Minh rất kinh ngạc, mình là một người ngu ngốc sao?
"Không có đùa giỡn cô, tôi chỉ cảm thấy cô như vậy rất thú vị." Bạch Cẩn Niên đem đũa nắm trong tay, một tay chống cằm, nghiêng đầu, rất có hứng thú nhìn Chung Minh.

Đối lập với Chung Minh cáu kỉnh, Bạch Cẩn Niên ngồi đâu vào đấy thái độ xem náo nhiệt thật sự làm Chung Minh phát hỏa.

"Xem tôi nổi giận rất thú vị sao! Hỗn đản Bạch Cẩn Niên!"
"A a, cô đừng tức giận."
"Cô không phải cảm thấy tôi tức giận thì đặc biệt thích thú sao? Cô rất thích xem sao!"
"Cho nên cô liền nổi giận cho tôi xem?"
"Đúng rồi đúng rồi! Có vui không! Có kích động không! Có thích hay không! Ngu ngốc!"
Bạch Cẩn Niên rốt cuộc nhịn không được cười ra tiếng: "Cô sao lại thú vị đến như vậy a, Chung Minh?"
"Chung Minh" xưng hô này một lần thay thế "Chung tiểu thư", hơn nữa mặt than này lần đầu tiên cười thoải mái như vậy.....!Chung Minh bùng nổ làm cho Bạch Cẩn Niên vui vẻ thật sự!
Chung Minh hít sâu một hơi: Bình tĩnh, bình tĩnh, không thể như cô ta nói.

Phải giống như trước, thật thong dong thật lạnh nhạt, không nên vì cô ta mà ảnh hưởng tâm tình.


"Tốt lắm, hiện tại ăn xong có thể về nhà." Chung Minh thật tâm phải đi.

Bằng không như thế nào! Mặc cho cô ta tiếp tục ở đây đùa giỡn sao?
Gặp Chung Minh đổi đề tài nhanh như vậy, Bạch Cẩn Niên suy nghĩ chậm một chút, có chút sững sờ hỏi: "Quay về nhà ai?"
"Cô về nhà cô, tôi về nhà tôi."
Ai muốn bị loại ngu ngốc nghiêm trang này đùa giỡn a! Cũng không phải động vật trong vườn thú! Ai cũng có thể cho ăn!
"Như vậy? Được rồi, vậy trở về." Bạch Cẩn Niên cũng không ngăn cản.

Chung Minh trong lòng buồn phiền chen chúc, rầu rĩ thành đau lòng.

Tên hỗn đản này....!Vĩnh viễn cũng không có thể đáng yêu hết một ngày! Vĩnh viễn! Để lão nương chờ hết một giờ!
Hai người chân trước chân sau đi trên đường.

Chung Minh biết Bạch Cẩn Niên đi lấy xe, lại đi vài bước đến nơi Bạch Cẩn Niên đỗ xe.

Thật sự, đêm nay như vậy đã xong.....!
Vốn lòng tràn đầy vui mừng, Bạch Cẩn Niên có thể chủ động đề nghị cùng nhau ăn cơm.

Kết quả liền ăn cái quỷ Ma Lạt Thăng kia! Tuy rằng cũng không tệ lắm, chính là không khí lúc ăn một chút cũng không tốt! Mùi vị ngon cũng bị lãng phí hết! Lần sau nếu còn cùng đi ăn cơm với Bạch Cẩn Niên nữa thì chỉ số thông minh chính là giá trị âm!
Chung Minh đi nhanh hơn, muốn thoát khỏi cảm xúc không thể khống chế.

Chỉ cần nghĩ đến Bạch Cẩn Niên một chút cũng không có ý giữ nàng lại, Chung Minh liền thấy thương cảm.

"Này." Bạch Cẩn Niên đột nhiên lên tiếng, "Thật sự phải trở về như vậy sao?"
Chung Minh đột nhiên dừng bước.

"Khó có lúc ở cùng nhau nhiều như vậy."

Thanh âm Bạch Cẩn Niên lại trở nên ôn hòa, ôn hòa kèm một chút khổ sở.

Chung Minh quay đầu lại, Bạch Cẩn Niên nói: "Nếu cô muốn về nhà, tôi đưa cô về.

Lần trước, ở ngoài trúng gió liên tục ho khan."
Liên tục ho khan? Chung Minh một hồi mới nhớ tới giáng sinh năm trước, sau lần đó nàng cảm nặng.

Nàng cũng không nhớ rõ, Bạch Cẩn Niên còn để trong lòng......!
Trong lòng vừa ấm vừa chua xót, có chút tức giận với bản thân, vì sao luôn muốn ồn ào, làm cả hai ngột ngạt không được tự nhiên.

Kì thật có thể hòa bình ở chung, không phải sao?
Nhiều lần không rõ ràng làm Chung Minh thiếu cảm giác an toàn.

Chung Minh lên xe Bạch Cẩn Niên, đến dưới lầu nhà Chung Minh, Bạch Cẩn Niên nói: "Ngày mai gặp, Chung tiểu thư."
Chung Minh nhìn ánh mắt tỏa sáng cùng thành khẩn của Bạch Cẩn Niên, rất muốn kêu tên, nhưng lại lo sợ.

"Ngày mai gặp, Bạch tổng giám....."
Biểu tình Bạch Cẩn Niên có một chút cô đơn, cũng rất nhanh phục hồi tinh thần, mỉm cười với Chung Minh, lái xe rời đi.

Tác giả: Ừ, ngày mai, thêm ba giờ.

Cảm ơn mọi người vẫn duy trì để lại tin nhắn, cho dù cổ còn đau cũng sẽ cố gắng cập nhật! (Cám ơn!)
Thấy có người kêu tác giả là "Không thể ăn".

Ai ai ai, kì thật tác giả.......!Tác giả rất ngon >///.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận
Quảng Cáo: Coin Cua Tui