Tổng Giám Đốc Truy Thê Bị Từ Chối 99 Lần


CHƯƠNG 302
Đôi mắt của Mạc Tư Quân như muốn phun ra lửa, lúc này, chỉ cần là bất cứ người nào nhìn thấy anh thì cũng biết lửa giận trong lòng anh đã thiêu cháy đến đỉnh điểm, không có cách nào dập tắt.

Đường Hoài An cảm nhận được sự nhục nhã trần trụi trong lời nói của anh, hơn nữa, người nói những lời này với cô lại là người đàn ông mà cô đã yêu nhiều năm, cô có thể cảm nhận được hàm răng của mình đều đang phát run, nắm đấm nắm chặt lại với nhau, sức lực lớn
đến nỗi móng tay gần như cắm vào trong lòng bàn tay.

“Chát!”
Một tâm thanh thanh thúy vang lên trong phòng làm việc, bầu không khí lập tức trở nên vô cùng yên tĩnh và quỷ dị.

Đợi đến lúc Đường Hoài An kịp phản ứng, cô mới phát hiện mình vừa mới đánh Mạc Tư Quân một bạt tai.

Cô nâng mắt nhìn sang, trên má trái của Mạc Tư Quân đã hơi ửng hồng, Đường Hoài An quen dùng tay phải, một cái tát đó gần như dùng hết mười phần lực.


Đường Hoài An lập tức ngơ người, còn chưa kịp bỏ tay xuống thì bàn tay đã nặng nề rơi giữa không trung.

Hiển nhiên là Mạc Tư Quân cũng không ngờ đến Đường Hoài An lại dám đánh mình, anh đảo mắt nhìn qua, trong đôi mắt là mây đen cuồn cuộn.

Đường Hoài An và anh liếc mắt nhìn nhau, nhìn thấy ánh mắt của anh, tư thế cô rùng mình một cái.

“Khụ khụ…”
Biểu cảm khó chịu xuất hiện trên mặt Đường Hoài An, cô còn chưa kịp phản ứng thì đã bị Mạc Tư Quân nắm chặt, cả người bị đẩy lên trên tường, Mạc Tư Quân chống đỡ bờ vai của cô, làm cho cô hoàn toàn không thể động đậy.

Anh hung hăng đe dọa nhìn cô, trong mắt tràn đầy phẫn nộ, giống như là muốn dìm chết Đường Hoài An ở bên trong: “Đường Hoài An, có phải là cô cho rằng tôi nuông chiều cô rồi không?”
Cái cổ của Đường Hoài An bị anh bóp lấy, thế là không thể không ngẩng đầu lên nhìn anh, dáng vẻ chật vật vô cùng.

Sắc mặt của cô tái nhợt đến cực điểm, lúc này luôn nhìn vào mắt của Mạc Tư Quân, cô nhìn thấy rõ người đàn ông trước mắt thật sự muốn mạng của cô.

Giống như một lần trong bồn tắm ở khách sạn, thậm chí còn dữ dội hơn lần đó.

Cho đến bây giờ, Mạc Tư Quân đều không phải là một người đàn ông tùy tiện nói cười, thậm chí còn có thể nói là toàn thân cao thấp không có tế bào hài hước, con người anh nói một là một, nói hay là hai.

Anh nắm chặt lấy cổ cô, dùng lực đạo lớn đến dọa người.

Đường Hoài An biết, chỉ cần anh hơi cử động một chút là đã có thể vặn gãy cái cổ mảnh mai của cô dễ như trở bàn tay.


Nhìn tình huống trước mắt, đột nhiên Đường Hoài An lại cười.

Nụ cười như hoa, nhưng mà khóe miệng lại mang theo một nỗi đau như có như không.

Cô nhìn vào đôi mắt lạnh lẽo của anh, chậm rãi mở miệng nói: “Mạc tổng, tôi khuyên anh… cho dù có muốn giết người diệt khẩu thì ít nhất cũng không cần phải giết ở đây, ít nhất là phải tìm một chỗ không có ai… khụ khụ…”
Lúc này, Đường Hoài An vô cùng bội phục mình lại có dũng khí nói ra mấy lời đó, có lẽ là bởi vì theo chân những lời nói tàn nhẫn mà Mạc Tư Quân nói ra trong cơn thịnh nộ, cô đã không còn gì để luyến tiếc nữa.

Bởi vì trong cuộc sống không có gì để mất đi, cho nên, dù là đối mặt với sự uy hiếp của Mạc Tư Quân hoặc là đối mặt với cái chết, cô đều không cảm thấy sợ hãi.

Mạc Tư Quân căn bản không trả lời câu hỏi của Đường Hoài An, thời gian trôi qua một lúc lâu, anh đều không có ý muốn buông tay.

Lúc Đường Hoài An cho rằng mình sắp bị bóp chết, Mạc Tư Quân lạnh lùng nói: “Nếu như lần sau cô lại dám xúc phạm tôi, tôi nói cho cô biết, tôi sẽ làm như cô mong muốn!”
Bàn tay hung hăng vung lên, Đường Hoài An giống như là một cái lá cây bị gió quật ngã xuống đất, trông cô vô cùng yếu đuối, chật vật không chịu nổi.

Luồng không khí mới mẻ không kịp chờ đợi tràn vào trong lồng ngực, Đường Hoài An bị sặc chảy cả nước mắt, chất lỏng nóng hổi làm rát làn da của cô, cũng thiêu đốt lòng cô.


Ngẩng đầu nhìn về phía Mạc Tư Quân đang đứng, trong đôi mắt của người đàn ông là sự lạnh lẽo, nhưng mà dường như căn bản cũng không có dự định liếc nhìn cô một cái.

“Cút!”
Ra lệnh đuổi khách lạnh như băng, Đường Hoài An nghe thấy mà chỉ muốn cười, cười sự ngu dốt và lỗ mãng của mình, mà mình lại không thèm để mắt đến năng lực không nói đạo lý của người đàn ông đối diện, cô lại còn có ý đồ muốn lý luận với anh.

Nếu như biết kết quả là như thế này, không bằng lúc nãy cô không cần phải ra khỏi biệt thự nhà họ Mạc.

Đường Hoài An kéo lấy đôi chân nặng nề, cô không biết là mình ra khỏi phòng làm việc của Mạc Tư Quân bằng cách nào.




Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận