Tống Mạn Chi Thần Vương


Diệp Phong nhẹ nhàng chạm vào vết thương của Kotonoha, có lẽ làm đau nên Kotonoha hơi run rẫy chân 1 tý. Diệp Phong ngẩn đầu lên nhìn Kotonoha hỏi :
“ Đau không ?”
“ Không đau, có anh ở đây thì em không có cảm giác đau nào nữa !” Kotonoha mỉm cười ôn nhu nói .
“ Em ráng chịu tý nhé, anh xoa bóp cho , sẽ hết đau nhanh thôi !” Nói rồi Diệp Phong lấy tay xoa bóp xung quanh nơi bị thương cho Kotonoha rồi lén lút sử dụng 1 nhẫn thuật chữa thương nhỏ lên nơi đó, vết thương nhanh chóng tan máu bầm, khôi phục với tốc độ lấy bằng mắt thường có thể thấy. Kotonoha cũng sửng sốt không còn gì để nói.
“ Xong, em xem còn đau tý nào không ?” Diệp Phong vổ tay, ngẩn đầu lên hỏi Kotonoha .
Lúc này Kotonoha đã phục hồi tình thần lại, ánh mắt tò mò nhìn về phía Diệp Phong :
“ Sao anh lại làm được thế, em không còn cảm thấy đau nữa ?”
“ haha, cái này là 1 môn xoa bóp độc môn khi bé anh được học cùng với võ thuật, em đừng nói cho ai nhé !” Diệp Phong gãi gãi đầu vừa cười vừa nói, xong lại chớp mắt với Kotonoha :
“ Anh không muốn bi nhìn như thú quý hiếm trong sở thú đâu !”
Kotonoha mỉm cười gật đầu, chưa kịp làm gì thì đã thấy Diệp Phong ngồi xuông bên cạnh mình. Diệp Phong nắm lấy tay của Kotonoha :

“ Khi nãy em nói có thật không ?”
Kotonoha đầu tiên là ngẩn người, sau đó nhớ về cái gì đó mà đỏ mặt tới mang tai, gật gật đầu “ Ưm” 1 tiếng nhỏ, may mà Diệp Phong không phải người bình thường nên nghe được.
Rồi Kotonoha lấy hết dũng khí ngẩn đầu lên nói :
“ Còn anh, khi nãy anh nói là thật đúng không ?”
Diệp Phong không nói, chỉ mỉm cười, sau đó dần dần cuối đầu xuống há miệng ra hôn vào đôi môi chín mọng của Kotonoha . Tay của Diệp Phong đã ôm lấy eo của Kotonoha từ lúc nào.
Kotonoha chợt cứng đờ, mắt mở to nhìn Diệp Phong đang hôn mình, dần dần nàng cảm thấy 1 dòng khí nóng từ bụng dưới chảy khắp người, khí lực không còn ở đâu nữa, nàng “ ưm “ 1 tiếng mềm yếu vô lực ngã vào lòng Diệp Phong , mặt cho hắn dày xéo đôi môi của mình. Mà Diệp Phong dù gì cũng là 1 xử nam, chưa có kinh nghiệm nhiều về chuyện này, thế nên hắn chỉ biết gặm gặm môi của Kotonoha,, được 1 lát Diệp Phong như nhớ đến cái gì mới đưa lưỡi vào miệng Kotonoha dò xét. Nhưng khổ nổi là hàm răng của Kotonoha đóng chặt nên Diệp Phong không làm gì được đành dùng tay vuốt ve Kotonoha, tay hắn đi từ vòng eo mảnh khảnh của Kotonoha lên tuyết phong của nàng rồi bóp 1 cái. Kotonoha cảm thấy vùng đất cấm bị tập kích thì theo phản ứng bản năng định kinh hô lên, thế là hàm răng nàng đã mở ra, Diệp Phong bắt đúng thời cơ đưa lưỡi vào dò xét, quấn lấy lưỡi của Kotonoha, nàng cũng trúc trắc đáp lại. 5 phút sau, cả 2 rời môi, giữa môi 2 người vẫn còn 1 sợi tơ trong suốt như biểu hiện cho sự việc mà cả 2 đã làm. Kotonoha thấy cái này thì mắc cỡ không còn gì hơn, chôn đầu vào ngực Diệp Phong . Diệp Phong dùng tay vuôt vuốt tóc Kotonoha hỏi :
“ Anh làm thế đủ cho em hiểu chưa ?”
“ Ưm!” Kotonoha không nói gì, chỉ rên tiếng coi như chấp nhận.
“ A “. Kotonoha hết hồn, vì Diệp Phong không nói gì mà bồng nàng lên đi về phía căn phòng của nàng ( ngoài của có ghi tên nên khỏi hỏi phòng nào, quá khỏe ).
Kotonoha như nghĩ về việc sắp diễn ra mặt không khỏi đỏ càng thêm đỏ, trong lòng đang giao chiến “ như thế này có phát triển quá nhanh không ?”, “ được Diệp Phong yêu thích thì đã đúng như những gì mình mong muốn rồi còn gì, thôi thì cứ cho hết cho hắn để không phải tiếc nuối gì”. Mà Diệp Phong thì lại nghĩ khác “ khó khăn lắm mới có cơ hội thì phải bắt lấy, chứ sau này sẽ khó mà có dịp nữa“.

Vào trong phòng, Diệp Phong đặt Kotonoha lên giường, rồi giống như hổ đói đè lên Kotonoha :
“ Cho anh nhé, Kotonoha “
Kotonoha không dám trả lời, chỉ khép mặt lại biểu thị cho nàng đồng ý. Diệp Phong thì cười, rồi 1 lần nữa hôn vào môi nàng, lần này cả 2 đã có kinh nghiệm nên dễ dàng hơn không ít, thỉnh thoảng lại hôn vào mắt, vào tai, vào cổ nàng. Tay Diệp Phong cũng không nhàn rỗi vuốt ve khắp người Kotonoha thuận tiện bỏ xuống quần áo của 2 người.
1 lát sau Kotonoha trần như nhộng đã xuất hiện trước mặt Diệp Phong . Diệp Phong đưa đầu lên cao 1 chút để nhìn toàn bộ thân thể nàng như muốn khắc ghi vào trong tâm vậy. Kotonoha bây giờ có mái tóc đen tán loạn ra, khuôn mặt đỏ như muốn xuất huyết, đôi mắt khép hờ đầy sương mù, đôi môi khẽ mỡ ra thở ra từng hơi nóng rực.Toàn thân Kotonoha đều đỏ lên , nhìn như có thể nặng ra nước vô cùng quyến rũ. Cặp tuyết phong thì đã bị khiêu khích quá nhiều, 2 hạt đào đã cứng lên dựng đứng. Hạ thân thì thủy triều dào dạt, tấm cả ra ga giường. Diệp Phong nhìn mà nuốt nước miếng mấy ngụm lớn .
Kotonoha khép mắt 1 thời gian thấy Diệp Phong không còn tiến thêm bước nữa thì hơi mở mắt ra, nàng thấy Diệp Phong đang nhìn chằm chằm vào thân thể mình, hận không thể nuốt vào bụng thì thẹn thùng không dứt, kèm theo 1 trận tự hào vì mình có thể hấp dẫn Diệp Phong đến thế. Nàng thẹn thùng hỏi :
“ Phong, sao thế ?”
“ Anh muốn nhìn kỹ càng vẽ đẹp của em, muốn khắc ghi trong tâm để không thể nào quên “ Diệp Phong ngẩng đầu nhìn về Kotonoha nói. Kotonoha trong lòng ngọt ngào không dứt, đây là mối tình đầu tiên nên nàng làm gì có thể nghe những lời như thế trước đây. Mà Diệp Phong thì vươn mình ôm lấy Kotonoha nói :
“ Kotonoha, cho anh nhé ?”
“ Phong, nhẹ nhàng 1 chút, người ta là lần đầu tiên “
Diệp Phong nghe thế thì mừng rỡ, vội vàng đè lên Kotonoha hôn khắp khuôn mặt nàng rồi dừng ở môi, rồi bắt lấy chân Kotonoha để lên vai mình, từ từ tiến lên.

1 lát sau trong phòng vang lên 1 tiếng la thống khổ mà vui sướng, rồi sau đó lại nổi lên những âm thanh không có tiết tấu, làm cho huyết mạch người ta sôi sục.
Vân thu vũ tán sau, cả 2 đều nằm trên giường. Kotonoha co rúc trong ngực Diệp Phong . Mà Diệp Phong thì đang vuốt ve tấm lưng trắng nõn của nàng. Nhớ tới khi nãy Diệp Phong không khỏi muốn cười. Cả 2 người đều là tân thủ, Diệp Phong cứ tưởng sẽ dễ dàng như trong JAV, ai ngờ đến lúc thì tìm mãi không có đường, hì hục đến điên đầu không được, phải nhờ Kotonoha phối hợp dẫn đi mới đúng hướng được .
“ Phong ?”
“ Sao thế ?”
“ Đây không phải là mơ đúng không ?”
Diệp Phong cười cười, cuối đầu hé mồm cắn vào ngực của Kotonoha 1 cái làm nàng rên lên 1 tiếng yêu kiều.
“ Cảm giác thấy không ?, đây đều là thật ?”
“ Đến bây giờ em còn không tin là thật , chỉ trong vài giờ cả 2 đã thành ra thế này “
Kotonoha vẫn chôn đầu trong ngực Diệp Phong mà nói.
“ Cả 2 đều có tình cảm thâm hậu với nhau thì dĩ nhiên thôi !”
“ Ừm “
Diệp Phong bỗng nhớ tới gì đó, vỗ mông Kotonoha 1 cái hỏi :

“ Mà nè, tại sao em khi nãy lại đi vào trong hẽm vắng để bọn côn đồ bắt được thế !”
Bị vỗ mông Kotonoha cảm thấy từng đợt tê dại nhưng vẫn cố gắt giọng nói :
“ Tại anh cả đấy ? Ai bảo hôm nay không chịu đến làm em phải đi với tên Makoto rồi bị hắn lừa !”
Diệp Phong ngẩn người :
“ Gì lại tại anh? Mà đến là đến đâu, cả ngày anh ở nhà mà, có ai hẹn gì đâu mà đi ?”
Lần này đến lượt Kotonoha ngẩn người , nàng ngẩng đầu lên nói với Diệp Phong :
“ Thế tại sao Makoto lại bảo hắn hẹn anh đi xem phim mà anh phải hẹn hò với Sekai nên bỏ dỡ ?”
“ Cái gì ? Makoto nói thế, quá đáng quá mà , cả ngày hôm nay anh ở nhà, hắn có hẹn gì với anh đâu ?”
“ Em không biết, nghe hắn nói là có anh đi chung nên em mới đồng ý đi xem phim, chứ không thì em không đi rồi ! Không ngờ sau khi xem phim thì Makoto lại lừa em vào hẻm nhỏ rồi bỏ đi, để em lại với 5 người kia “
“ Cái gì !!!!?, hắn dám làm thế, không ngờ hắn bỉ ổi đến thế này ! Anh thật không ngờ hắn lại làm thế với em. “
“ Không được, anh phải gọi cho hắn hỏi cho ra lẽ !” Nói xong Diệp Phong định vươn người dậy, nhưng bất ngờ là cái đó của Diệp Phong vẫn còn nằm trong Kotonoha, vẫn còn vươn lên như cũ, mà Diệp Phong cử động lại làm nó cọ sát , thế là cả 2 đều ngẩn người. Diệp Phong quay lại thì nhìn thấy mặt Kotonoha đỏ bừng đầy mê ly, thế là Makoto hay gì khác đều bị Diệp Phong vứt sau đầu, hú lên 1 tiếng rồi nhào lên Kotonoha. Kotonoha thì nghênh hợp, trong phòng lại hiện lên cảnh xuân.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận