Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ Con

Tôi có điều kiện “Thế nhưng, không phải bệnh tim bẩm sinh có thể chữa được sao? Nếu phát hiện sớm như thế, vậy tại sao…”

Ôn Khanh Mộ không hiểu được, mặc dù anh không quá hiểu về y học, nhưng anh cũng lờ mờ hiểu được loại bệnh này có thể chữa bằng cách phẫu thuật, ít nhất có thể kéo dài tuổi thọ, nếu phát hiện sớm, bệnh tình còn nhẹ, thậm chí còn không bị ảnh hưởng chút nào.

Tô Lạc Ly thô bạo dùng tay lau nước mắt trêи mặt.

“Thực ra nó không nên xuất hiện trêи thế gian này” Tô Lạc Ly cười khổ, giằng lấy chai rượu của Ôn Khanh Mộ, lại uống một ngụm lớn.

Nghe thấy lời này, Ôn Khanh Mộ dường như hơi kϊƈɦ thích, anh khẽ cười khổ: “Làm gì có cái gì nên với không nên chứ”

Bản thân anh chẳng phải cũng là người không nên đến với thế giới này sao?

Nghĩ như vậy, anh và Tô Kiêm Mặc có chút cảm giác đồng bệnh tương liên.

Đều là người không nên đến với thế giới này.

“Mẹ tôi là trẻ mồ côi, sau khi lấy bố tôi, bố tôi chính là tất cả của bà, vốn dĩ tất cả đều rất tốt, nhưng sau khi kết hôn tất cả đều thay đổi, đặc biệt là sau khi sinh tôi ra”

Ôn Khanh Mộ không ngắt lời Tô Lạc Ly, yên lặng nghe cô nói.

“Nhà họ Tô chúng tôi cực kì truyền thống, đều muốn có con trai kế thừa sản nghiệp gia đình, nhưng mẹ tôi lại sinh ra tôi, phải chịu sự lạnh nhạt của gia đình, đến bố tôi cũng lạnh nhạt với bà không ít, nhưng mẹ tôi vẫn yêu bố tôi như vậy”

Tô Lạc Ly lại cười khổ: “Bà liều mạng điều dưỡng thân thể sinh con trai cho bố tôi, ai ngờ bố tôi có người phụ nữ ở bên ngoài, người phụ nữ kia còn sinh cho ông một đôi long phượng thai, bà cũng không lời oán thán, chỉ muốn sinh con trai cho bố t‹ “Cuối cùng mẹ tôi có thai rồi, quá trình mang thai rất vất vả, Kiêm Mặc sinh non, mẹ tôi chống đỡ được nửa tháng thì không chịu nổi nữa. Cũng có thể là do sức khỏe mẹ tôi không tốt, khiến Kiêm Mặc cũng không khỏe, trong ấn tượng của tôi, Kiêm Mặc luôn ốm đau, nhỏ hơn hẳn bạn bè cùng tuổi”


“Thế nhưng, sau khi mẹ tôi qua đời, bố tôi liền đón người phụ nữ bên ngoài kia về nhà, thêm cả đôi long phượng thai kia nữa, căn bản không để ý gì đến tôi và em trai, bệnh của Kiêm Mặc cứ kéo dài mãi, cho tới một lần Kiêm Mặc ngất đi, mới đưa tới bệnh viện

Nhớ lại quá khứ, Tô Lạc Ly cảm thấy đó là một cơn ác mộng.

“Bác sĩ nói đứa trẻ này bị bệnh tim bẩm sinh, đã lỡ mất thời gian làm phẫu thuật phù hợp nhất, tốt nhất lập tức làm phẫu thuật. Lúc đó nhà máy rượu của nhà chúng tôi kinh doanh còn khá tốt, khoản tiền này vẫn chỉ ra được, nhưng bố tôi và mẹ kế kiên quyết không cho Kiêm Mặc làm phẫu thuật”

Ôn Khanh Mộ đang chuẩn bị chửi một câu, thấy nước mắt của Tô Lạc Ly, liền cảm thấy đau lòng, cái gì cũng không nói được.

“Mùa đông lạnh lẽo, tôi quỳ dưới đất một ngày một đêm, cuối cùng bố tôi không kiên trì nổi, đến bệnh viện, bác sĩ nói với ông ta, phí phẫu thuật khoảng một trăm nghìn”

Một trăm nghìn của mười năm trước với một trăm nghìn của bây giờ không thể so sánh với nhau được.

“Bố tôi vừa nghe hết một trăm nghìn liền rút lui, ông ta không nỡ bỏ tiền ra, càng đừng nói ông ta còn có một đứa con trai, mẹ kế của tôi biết cần một trăm nghìn càng thêm kiên quyết phản đối, cho dù tôi khuyên thế nào, bọn họ cũng không đồng ý làm phẫu thuật cho Kiêm Mặc, chỉ chịu bỏ tiền thuốc thang duy trì, duy trì được đến lúc nào thì hay lúc đó”

Tô Lạc Ly cắn môi, cô cắn rất mạnh, cho tới khi rớm tia máu.

“Sau đó, tôi lại đưa Kiêm Mặc đến bệnh viện, bác sĩ nói, vẫn nên không làm phẫu thuật nữa, thời gian phẫu thuật tốt nhất đã qua, nếu cưỡng ép làm phẫu thuật, rất có khả năng chết trêи bàn phẫu thuật, bác sĩ còn nói, Kiêm Mặc không thể sống quá mười bảy tuổi”

Lúc Tô Lạc Ly nói đến đây, bàn tay cô lặng lẽ nắm thành quyền.

Cô hận, đúng vậy, cô hận.

Cậu là một đứa trẻ tốt như thế, từ nhỏ đã rất ngoan, không tranh không giành, yên tĩnh, hiểu chuyện, luôn suy nghĩ cho người chị là cô.

Nhưng vì sao số phận lại bất công với cậu như thế?.



Ôn Khanh Mộ trước giờ chưa từng nghe qua chuyện như vậy, vì thân phận đặc biệt của anh, anh rất ít khi tiếp xúc với những thứ này.

Chính vào lúc anh đang chìm đắm vào câu chuyện này, đột nhiên cảm thấy có một bàn tay nắm lấy tay mình.

Anh ngước lên, liền thấy đôi mắt đỏ tấy của Tô Lạc Ly.

Không biết là vì khóc quá nhiều, hai là do rượu quá mạnh, đôi mắt cô đỏ tấy.

Biểu cảm trêи mặt cũng tràn đầy hận ý.

“Tôi nhờ anh một việc.”

“Cô nói đi”


“Tiếp tục giả vờ làm chồng tôi, để Kiêm Mặc thấy, chồng tôi rất thương tôi, rất yêu tôi, sẽ cho tôi một gia đình ấm áp” Tô Lạc Ly vừa chớp mắt, nước mắt ền thuận theo khóe mắt, từ từ chảy xuống.

Vì mắt của cô đỏ tấy, Ôn Khanh Mộ dường như cảm thấy nước mắt kia cũng mang màu đỏ.

Anh hiểu, cô chỉ muốn cậu yên tâm mà ra đi.

“Nhưng cô là người đã có chồng rồi”

Nhắc tới chồng của mình, Tô Lạc Ly cười đau thương: “Anh ta? Haha..”

“Sao vậy?” Ôn Khanh Mộ không biết cố không vừa ý cái gì về người “chồng” này của cô.

“Đối với chồng tôi mà nói, tôi còn chẳng bằng một con búp bê tình ɖu͙ƈ” Tô Lạc Ly cười lạnh: “Nói ra cũng không sợ anh cười, chúng tôi kết hôn suốt một năm ròng, tôi đến anh ta là ai cũng không biết, sau đó anh ta về nhà, chúng tôi ngủ với nhau vài lần, nhưng tôi vẫn không biết anh ta là ai như trước, anh ta đến mặt cũng không cho tôi thấy”

Ôn Khanh Mộ hơi quẫn bách, người trước mặt cô bây giờ chính là chồng cô đó!

“Anh biết không? Mỗi lần anh ta về nhà đều sai người giúp việc ngắt cầu dao điện, trong phòng tối om om, anh †a cứ như vậy mà ngủ với tôi! Coi tôi như đối tượng để phát tiết mà thôi, giờ kì vọng của tôi đối với anh ta, chỉ là hy vọng anh ta có thể giúp tôi mang thai mà thôi”

Tô Lạc Ly nhìn Ôn Khanh Mộ: “Giúp tôi một lần đi”

Tay cô vẫn nắm chặt lấy tay anh như trước.

Tay cô nhỏ như vậy, đặt lên trêи bàn tay to lớn của Ôn Khanh Mộ, nắm chặt lấy tay anh.

Ôn Khanh Mộ rất muốn nói, giúp cô cũng được, thế nhưng, ngủ với tôi đi.

‘Vốn anh ngụy trang ở cạnh cô, không phải là vì muốn thăm dò rốt cuộc cô có ngoại tình hay không sao?


Nhưng nhìn đôi mắt đỏ tấy của cô, câu nói đó nghẹn ở cổ họng anh, không thốt ra được.

Nếu nói như vậy, có phải quá không ra gì rồi không?

Tô Lạc Ly thấy mãi mà Ôn Khanh Mộ không đồng ý, hy vọng vừa cháy lên liền dần tắt đi.

“Bỏ đi, vốn tôi không nên gửi gắm hy vọng lên người khác”

“Tôi cũng không nói không giúp cô”

Tô Lạc Ly ngẩng mạnh đầu: rồi?”

ậy anh quyết định giúp tôi Đôi mắt của cô lại cháy lên hy vọng, cô quá hy vọng em trai mình có thể thanh thản ra đi, cậu chịu quá nhiều đau khổ trêи cuộc đời này rồi.

Cô không hy vọng lúc em trai mình rời khỏi thế giới này, vẫn tràn đầy lo lắng như trước.

“Ừ, thế nhưng, tôi có điều kiện” Ôn Khanh Mộ mỉm cười.

Biểu cảm trêи mặt Tô Lạc Ly dần lạnh đi.

Cô biết Ôn Khanh Mộ là trai bao, người như bọn họ vô tình nhất, thậm chí cô đoán được điều kiện của Ôn Khanh Mộ là gì.

“Điều kiện gì?”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận