Tổng Tài Cùng Tổng Giám Ôn Nhu Của Mình


Giọng điệu này làm cho Diệp Đồng giận mà cười.

Cô và Lâm Túc không còn xa cách như trước, Lâm Túc đối với yêu cầu của cô cũng chỉ là câu trả lời đơn giản tuân lệnh, chỉ là hai chữ nhưng khiến cho cô có cảm giác an toàn, bởi vì bất kể cô đưa ra yêu cầu gì, Lâm Túc ít khi từ chối.

Gần đến giờ hẹn, Diệp Đồng cầm điện thoại bỏ lại vào túi, đang suy nghĩ chút nữa gặp mặt, phía sau bỗng truyền tới âm thanh:"Diệp Đồng.

"Là giọng Bạc Y Cảnh.

Diệp Đồng có chút ngoài ý muốn quay đầu lại nhìn qua, Bạc Y Cảnh đang đi tới gần phía cô, ánh mắt Diệp Đồng nhìn chung quanh vài vòng, ở bên cạnh Bạc Y Cảnh không phát hiện bóng dáng chị em tốt của mình.

"Uống nước đi.

" Bạc Y Cảnh vặn nắp mở một chai nước khoáng đưa cho cô.

Diệp Đồng cười nói:"Cảm ơn.

""Chị nghe thư ký nói em vẫn còn ở đây, thấy em xong việc nên tới xem chút, sao, không có vấn đề chứ?" Bạc Y Cảnh quay đầu nhìn thấy trán trơn bóng của Diệp Đồng rịn mồ hôi, tới cũng đúng lúc lắm, chắc hẳn là Diệp Đồng vừa mới làm xong việc.

"Không thành vấn đề.

" Diệp Đồng trả lời, cô cầm chai nước khoáng uống vài ngụm thông giọng, tới tập đoàn Kỷ thị bận rộn 3 tiếng, tới tới lui lui một ngụm nước cũng chưa uống.

Cô đặt chai nước xuống nhận lấy nắp từ Bạc Y Cảnh đóng lại, đặt bên bậc, nhẹ giọng hỏi:"Hoài Thu không gây chuyện với chị chứ?""Em ấy dám sao.

" Bạc Y Cảnh híp mắt, khóe môi cong lên, khẽ cười: "Nhưng ngược lại là em, luôn bị Hoài Thu vô cớ gây rối tới lui, thật ra em có thể không cần phản ứng với những hành động càn quấy của em ấy.

"Lời này có chút ý tứ, tuy rằng chị em tốt nhà cô quả thật có đôi khi rất hoạt bát rộng rãi nhưng vô cớ gây rối thì chưa nói tới, Diệp Đồng vừa nghe trong lòng liền hiểu, cô phát hiện trong lời Bạc Y Cảnh mang tính chiếm hữu đối với chị em của mình, nghĩ đến cũng phải thôi, dù là ai nhìn thấy bạn gái mình thân cận người khác, mặc cho người kia có là bạn thân cũng sẽ ghen tị.

Liền lấy tình cảnh của chị em nhà mình, ngoài miệng thì lý lẽ hùng hồn không quay đầu lại, kết quả mỗi lần đụng tới Bạc tiểu thư sợ tới mắt mờ, đời này chỉ sợ trốn không thoát lòng bàn tay Bạc tiểu thư.


Cho nên, Diệp Đồng cười thuận theo Bạc Y Cảnh tiếp lời:"Có chị ở bên cạnh Hoài Thu, cậu ấy sẽ không dám tới 'quậy' em.

""Em đừng hiểu lầm, chị không có ác ý, chỉ là nói như vậy thôi.

" Diệp Đồng hiển nhiên hiểu lầm ý cô, bạn ai người đó bảo vệ, Bạc Y Cảnh và Lâm Túc giao tình nhiều năm như vậy, tự nhiên hi vọng Lâm Túc sống tốt, cũng hi vọng Lâm Túc giống như cô mong muốn theo đuổi lại được bạn gái cũ, cho nên mới bảo Diệp Đồng đừng để ý Kỷ Hoài Thu, dành tinh lực và thời gian cho Lâm Túc.

Mỗi người đều có tâm tư, hai người nhìn nhau cười cũng không tiếp tục đề tài đó nữa.

Sau đó trong lúc trò chuyện, Bạc Y Cảnh có khi cố ý có khi vô tình nói về phương diện tình cảm, ví dụ như một đôi tình nhân yêu thương nhau cuối cùng vì điều gì chia tay, có là đó là kết quả của cuộc cãi nhau do xúc động nhất thời, có lẽ là do quá trình chung đụng phát hiện không hợp nhau.

Thuộc về phương diện nhất thời xung động cãi nhau, trong lòng hai người đều có đối phương chỉ là ai cũng không chịu cúi đầu trước, chuyện rất đơn giản, hiểu được cúi đầu nhận sai thì có thể giải quyết vấn đề.

Bạc Y Cảnh nói rất có đạo lý nhưng Diệp Đồng cảm thấy không quá hứng thú, bởi vì chạm đến chuyện trong lòng cô, cô đối với phương diện tình cảm vẫn luôn mang theo tâm lý trốn tránh, mãi cho đến khi Bạc Y Cảnh lơ đãng nhắc tới Lâm Túc.

Cứ như vậy trò chuyện, điện thoại trong túi chợt vang lên, Diệp Đồng lấy ra nhìn màn hình hiển thị, sau đó đứng lên nói với Bạc Y Cảnh:"Xin lỗi, có người tới đón em, em phải đi trước.

"Bạc Y Cảnh gật đầu:"Được rồi, chị còn có việc không thể tiễn em.

""Lần sau gặp.

" Bắt tay Bạc Y Cảnh, sau đó Diệp Đồng xoay người đi về phía thang máy, nói chuyện vài câu, sau khi kết thúc cuộc gọi cô vừa đi vừa gởi tin cho Kỷ Hoài Thu.

Lúc này đã 2 giờ chiều, Diệp Đồng đi vào thang máy, không có ai, cô nhíu mày nhìn chính mình phản chiếu trong gương, sau đó hít sâu vài hơi cố gắng làm cho bản thân bình tĩnh lại.

Vừa rồi Bạc Y Cảnh nói với cô rất nhiều về quá khứ của Lâm Túc, đặc biệt là khoảng thời gian 3 năm không có cô của Lâm Túc, Bạc Y Cảnh là bạn của Lâm Túc, biết Lâm Túc yêu đương nhưng không biết lúc đó bạn gái của Lâm Túc là cô, hai người yêu đương văn phòng giấu kín, mọi nơi đều cẩn thận tránh người quen, sợ bị phát hiện cho nên khi đó cũng không nhiều người biết.

Sau khi cô rời đi 3 năm, Bạc Y Cảnh đại khái dùng một chữ để miêu tả khái quát cuộc sống của Lâm Túc là vội, bay tới bay lui không ngừng nghỉ khắp cả nước, Bạc Y Cảnh cũng không gặp được Lâm Túc mấy lần.


Kỳ thật Tiêu Tử Ngọc cũng từng nói qua với cô, ít ỏi vài câu nói cũng không thể nào miêu tả kỹ càng, nhưng họ đều nói Lâm Túc cả ngày bận rộn, thường xuyên làm việc suốt đêm không ngủ, cuối cùng cơ thể suy sụp, mệt đến ngất xỉu rồi đưa vào bệnh viện.

Diệp Đồng không có cách nào tưởng tượng được người phụ nữ cực kỳ chú trọng dưỡng sinh lại giày xéo cơ thể đến vậy.

Đặc biệt ngay lúc này cô sẽ gặp người phụ nữ đó, tâm tình Diệp Đồng trở nên phức tạp.

Thang máy lại mở ra, đóng rồi mở, Diệp Đồng xoa ấn đường, mãi cho đến khi cô thu xếp được cảm xúc che giấu kỹ rồi mới ra khỏi thang máy.

Diệp Đồng vừa mới đi đến trước quầy lễ tân, một cô gái ở trước quầy nhìn thấy cô liền vội vàng chạy tới, cô gái nhỏ này chỉ chỉ một vị trí cách đó không xa, nhỏ giọng nói với cô:"Diệp tổng giám, Lâm tổng ở chỗ đó chờ ngài thật lâu.

"Theo hướng ngón tay, cô nhìn thấy dáng người uyển chuyển thướ tha kia- không phải Lâm Túc thì còn có thể là ai, Lâm Túc đã chờ cô rất lâu sao, Diệp Đồng hỏi:"Lâm tổng đến khi nào?"Cô gái trẻ ngó trộm Lâm Túc vài lần nhỏ giọng trả lời:"Tới khoảng 2 tiếng rồi, là ngay khi ngài tới không lâu, Lâm tổng liền tới, Lâm tổng còn không cho em nói với chị.

""Được, chị biết rồi.

" Diệp Đồng mặt mày rạng rỡ mỉm cười với cô gái trẻ: "Em còn làm việc, mau đi đi.

""Có việc chị cứ kêu em.

" Cô gái trẻ gật đầu, cười thẹn thùng với Diệp Đồng, chậm chậm đi qua quầy tiếp tục công việc của mình.

Theo lời cô bé này nói, Diệp Đồng vừa vào tòa nhà tập đoàn Kỷ thị thì Lâm Túc cũng tới, vậy chứng minh Lâm Túc căn bản không trở về công ty, cứ như vậy ngồi ở đai sảnh chờ cô 2 tiếng?Khó khăn lắm cô mới bình tĩnh lại tâm tình giờ lại trở nên phức tạp, Diệp Đồng xoa xoa ấn đường, đối mặt với chuyện này làm cô đau đầu, cũng chỉ có thể an ủi chính mình, cũng không còn nhiều thời gian nên đối xử tốt với Lâm Túc một chút, cũng coi như trả hết ân tình còn thiếu.

Diệp Đồng cố ý bước nhẹ nhàng, lúc này Lâm Túc vận chưa phát hiện Diệp Đồng đang đi về cô, cô ngồi ngay ngắn trên sofa, trong tay cầm tờ báo của ngày hôm nay xem, trên mặt vẫn điềm nhiên thong thả, môi vẽ nên đường cong như có như không.

Một bàn tay thon gầy bất ngờ đặt lên tờ báo, che đi tầm nhìn của Lâm Túc, Lâm Túc ngẩng đầu nhìn, ung dung thu hồi tờ báo, đặt lại trên kệ bên cạnh.

"Em xong việc rồi?""Ừm.


" Diệp Đồng cũng thu hồi tay, "Không phải Lâm tổng rất bận sao?"Có vẻ bị phát hiện, Lâm Túc ngước mắt nhìn về phía cô gái trẻ ở quầy, cô gái kia bị Lâm Túc nhìn sợ tới mức theo bản năng ngồi xổm xuống, tổng tài nhà cô cũng sợ Lâm lão bản!.

"Bận đi nữa cũng không quan trọng bằng em.

" Lâm Túc thu hồi ánh mắt, nhướng mày, ngẩng đầu lên nhìn Diệp Đồng.

Lời giải thích không hoàn mỹ này, trứng gà không nhặt được xương, đây là câu nói Lâm Túc nói với Diệp Đồng nhiều nhất, bất luận là trước đây hay hiện tại, bận đi nữa cũng không quan trọng bằng em, Lâm Túc không phải nói dối, chỉ cần Diệp Đồng có việc, Lâm Túc có thể buông xuống công việc tự mình tới giúp cô giải quyết vấn đề, cho dù là bên nhau hay đã tách ra.

"Đi thôi, đưa tôi về công ty.

" Diệp Đồng lựa chọn tránh đi cái đề tài này.

Lâm Túc:"Không về nhà trước nghỉ ngơi sao?""Công việc bận rộn, không có thời gian nghỉ ngơi.

""Sức khỏe quan trọng hơn.

" Lâm Túc thử thuyết phục Diệp Đồng, hiển nhiên Diệp Đồng không để ý lời của cô: "Lâm tổng, đây là việc riêng của tôi, làm việc hay nghỉ ngơi là do tôi quyết định.

""Xin lỗi, tôi đường đột.

" Lâm Túc mặt không đổi sắc, cười cười.

"Không sao.

" Diệp Đồng thấy Lâm Túc ngồi yên, trên mặt hiện ra nụ cười miễn cưỡng: "Nếu bây giờ Lâm tổng không có thời gian đưa tôi về công ty, vậy không phiền ngài.

""Tôi không có ý đó, chỉ là không muốn em bận rộn mệt mỏi đến vậy.

" Ánh mắt Lâm Túc dừng ở da thịt bên dưới đôi mắt kia, quầng thâm mắt nhàn nhạt như ẩn như hiện, cô duỗi tay: "Ngồi lâu hơi đau lưng, em kéo tôi lên được không?"Diệp Đồng nhìn xuống, nhìn bàn tay phải thon dài dài, bên trên dấu răng đã biến mất, Diệp Đồng không có nắm bàn tay mà nắm chặt cổ tay kéo Lâm Túc đứng dậy đồng thời nói:"Lâm tổng vẫn nên quan tâm bản thân một chút.

"Lâm Túc vừa đứng lên, hai người mặt đối mặt mắt đối mắt, Diệp Đồng lui một bước, Lâm Túc cong khóe môi cười vẫn không nói gì, trong lòng Diệp Đồng hối hận vì đồng ý để Lâm Túc đưa cô về công ty.

Cùng nhau rời khỏi tòa nhà, đi đến chiếc xe màu đen đậu ven đường, Diệp Đồng nhìn thấy Lâm Túc đi về phía ghế lái, cô kéo người kia lại:"Không phải cô đau lưng sao, đưa chìa khóa cho tôi, tôi lái xe.


"Miễn cho người kia bị đau lần nữa.

Cầm chìa khóa, Diệp Đồng ngồi vào ghế lái, thắt dây an toàn, nghe Lâm Túc ở bên cạnh nói:" Danh sách tiệc cuối năm em nhớ xác nhận cho kỹ, để phòng tập đoàn XM của bên em có sơ hở gì.

""Ừm, trở về tôi sẽ xem.

" Sau khi Tiêu Tử Ngọc đưa cho cô, cô cũng chỉ xem sơ lược, xác nhận không có sai sót thì cần thời gian.

Xe khởi động rời đi, tiến vào dòng xe cộ trên đường phố, dọc đường đi Diệp Đồng không nói gì, xem như cô làm tài xế miễn phí cho Lâm Túc, thật ra Lâm Túc không có chủ động thì cô cũng không nói.

Lâm Túc hỏi:"Sắp 3 giờ, em có đi tới nơi tổ chức tiệc không?"Diệp Đồng đang lái xe nhìn tình hình giao thông, nghe thấy liền trả lời:"Hôm nay không đi, ngày mai đi, cô muốn bây giờ tôi đưa cô đi.

"Lâm Túc:"Ngày mai tôi sẽ đi.

"Một khi Diệp Đồng không muốn mở miệng nói chuyện, Lâm Túc nói gì cũng có thể bị mấy câu của Diệp Đồng chặn lại, sau đó bầu không khí trong xe trầm xuống, Lâm Túc hạ cửa sổ ghế phụ xuống.

"Cô không lạnh à?" Diệp Đồng ngồi xe thích ngồi gần cửa sổ nhưng bây giờ thời tiết tháng 12, trời giá rét, gió lạnh cắt da cắt thịt thổi vào, Lâm Túc thể hàn dễ 4 bị cảm lạnh.

Lâm Túc:"Cũng không đến nỗi.

""Đóng lại.

" Diệp Đồng nghe thấy Lâm Túc trả lời, ngay lập tức đóng cửa sổ.

Lâm Túc ít rèn luyện nên cơ thể suy nhược, làm việc hơn dưỡng sinh, nên quanh năm suốt tháng ít sinh bệnh nhưng bệnh thì khá nghiêm trọng, bệnh tới như núi sập.

Sau đó lái xe một tiếng mới đến tòa nhà tập đoàn LT, Diệp Đồng quen thuộc tìm chỗ dành riêng để đậu xe.

Cô vừa mở dây an toàn vừa nói:"Tôi còn có việc, tôi đi trước.

"Lâm Túc ngồi yên, chờ Diệp Đồng sắp mở rộng cửa bước xuống đất, vươn tay kéo cánh tay Diệp Đồng, Diệp Đồng giãy giụa vài lần không được, cô không thể làm gì khác là quay trở lại ngồi, quay đầu nhìn Lâm Túc:"Lâm tổng, còn có việc sao?"Đón lấy ánh mắt của Diệp Đồng, Lâm Túc nhìn gương mặt Diệp Đồng dịu dàng, dần dần thả lỏng bàn tay đang nắm cánh tay Diệp Đồng, môi khẽ mở:"Tiệc cuối năm em có thể làm bạn nhảy của tôi không?".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận