Book

Chương 82: Em Hôn Chị Chút Đi!

Ta Là Phong Tử
Tùy chỉnh

Chương 82: Em Hôn Chị Chút Đi!

Ánh mặt trời rực rỡ xuyên qua khe rèm cửa sổ len lỏi vào tràn khắp cả căn phòng, ấm áp, tư thế hai người ôm nhau vẫn như cũ. Giống như chưa từng rời xa. Tối hôm qua, Diệp Đồng cảm thấy người phụ nữ như Lâm Túc quá nguy hiểm, trước khi ngủ cô cố ý cùng Lâm Túc kéo ra khoảng cách lớn nhất, không cho Lâm Túc sát đến, rõ ràng mỗi người một mép giường ngủ, kết quả sáng sớm thức dậy chẳng biết ai động trước, khi Diệp Đồng mở mắt liền phát hiện mình ngủ ở trong lòng Lâm Túc, hai người ôm nhau. Tối qua bị Lâm Túc chủ động trêu chọc, Diệp Đồng suýt chút nữa không khống chế được bản thân, dù sao cô cũng không phải lão ni cô tịch mịch* không có nhu cầu *Thanh đăng cổ phật – 青灯古佛 – qīng dēng gǔ fó (đèn xanh phật cổ, ý là đèn chiếu ánh sáng xanh lờ nhờ, tượng phật đã cũ, chỉ đời sống nhà chùa tịch mịch) Xuống giường, Lâm Túc là người đàng hoàng, trước mặt người bên ngoài càng lãnh đạm xa cách nhưng khi lên giường, Diệp Đồng sớm đã biết Lâm Túc ngoài lạnh trong nóng! bên trong sâu thẳm đôi mắt kia toát ra tia quyến rũ có sức hấp dẫn trí mạng! Chưa tới 6 giờ, thời gian vẫn còn sớm, Lâm Túc ôm Diệp Đồng mềm thơm ấm áp trong lòng ngực vẫn chìm trong giấc mộng, Diệp Đồng mở mắt thức dậy nhưng vẫn không nhúc nhích, mãi cho đến khi ý thức ngày càng tỉnh táo, chớp chớp mắt, lúc này mới ngẩng đầu lên nhìn về phía gương mặt đang ngủ kia. Cô ấy vẫn là cô ấy, vẫn là gương mặt trong trí nhớ dù bao nhiêu năm qua đi vẫn không gì thay đổi. Sáng sớm vừa mở mắt liền nhìn thấy người này, mặc dù đã qua lâu nhưng chỉ cần nhìn thấy người phụ nữ đã từng hết lòng yêu mến rồi lại xa không thể với tới đang ngủ bên cạnh, trong nháy mắt đó có thể khiến cho người ta trầm mê tim đập thình thịch, không liên quan đến tuổi tác cũng không liên quan đến giới tính, chỉ bởi vì người này bước vào tim, từ đó về sau đều lưu lại đó, dù trải qua nhiều điều gặp được nhiều người tốt hơn nữa cũng không có cách nào thay thế. Vì thế dù cô rời khỏi Lâm Túc trong một khoảng thời gian rất dài, khi cô độc thường xuyên cảm thấy đau khổ, giống như bị đào một góc tim. Cho dù sau này thích ứng được chuyện một mình, không còn miên mang suy nghĩ, bận rộn làm việc, cuộc sống cũng phong phú nên đem những thứ liên quan đến Lâm Túc vứt ra sau đầu, nhưng lúc rảnh rỗi khi ánh mặt trời buổi chiều chợt tắt chung quy không nhịn được không ngừng nhớ tới điều gì đó. Có khi một hình dáng quen thuộc lóe lên, có khi một ánh mắt dịu dàng lưu luyến, muốn quên cũng không thể nào quên được. Lần thứ hai gặp lại những oán hận trong lòng dù cô tự cho đã đủ lý trí đủ tỉnh táo chống lại những châm chọc khiêu khích của Lâm Túc, từ cố gắng chống cự đến dần dần trở nên bình thường, đến bây giờ Diệp Đồng đã bị Lâm Túc ôm ngủ một đêm còn có thể bình tĩnh quan sát người đó. Nhưng nhìn lâu suy nghĩ cũng nhiều, trong lòng sinh ra một cổ hờn dỗi không có lý do. Từ gương mặt đang ngủ của Lâm Túc dời đi, Diệp Đồng lấy cánh tay trên lưng mình ra, thoáng nhích người, từ trong lòng Lâm Túc lui ra ngoài. Nào ngờ bị Lâm Túc cảm nhận được, thu cánh tay lại ôm cô trở về, Diệp Đồng cũng không quan tâm Lâm Túc tỉnh hay không, cô đứng lên vén chăn, dùng hai tay bắt lấy gò má Lâm Túc chơi xấu kéo qua hai bên, mãi cho đến khi đôi mắt kia mở ra mới buông tha. "Đồng Đồng! " Sáng sớm bị véo tỉnh, trong mắt Lâm Túc vẫn còn mông lung. "Trời đã sáng, mau dậy đi. " Trước đây rất ít khi bị hối thúc rời giường, bởi vì công việc rất bận rộn, Lâm Túc tự giác thức đúng giờ ít khi ngủ nướng, trừ khi không đi làm hai người có thể dính lấy nhau cả ngày trên giường. Ánh mắt Lâm Túc đã trở nên tỉnh táo hơn, nhìn thấy Diệp Đồng ngồi xếp bằng bên cạnh, ngửa đầu nhìn cô, nhích nhích người đến, tựa đầu lên đùi của Diệp Đồng nhắm mắt lại, môi mỏng khẽ mở, giọng điệu dịu dàng lười biếng còn có cả làm nũng: "Nằm chút. " "6 giờ rồi còn nằm, chị học được ngủ nướng từ đâu. " Diệp Đồng tháo dây buộc tóc đeo vào cổ tay, sửa lại tóc dài rơi xuống: "Hôm nay chị không cần đi làm à?" "Có chứ. " Diệp Đồng hối thúc: "Vậy chị còn chưa chịu dậy, thời gian không còn sớm. " "Chút nữa thôi. " Lâm Túc nhỏ giọng nói: "Chị muốn ở cùng em nhiều hơn. " Diệp Đồng không nói chuyện cũng không đẩy người kia ra, quay đầu nhìn về phía đồng hồ báo thức ở tủ đầu giường, ở trong lòng yên lặng tính toán thời gian, thật ra lấy địa vị chức vụ hiện tại của cô, xem như tới công ty trễ mấy tiếng cũng không sao, nhưng không được, cuộc sống và công việc phải rõ ràng. Lâm Túc gối đầu lên đùi Diệp Đồng, dáng người nằm nghiêng bất động, cái ót hướng về phía Diệp Đồng, Diệp Đồng suy nghĩ một chút, giơ tay giúp Lâm Túc tháo dây buộc tóc rồi nói: "Hôm nay phải đến tập đoàn Kỷ Thị để ký hợp đồng không thể tới trễ. " Lâm Túc vừa nghe liền mở mắt, xoay người ngước nhìn Diệp Đồng: "Chị đi cùng em. " Mái tóc xoăn đen nhánh không có ràng buộc lập tức tản ra, tản ra phủ lên tay Diệp Đồng, Diệp Đồng vén các lọn tóc ra sau, lắc đầu: "Không cần chị đi theo, cũng không phải chuyện lớn gì, không cần đại lão bản như chị ra tay. " Lâm Túc cũng không nói gì, Diệp Đồng vỗ nhẹ lưng Lâm Túc: "Mau dậy đi, em tiện đường đưa chị đến công ty. " Có thể cùng nhau đi làm, trong mắt Lâm Túc lóe sáng nhưng cô còn chưa muốn nhích người: "Em hôn chị chị sẽ đứng lên. " "Lâm Túc, bây giờ chị thật sự càng ngày càng được voi đòi tiên. " hai tay Diệp Đồng bóp mặt người kia: "Có phải chị muốn ăn đòn?" Nói xem, hai má của Lâm Túc một lần nữa bị kéo qua hai bên, gò má Lâm Túc bị véo đến méo mó biến dạng, Lâm Túc dù không thích nhưng cũng vui vẻ để cho Diệp Đồng tùy ý vừa xoa vừa bóp, Diệp Đồng nhìn Lâm Túc ngơ ngơ không phản kháng dáng vẻ tùy người xử lý, nhịn không được mím môi cười thành tiếng, nghiêm phạt xong, buông tay nhẹ nhàng xoa xoa mặt của người kia, hờn dỗi trong lòng cũng được quét sạch. Lâm Túc sờ gò má: "Đồng Đồng, em chưa bao giờ đánh chị. " "Em cũng không có đánh chị. " Diệp Đồng nói: "Được rồi không lộn xộn, đứng lên. " Thấy Lâm Túc ngồi dậy, Diệp Đồng xuống giường mang dép, đi đến cửa sổ sát đất, kéo kèm ra, ánh nắng mai phút chốc tràn vào chiếu sáng cả căn phòng, Lâm Túc lấy tay cản tầm mắt, sau đó dần thích ứng, nhìn thấy Diệp Đồng đứng ở bên kia duỗi cái lưng mệt mỏi. Duỗi lưng xong thật thoải mái, lúc này Diệp Đồng mới nhớ phía sau còn có Lâm Túc, đứng ngay ngắn quay đầu nhìn cô, nhìn thấy Lâm Túc cong môi nhìn cô cười, cho dù trên người chỉ mặc áo ngủ, chiếc cổ trắng thon dài, da thịt như tuyết không tùy vết, không che giấu được khí chất trưởng thành, Diệp Đồng nhìn nhiều lần cũng không quản nữa, Lâm Túc cũng không phải lần đầu đến, vì vậy thu hồi tầm mắt, xoay người đi vào phòng tắm rửa mặt. Lâm Túc ngồi xuống một hồi, sau đó ung dung rời giường đi về phía phòng tắm. Tối hôm qua lúc tắm, Lâm Túc đã mang theo đồ rửa mặt từ phòng phụ sang phòng chính, cho nên cô có thể cùng Diệp Đồng rửa mặt. Diệp Đồng đang đánh răng, nhìn thấy Lâm Túc đi vào cô chợt ngừng tay, ánh mắt liếc nhìn bàn chải đánh răng mới cái ly mới trên bồn rửa mặt, quay đầu nhìn gương, yên lặng bước nửa bước qua bên cạnh nhường chỗ. Hai người ở chung nói nhiều nhất vẫn là chuyện công việc, nhưng lúc này ai cũng không nói, Diệp Đồng đánh răng sau đó dùng khăn mặt lau miệng, ngẩng đầu nhìn Lâm Túc đang sóng vai cô trong gương, Lâm Túc cảm nhận được ánh mắt kia cũng ngẩng đầu, tầm mắt đôi bên giao nhau trong tấm gương trơn bóng, Lâm Túc nháy mắt, cầm lấy bàn chải đánh răng, môi mỏng đầy bọt nở nụ cười, hiện ra hàm răng trắng bóng, đồng thời còn có sự dịu dàng khó nhìn thấy. Đừng nhìn Lâm Túc ngoài mặt lạnh lùng bộ dạng vô cầu vô dục, chỉ cần ở chung lâu liền có thể phát hiện đó chỉ là phần nổi của tảng băng, Lâm Túc giống như một tòa kho báu, còn rất nhiều mặt phía sau không muốn người ta biết. Lâm lão bản Tập đoàn LT cũng biết làm nũng, nói ra chắc ai tin. Diệp Đồng từng nhìn thấy Lâm Túc cười cũng từng thấy người đó khóc, đó là một người sinh động, không thiếu thất tình lục dục hỉ nộ ái ố, chỉ là bị che dấu sẽ không bị người ta dễ dàng phát hiện. Ngay cả cô cũng khó mà phát hiện. Một cổ hờn dỗi không rõ nguyên nhân từ đáy lòng xông lên đầu, Diệp Đồng nhìn thấy Lâm Túc mặt mày vui vẻ, nhẹ giọng mắng: "Lừa đảo. " Tên lừa đảo 100%, không chỉ lừa tình còn lừa sắc lừa luôn thanh xuân, Diệp Đồng không hiểu sao mỗi lần Lâm Túc ở đây đều bị một vố đau nhưng dù đau thế nào cũng không nhớ bài học xương máu. "Hữm?" Khi nãy chỉ lo nhìn Diệp Đồng, Lâm Túc không kịp phản ứng: "Em nói gì?" "Không có gì. " Diệp Đồng treo khăn mặt lên, xoay người muốn đi ra ngoài bị Lâm Túc kéo tay lại, cô dừng bước quay đầu nhìn người kia. "Em còn giận à?" Lâm Túc cho rằng Diệp Đồng vẫn còn giận cô chuyện quen biết La Hoan, Diệp Đồng gật đầu: "Không phải em đánh chị trút giận rồi sao?" "Chỉ cần có thể trút giận, cho em đánh. " Vừa nghe Diệp Đồng nói, Lâm Túc răng cũng không đánh, xoay người đối mặt với Diệp Đồng, tay trái cầm bàn chải đánh răng tay phải đưa đến trước mặt Diệp Đồng, miệng còn ngậm bọt trắng kem đánh răng chưa kịp súc. "Quỹ ấu trĩ. " Diệp Đồng tức giận đánh lên tay Lâm Túc: "Chị đánh răng đi. " "Em không đánh chị trút giận sao?" "Đáng chị có lợi ích gì. " nếu có ích thì cô đã sớm đánh một trận điên cuồng rồi, nhưng Lâm Túc nói: "Chị biết là em luyến tiếc. " Diệp Đồng không nói hai lời, kéo tay Lâm Túc 'chát chát' liên tục đánh mấy cái vào lòng bàn tay, Lâm Túc bị đánh ngỡ ngàng, tuy rằng không dùng quá lực nhưng hành động của Diệp Đồng trực tiếp nói cho cô biết Diệp Đồng có bỏ qua hay không, lúc Diệp Đồng đi còn thị uy với cô, Lâm Túc nhíu mày. Diệp Đồng xoay người đi ra ngoài, phòng tắm dường như còn vang lên tiếng đánh tay thanh thúy, ánh mắt Lâm Túc nhìn lòng bàn tay của mình, cong khóe môi, nghiêng người nhìn vào gương tiếp tục nghiêm túc đánh răng. Sáng sớm 6 giờ rưỡi, Diệp Đồng đã vào bếp chuẩn bị nấu cháo thịt, khoảng 10 phút nấu xong, trở về phòng ngủ thay quần áo, vừa vặn thấy Lâm Túc cởi bỏ áo ngủ, đứng ở cửa sổ tiếp đất mặc vào chiếc áo sơ mi trắng tinh khôi. Lâm Túc nghe thấy tiếng bước chân, xoay người nhìn Diệp Đồng đứng ở cạnh cửa, sắc mặt Lâm Túc lãnh đạm ung dung, một đôi tay thon dài lên xuống cài nút áo sơ mi, chỉ là cài một nửa còn vài nút chưa kịp cài, một mảng lớn da thịt trắng nõn mềm mại hiện ra trước mắt Diệp Đồng, áo sơ mi vừa người, tôn lên đường cong của hai khỏa đầy đặn cao ngất, Diệp Đồng nhìn nhìn, đi cũng không được không đi cũng không xong, mặt nóng lên lại xem như không có chuyện gì xảy ra mà đi vào, lão cáo già này không biết xấu hổ, cô rời đi mới có vẻ chột dạ. Gợn sóng đè nén trong lòng, Diệp Đồng không chớp mắt lướt qua người kia đi tới mở tủ quần áo, lấy ra trang phục và phụ kiện đi kèm. Phía nam mùa đông đã qua một nửa, sáng sớm và buổi tối đều tương đối lạnh nhưng buổi trưa vừa ra nắng nhiệt độ lên tới 20 độ. Áo sơ mi cùng với quần tây, đây là trang phục đi làm tiêu chuẩn của Diệp Đồng. Lâm Túc thay đồ xong trước, ngồi bên giường nhìn Diệp Đồng từ phòng tắm đi ra đứng ở gương sát đất, tóc Diệp Đồng dài xõa vai đến cập thắt lưng, mặc áo sơ mi tay dài sọc trắng, vạt áo đóng thùng, vóc người cao gầy cân xứng, chỉ là bóng lưng cũng khiến Lâm Túc cũng không dời ánh mắt, trong lòng khẽ động, đứng lên đi về phía Diệp Đồng. Diệp Đồng từ trong gương nhìn thấy Lâm Túc, cô cũng không quay đầu lại chỉ nói: "Lâm Túc, cháo đã nấu ở trong bếp, chị đói bụng thì ăn trước đi. " "Chị chờ em cùng nhau ăn. " Lâm Túc đi đến phía sau Diệp Đồng, sau đó đặt cằm ở đầu vai Diệp Đồng, hai tay vòng qua ôm Diệp Đồng vào lòng, nhỏ giọng nói: "Mỗi ngày cùng em ngủ, sau đó cùng rời giường đánh răng rửa mặt, cùng ăn rồi đi làm, thật tốt. " Cũng không phải chưa từng bên nhau, Diệp Đồng buồn cười: "Mấy lời tâm tình buồn nôn này học ở đâu, sáng sớm ăn kẹo (nói lời ngọt ngào) rồi?" Cô đẩy Lâm Túc: "Em buộc, chị đừng đến gần. " Không cho tới gần thì càng muốn tới gần, Lâm Túc ôm chặt Diệp Đồng, nhìn về phía trước, nhìn gương mặt dịu dàng trong gương. "Em nói ai chịu thua trước là chó con, chị nhận thua trước được không?" Lâm Túc không nói, Diệp Đồng không giận, vừa nói vừa nhớ tới cách đó không lâu uống say kéo Lâm Túc cắn mặt gặm cánh tay đầy dấu răng, hiện giờ nhớ lại cô cảm thấy Lâm Túc có vẻ cố ý. Vì vậy, Diệp Đồng trả lời: "Được, chị nguyện ý làm chó con thì cứ vậy đi. " "Chị nguyện ý chịu thua. " Lâm Túc kề bên tai Diệp Đồng mập mờ nói: "Chỉ cần em không chơi xấu để cho chúng ta quay trở lại ban đầu. " "Em chơi xấu bao giờ?" Lâm Túc nhíu mày: "Có. " Lâm Túc nghiêm túc suy nghĩ: "Chúng ta xa nhau lâu như vậy, ở giữa nhất định biến hóa rất lớn, em đã không còn là em của năm đó, chị cũng không phải là chị năm đó, em xác định em không hối hận?" "Không hối hận. " Diệp Đồng vừa suy nghĩ vừa hỏi: "Chị đồng ý chịu thua trước, làm chó con?" "Ừ. " Lâm Túc bưng mặt Diệp Đồng, nhìn Diệp Đồng: "Chị đồng ý. " Đi một vòng lớn, vất vả phá băng phát triển đến bây giờ, chỉ sợ vòng tới vòng lui, Diệp Đồng trong cơn tức giận lại cự tuyệt cô tới gần. Có bóng ma, Lâm Túc đối với lần này không yên lòng. Nhưng hiển nhiên lo lắng dư thừa, Diệp Đồng chỉ cần nghĩ thông suốt sẽ không rời đi, cô bị Lâm Túc ôm chặt đè lên tóc, chỉ đành chống lại ánh mắt Lâm Túc, ấn trán Lâm Túc kéo khoảng cách: "Được rồi, chị sủa một tiếng cho em nghe. " "! " Lâm Túc trầm mặc nửa ngày, môi mỏng khẽ mở: "Gâu. ".

/ 114
BookmarkBook-reading