Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình


Đôi môi đỏ mọng của Lưu Ly khẽ mở ra, ngang “Cô không đưa ra cách cũng được thôi, nhưng lúc tôi cần cô thì cô phải giúp tôi.”
“Đương nhiên rồi.” Người phụ nữ kia tuy ngoài mặt nhẹ nhàng nở một nụ cười, nhưng trong lòng đã sớm nổi bão ầm ầm.
Cô ta cứ nghĩ là Lưu Ly là một cô gái không có đầu óc, lúc không cần nữa thì có thể đá bay bất kỳ lúc nào.
Nhưng nhìn vào tình hình thực tế bây giờ thì thật không dễ dàng gì mà đá cô ta đi được.
Cô ta phải nhanh chóng nghĩ cách gì đó để gạt bỏ Lưu Ly, hoàn toàn cắt đứt với Lưu Ly mới được.
Có một số việc nếu không phải do có người cố ý tìm cách che giấu thì đừng nói là chuyện của ba năm trước, chuyện cũ từ của mười năm trước cũng đều có thể lật ra được.
Mà cũng có thể không cần phải điều tra, chỉ cần tìm mấy người trong cuộc biết chuyện, hỏi vài câu là đã có thể có kết quả.
Không cần phải bàn cãi, trong trận náo loạn ầm ï lần này người chịu ảnh hưởng lớn nhất chính là hai phía nhà họ Lê và nhà họ Lâm.
Lâm Minh có thể chống đỡ được, nhưng Lê Hải Thiên thì không thể.


Mỗi ngày của ông ta đều phải sống trong nơm nớp lo sợ, rằng nhà họ Lê có thể bị nghiền tan thành tro bụi bất kỳ lúc nào dưới cơn giận dữ thịnh nộ của nhà họ Lâm.
Ông ta vừa đau lòng lo lắng, trong lòng lại vừa mắng chửi Lê Nhược Vũ một hồi.
Cái con bé chết tiệt không có liêm sỉ này, đã gả cho Lâm Minh rồi thế mà vẫn còn dám đi tìm đàn ông khác.
Ông ta cũng đã thử đi đến bệnh viện để tìm Lê Nhược Vũ nhưng lần nào cũng đều bị chặn lại ở ngoài cửa.

Lâm Minh giám sát Lê Nhược Vũ rất sát sao, ai anh ta cũng không cho vào gặp.

Như thế lại càng làm cho ông ta cảm thấy lo lắng bất an hơn, việc Lâm Minh cấm túc Lê Nhược Vũ như thế chắc chắn không phải là điểm báo tốt đẹp gì cả.
Lê Hải Thiên không can tâm cho lắm, thế là ông ta cứ ở nhà họ Lê, nhịn nhục cứ hai ngày là lại chạy đến bệnh viện một lần.


Hối lộ cho y tá nói ông ta muốn gặp con gái mình, lại không ngờ ông ta lại có thể gặp được Lâm Minh ở ngoài cửa phòng bệnh.
Lâm Minh cũng chưa đi vào phòng mà còn đang đứng ở bên ngoài nhìn chăm chăm ở bên ngoài qua cửa kính, nhìn chăm chú vào trong phòng bệnh.
Trong lòng Lê Hải Thiên cảm thấy không ổn rồi, ông ta chỉ nghĩ đến việc nhấc chân muốn bỏ chạy.
“Đứng lại.”
Bước chân Lê Hải Thiên dừng lại.
Lâm Minh mắt vẫn nhìn chăm chú vào Lê Nhược Vũ đang ở trong phòng bệnh, nhưng lời lại nói cho Lê Hải Thiên nghe: “Có một chuyện muốn nói với ông một chút.”
“Hả… à được thôi.”
“Rõ ràng tuổi tác của Lê Hải Thiên phải gấp đôi Lâm Minh, nhưng giọng điệu nói chuyện của ông ta với Lâm Minh như thấp hơn hơn rất nhiều.
Lâm Minh đi trước, Lê Hải Thiên đi đằng sau.

Hai người cứ thế một trước một sau đi ra khỏi tầng này, đi xuống tầng dưới.
Thời tiết đã bắt đầu lạnh hơn, ngoài trời còn bay bay mấy bông tuyết, vườn hoa dưới tầng không hề có một bóng người nào.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận