Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình


Cô để vòng cổ dưới ánh đèn nhìn hồi lâu, đáng tiếc là nó quá nhỏ không thể nhìn-rõ được, cũng không biết kỹ thuật của hai mươi năm trước làm cách nào để khắc ra dạng chữ nhỏ xíu như vậy.

Sau khi cất vòng cổ đi, Lê Nhược Vũ nhìn Lâm Minh cười lên tiếng: “Đây là sự bất ngờ anh dành cho em sao?”
Tu sửa lại chiếc vòng cổ một lần, sự hiểu biết của người đàn ông này về sự bất ngờ quả nhiên rất hàm hồ.

Khuôn mặt của Lâm Minh đen lại, dùng sức chọc vào cô hai cái, khiến cho cô cầu xin tha thứ mới u ám mở miệng: “Mở túi hồ sơ ra xem lại lần nữa.


Lê Nhược Vũ thở hổn hển, lúc này mới run rẩy đưa tay vào lấy hồ sơ trong túi ra.

Đây mới là món quà anh tặng cho cô.

Lê Nhược Vũ sửng sốt, thực sự là một công ty.

Cô học đại học chuyên ngành thiết kế thời trang, cô cũng chưa bao giờ nghĩ muốn bỏ cuộc, cô luôn suy nghĩ, chờ lúc nào ổn định thì bắt đầu phát triển công việc của chính mình.

Không ngờ Lâm Minh đã cẩn thận chú ý đến chuyện đó.


*Có thể không nhận được không?”
Cô không muốn có chênh lệch quá lớn với anh, cũng không muốn bị trói buộc một chỗ với anh vì tiền bạc.

Cuộc hôn nhân này mới vừa bước vào mùa xuân, cô không muốn vì việc này mà nảy sinh hiểm khích.

“Không thể.

” Lâm Minh nghĩ cô không hài lòng với món quà anh tặng, xoay người đè người phụ nữ dưới thân, trừng phạt thân thể người phụ nữ không biết tốt xấu này.

Lê Nhược Vũ bị anh-chơi đùa đến nỗi không có biện pháp chống cự, nhưng cuối cùng cô cũng chấp nhận.

Tuy rằng có chút lo lắng mơ hồ, nhưng càng nhiều hơn là sự ngọt ngào: Bởi vì Lâm Minh thực sự quan tâm đến cô.

Nếu như anh không chân thành, anh có thể lừa gạt cô cho qua chuyện.

Nhưng anh lại không làm vậy, so với bất cứ ai khác, anh đều quan tâm hơn cả.


Mấy ngày tiếp theo, Lê Nhược Vũ cũng bề bộn nhiều việc, bởi vì nếu phải tiếp quản công ty, cô sẽ luôn phải làm thêm giờ để làm quen với tình hình công ty càng sớm càng tốt.

Vì vậy, Lâm Minh lại hối hận vì đã cho cô đến công ty, mở một studio nhỏ, để cô không phải suốt ngày nhớ tới công việc, rồi sẽ dành nhiều thời gian lên giường với anh hơn.

Vài ngày sau, cuối cùng Lâm Minh cũng bắt được cơ hội để đè vợ lên giường, nhưng bà mẹ vợ lại gọi.

Lê Nhược Vũ buồn cười khi nhìn thấy bộ dạng nóng nảy đến nghẹt thở của anh, nhưng anh vẫn trả lời cuộc gọi của mẹ trước.

Mẹ Viên Vũ đối xử với cô rất tốt, nhưng hiếm khi bà ấy gọi điện cho cổ, bà ấy phần lớn thời gian là dành cho em gái.

Về vấn để này, mọi người trong nhà họ Lê dường như đều giống nhau, nếu không có chuyện gì xảy ra, bà ấy sẽ không bao giờ liên lạc với cô.

Một khi chuyện gì đó xảy ra, cô sẽ là người đầu tiên được gọi.

“Mẹ có chuyện gì vậy?”
“Cái gì?”
“Nhã Tuyết đang mang thai?”
“Có đúng không hay bệnh viện chẩn đoán sai?” Lê Nhược Vũ không thể tin được.




Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận