Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình


Rồi một ngày nọ, chị gái gây ra một tai họa lớn làm vỡ chiếc tivi của một gia đình trong thôn, thì đồ lỗi cho em trai.

Chiếc tỉ đền nổi, nhà họ Hạ dù sao cũng không thiếu trè con lúc đó rất có giá trị, căn bản là không nên đã đem Hạ Đông Quân đến cổng cô nhi viện ở thành phố Hà Nội rồi đề vài ngày ở đó, nghĩ rằng vài năm nữa sẽ đón về.

Sau khi vứt con, bớt đi một miệng ăn, để người dân thành phố nuôi giúp, còn không cần trả tiền, thật là lời biết bao nhiêu.

Hạ Bảo Trân đương nhiên là không muốn em trai mình trở về, không có em trai thì đùi gà sẽ thuộc về cô ta.

Cô ta cố tình tiết lộ tin tức cho trường thôn, trường thôn đến nhà tính sổ, tất nhiên là hai vợ chồng nhà họ Hạ không chịu thừa nhận.

Mà hậu quà của việc không thừa nhận chính là không thể đón con trai út về nhà nữa.

Lúc đầu cũng có chút không nố nhưng về sau cũng không còn quan trọng nữa.

Bởi vì bà Hạ rất nhanh sau đó lại mang thai một đứa con trai nữa.

Không biết có phải quả báo hay không, con trai út của nhà họ Hạ bị bệnh nặng, trên đường đi đến bệnh viện huyện thì cả nhà bị tai nạn xe, trừ một mình Hạ Bảo Trân thì không ai sống sót.


Năm nay không biết Hạ Bảo Trân làm sao mà biết được tình hình hiện tại của Hạ Đông Quân, mặt dày mày dạn lặn lội tới thành phố Hà Nội, vịn vào cớ người thân để xin tiền.

Sau khi nghe xong, trong lòng Lê Nhược Vũ không thể tả được là đang cảm nhận như thế nào.

Hạ Đông Quân bây giờ tốt như vậy, ai có thể ngờ rằng trước đây anh ấy đã trải qua một quá khứ u ám thế này.

“Anh Đông Quân, mọi chuyện đã qua rồi, anh của hiện tại là tốt nhất.

” Cô chân thành nói.

“Nhưng anh biết bản thân mình như vậy luôn không xứng với em.

” Đôi mắt Hạ Đông Quân buồn bã: “Bời vì mẹ bị tổn thương tử cung khi sinh Châu, nhà họ Hạ muốn có một người con trai tiếp quản sự nghiệp, nên anh mới được đưa về nhà họ Hạ.

Cho nên anh cứ mãi giấu diếm em, không dám nói cho em biết anh được nhà họ Hạ nhận nuôi từ cô nhi vịện Một là vì không xứng với cô, hai là không muốn đối mặt với sự kỳ vọng của nhà họ Hạ đối với mình.

Trong lòng Lê Nhược Vũ có chút nhẹ nhõm: “Anh, vẫn luôn biết rằng nhà họ Hạ muốn anh kết hôn với Châu đúng không?”

Nếu là như vậy, ngay cà khi không có Lâm Minh, bọn họ cũng không thề nào đi đến cuối cùng.

Cô nói quá thằng thắn, đem thực tế tàn nhẫn nói ra một cách phũ phàng.

Phần yếu đuối nhất trong anh bị chạm trúng, biết rằng không nên nói ra, nhưng anh vẫn muốn nói với cô: “Anh thích Châu, nhưng chỉ có thể là tình cảm như anh em.


“Chắc là em không nhớ anh, nhưng anh, đã luôn yêu thầm em” Nói ra được khỏi miệng, trong lòng cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.

Trong ánh mắt ngơ ngác của Lê Nhược Vũ, Hạ Đông Quân chua xót giải thích: “Không cần nghĩ ngợi nhiều đâu, cứ coi như là một lời từ biệt quá khứ đi.


Năm đó, Hạ Đông Quân được đưa vào trại trẻ mồ.

côi vì không thể tìm thấy cha mẹ ruột của mình.

Không biết có nên càm ơn vì cái tên đẹp của anh ấy hay không, chỉ ở mấy năm trong cô nhi viện đã được nhà họ Hạ nhận nuôi.

Cha mẹ nói đưa anh lên thành phố chơi nhưng lại coi anh như rác rười mà vứt lại ở đây.

Nhắc mới nhớ, những năm tháng đen tối nhất của cuộc đời anh chắc là lúc ở trong cô nhỉ viện đó.




Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận