Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình


Lê Minh Nguyệt trừng to mắt, vô cùng tốt bụng nói lại một lần nữa, còn cảm thấy chưa đủ, lại tiếp tục bổ sung thêm ý kiến, nói: “Thực ra ở trấn nhỏ của chúng tôi có một ngôi đền rất linh nghiệm, các Thầy sư ở đó cũng vô cùng cao tay.

Nếu như anh thực sự không thể yêu ai được nữa, thì anh đến ngôi đền đó một chuyến xem, ở đó làm đệ tử tụng kinh mấy tháng để tĩnh tâm đi”
Hà Duy Hùng vô cùng tức giận cúi đầu, sau đó lại ngừng đầu lên, đột ngột hôn lên cái miệng đang lải nhải không ngừng kia của cô ấy.

Hai mắt Lê Minh Nguyệt trừng lớn, con mẹ anh nha!
Cái tên háo sắc Hà Duy Hùng này vậy mà dám giở trò trò mất dạy với cô ấy.

Cô tức giận giấy dụa, dùng lực thật mạnh đánh lên ngực của anh ta.

Tuy vậy thể lực của người đàn ông và người phụ nữ vô cùng khác biệt, mấy động tác của cô ấy chẳng khác gì trò mèo đối với anh ta cả.

Mãi đến khi đầu lưỡi của anh ta xông vào trong quấn lấy lưỡi của cô ấy, cuối cùng cô ấy không thể nhịn được nữa, cắn một cái.


Đầu lưỡi bị cắn đau, một mùi tanh nhè nhẹ ngay lập tức phủ đầy trong khoang miệng.

Hà Duy Hùng giống như là một con dã thú bị kích thích, hôn môi càng thêm điên cuồng.

Cuối cùng Lê Minh Nguyệt đành từ bỏ việc giấy dụa.

Được rồi, được rồi.

Thích hôn thì hôn đi, hôn đủ rồi thì chắc chắn có thể buông tha cho mình rồi…
Lâm Minh đưa Lê Nhược Vũ đi ăn trưa, đến lúc quay trở về, mới phát hiện có không ít nhân viên chuyển nhà đã chuyển đồ ở trong nhà ra ngoài.

Tất cả đồ gia dụng gì gì đó vẫn nguyên như cũ chưa từng bị di chuyển, ngược lại quần áo và một ít đồ vật nhỏ đều đã được sắp xếp gọn gàng.


trong một chiếc hộp cát tông đã được đóng gói cẩn thận, động tác của bọn họ vô cùng lưu loát, lập tức đem đống đồ đó chuyển đi chỗ khác.

Lâm Minh ôm lấy bả vai cô, nói: “Em xem còn có cái gì em muốn mang đi không thì mang đi nốt.


Cô ngẩng đầu, nhìn anh rồi hỏi: “Sao phải chuyển nhà đi vậy?”
Anh lại hỏi ngược lại: “Chuyển tới một ngôi nhà tốt hơn có được không?”
Câu trả lời này dường như chẳng có vấn đề gì, nhưng rõ ràng cũng chỉ là một câu trả lời qua loa Lê Nhược Vũ ý bộ dáng của anh, dường như láng máng cũng có thể đoán ra được lý do chuyển nhà đi rồi.

Cho dù anh không nói, trong lòng cô cũng có chút phiền phức khó chịu, Lê Nhã Tuyết đã từng quyến rũ anh ở đây, còn chơi trò vợ chồng với hai nhân viên bảo vệ nữa…
Chuyển tới một nơi khác, chưa chắc đã là một lựa chọn chính xác.

Lê Nhược Vũ trở về phòng, nhìn ngắm bốn phía, rồi kéo chiếc hộp nhung được đặt ở trên đầu giường, cầm trong tay.

Cho dù có đi đâu, cô nhất định phải mang theo cái này.




Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận