Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình


Viên Vũ vô cùng tức giận, nếu như không phải bị mấy cô gái đứng ở đại sảnh ngăn cản lại, bà ta hận không thể chạy tới tát thêm cho Lê Nhược Vũ một cái: “Cô còn hỏi tôi làm sao à? Chuyện mà cô làm ra với em gái mình, còn là chuyện mà một con người có thể làm ra được à?”
Vừa nhắc tới Lê Nhã Tuyết, đôi mắt của Viên Vũ liền đỏ lên, nước mắt rơi xuống không ngừng: “Nếu như cô không muốn em gái mình qua ở với cô, cô có thể từ chối lời thỉnh cầu của tôi, nếu như cô không muốn chia sẻ Lâm Minh với em gái mình, cô cũng có thể nói với tôi.

Nhưng mà cô đã làm cái gì, cô vậy mà lại đối xử độc ác như thế đối với em gái! Cô còn là người à?”
Lê Nhược Vũ không để ý tới việc mình bị mắng mỏ vô cớ, cô mơ hồ cảm thấy có điều gì đó không tốt đang xảy ra: “Mẹ, Nhã Tuyết làm sao vậy?”
“Nhã Tuyết làm sao vậy? Cô còn mặt mũi mà hỏi tôi à?” Viên Vũ vừa lau mắt vừa mảng cô bất hiếu: “Chuyện riêng trong nhà như thế này, mà cô ở ngay giữa thanh thiên bạch nhật hỏi tôi.

Có phải cô muốn người khác biết được hết, sau đó hủy hoại đi gia đình, hủy hoại em gái của mình, thì cô mới chịu thỏa mãn phải không?”
Lê Nhược Vũ có chút không đành lòng nói: “Mẹ, mẹ đừng khóc nữa.

Cơ thể mẹ không khỏe, khóc nhiều không tốt cho mắt mẹ đâu.



Nghe thấy tiếng khóc của Viên Vũ không ngừng, vô cùng tức giận.

Cô đành để cho những người ở trong sảnh chính buông bà ta ra, ngừng một hồi, sau đó mới đi đến trước mặt Viên Vũ: “Nếu không như này đi, mẹ con mình tìm một chỗ nào không có người lạ rồi nói.


Viên Vũ trầm mặc.

Lê Nhược Vũ theo thói quen đưa tay ra đỡ lấy Viên Vũ, nhưng lại bị bà ta ta ghét bỏ đẩy ra.

Theo đường dẫn ở trước sảnh chính, cô đi đến một căn phòng thường chỉ dùng để làm phỏng vấn, sau đó lại rót thêm hai cốc nước ấm mang vào.

Lê Nhược Vũ nhìn thấy Viên Vũ khóc không ngừng, thì vẫn kiên nhẫn ngồi bên cạnh bà ta, đợi đến khi bà ta bình tĩnh trở lại.


“Tôi thực sự hối hận vì đã nuôi lớn cô, nếu lúc trước biết cô là tai họa thì tôi đã nghe theo lời của cha cô rồi” Viên Vũ không thể ngăn cản được sự hối hận trong lòng mình.

Bà ta hận bản thân mình quá mềm lòng, nếu như lúc trước bà nghe theo lời Lê Hải Thiên, đưa Lê Nhược Vũ vào trại mồ côi sau khi Nhã Tuyết sinh ra, thì có phải Nhã Tuyết sẽ không phải chịu sự đau đớn như bây giờ không?”
“Rốt cuộc Nhã Tuyết làm sao vậy?” Lê Nhược Vũ không hiểu một cái gì, hiện tại hoàn toàn không hiểu rõ, một người mẹ vốn luôn dịu dàng như bà ta, tại sao lại tức giận đến như vậy cơ chứ?
“Cô còn giả vờ giả vịt không biết gì với tôi à ?”
Viên Vũ tức giận tới mức run cả lên.

“Mẹ, con thực sự không hiểu gì cả?”
“Được vậy tôi nói rõ ràng cho cô nghe, những.

ngày Nhã Tuyết ở trang viên Lệ Thủy, cô rốt cuộc đã làm gì nó?”
“Ngày đầu tiên khi Nhã Tuyết chuyển đến đó, con và con bé đã xảy ra tranh chấp, trán của con bị thương, sau đó con đã chuyển đến nhà bạn ở rồi: Nhược Vũ cũng vậy.

Từ trước đến nay, bà vẫn luôn thật lòng coi cô
“Cô nói như vậy là muốn chứng minh rằng lúc đó mình không hề ở trong trang viên Lệ Thủy và không biết chuyện gì đã xảy ra với Nhã Tuyết phải không? Cô muốn mượn cái cớ này để rũ bỏ hoàn toàn trách nhiệm và chứng tỏ mọi chuyện đều không liên quan đến mình sao?”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận