Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình


Khi Lâm Minh tìm thấy Lê Nhược Vũ thì thấy cô đang ngồi trong một góc tường, hai tay ôm đầu gối.

Hốc mắt đỏ hoe, nhưng hai mắt lại khô không khốc không có lấy một giọt nước mắt.

Đầu ngón tay của Lâm Minh nhẹ nhàng xoa má cô rồi mới nhận ra rằng không phải cô không khóc, mà là đã khóc đến cạn kiệt nước mắt từ lâu rồi.

Anh kéo cô từ dưới đất lên rồi ôm cô vào lòng: “Chúng ta về nhà thôi.


“Em không có nhà… Lê Nhược Vũ ngẩng đầu lên, đôi mắt sưng đỏ nhìn anh đầy thất vọng, mờ mịt, có chút lúng túng: “Em không phải là con của cha mẹ em, vậy rốt cuộc em là ai? Nhà của em ở đâu?”
Tại sao cha mẹ ruột của cô không muốn cô?
Cô thực sự là đứa con hoang?
Tại sao Nhã Tuyết có được sự che chở của cha mẹ mà cô lại chỉ có thể là một quân cờ bị bỏ rơi nhiều lần.

Cô cũng muốn giống như Nhã Tuyết được bố mẹ yêu thương, chê chở.

“Có anh, em có anh làm chỗ dựa, vậy không phải là nhà sao?” Lâm Minh nhẹ giọng nói: “Có lẽ là sẽ rất nhanh thôi, chúng ta sẽcó một đứa nhỏ được sinh ra trong sự đùm bọc, yêu thương”
“Rốt cuộc em là ai?”

Lâm Minh dừng lại, quay đầu lại, hôn lên vết sẹo trên trán cô: “Em là ai không quan trọng, en còn có anh”
Lê Nhược Vũ vòng tay-ôm chặt cổ anh, vùi mặt vào trong vai anh cợ cọ: “Vậy anh không được nói dối em, không được lại tính kế em.


“Được.


“Càng không được vì danh nghĩa tốt cho em mà âm thầm làm chuyện khác sau lưng em.


Anh nhìn cô, đôi mắt sâu thẳm lóe lên vài tia u tối: “Hiện tại, em vấn không bỏ được nhà họ Lê?”
Ý cô là không muốn anh vì sự việc lần này mà gây áp lực cho nhà họ Lê.

“Dù Sao nhà hợ Lê cũng đã nuôi ñấng em”.

“Nhưng cái giá trị họ nhận được từ em đã vượt xa so với mức phí nuôi dưỡng”.

Cô ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt anh: “Có phải anh đã làm gì đó rồi không?”
Nếu không, anh sẽ không nói với giọng kiên quyết như vậy.


Lâm Minh thành thật gật đầu: “Đúng vậy, lời em nói đã quá muộn.

Cách đây không lâu, anh đã ra lệnh rồi.

Bây giờ, chỉ e rằng, tất cả khoản tài chính mà nhà họ Lâm đầu tư cho nhà họ Lê bao năm qua đều đã rút hết.


Lê Nhược Vũ nhìn sắc mặt của anh, đột nhiên im lặng.

Lâm Minh nói với vẻ nặng nề: “Nhà họ Lê không phải nhà em, người nhà họ Lê cũng chưa từng coi em là người thân thật sự.

Hôm nay, người mà em vẫn quan tâm nhất, Viên Vũ, cũng đã dùng những từ ngữ thấp kém nhất để nói về em, em thật sự vẫn muốn giúp nhà họ Lê?”
Lê Nhược Vũ không nói, mà nhẹ lắc đầu.

Đã từ lâu rồi, cô đã suy nghĩ rất rð ràng, bất kể là Tập đoàn Lâm Thị có giúp đỡ nhà họ Lê hay không, thì đó đều là chuyện của Lâm Minh, cô không có quyền chỉ phối hành động của anh.

Càng huống hồ là anh chỉ rút vốn, chứ không đàn áp.

Nhiều năm gần đây, Công ty Lê Gia giống như cái động không đáy, không ngừng hút lấy tiền vốn từ Tập đoàn Lâm Thị.

Về tình hay về lý thì cách làm của Lâm Minh đều không sai.




Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận