Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình


“Vậy cha có từng nghĩ, lúc các người lợi dụng con hết lần này đến lần khác, con sẽ có cảm giác gì không? Con chưa bao giờ là người thêm dầu vào lửa, con chỉ không muốn làm hòn đá kê chân nữa, không quan tâm chuyện của nhà họ Lê nữa, con sai ở đâu chứ?” Viền mắt Lê Nhược Vũ đỏ.

hoe: “Nếu cha đã biết sẽ phải hối hận như thế, tại sao lại bắt con phải bỏ ra mọi thứ mà không oán không trách gì?”
Lê Hải Thiên dường như đã kiệt sức, lập tức nhũn người ngã xuống đất.

Đúng vậy, ông ta không thể trách cô, cũng chẳng thể trách Lâm Minh…
Là ông ta đã quá tham lam.

Điện thoại của Lê Hải Thiên rơi trên mặt đất đột nhiên đổ chuồng và fung lên.

Nhưng ông ta thậm chí còn không nhìn nó một cái, chỉ nằm xụi lơ trên mặt đất một cách bi thương, không thể chấp nhận được hiện thực này.

Lê Nhược Vũ liếc mắt nhìn, là Viên Vũ, cô ấn nút nghe, đặt bên tai Lệ Hải Thiên: “Cha nhận điện thoại đi, có lẽ là có chuyện gấp.



Viên Vũ ở đầu bên kia của điện thoại lập tức nghe thấy giọng của Lê Nhược Vũ, bà ta vội vàng hét lên: “Nhược Vũ, là con phải không Nhược Vũ?”
Lê Nhược Vũ hơi khựng lại, sau đó mới nhẹ giọng đáp: “Vâng”
Tiếng khóc của Viên Vũ rất bi thương: “Con mau đưa cha con đến bệnh viện đi, Nhã Tuyết không ổn rồi, nó không qua khỏi đêm nay nữa, con mau đưa cha con đến bệnh viện đi”
“Con sẽ bảo người đưa ông ấy đến đó” Lần này Lê Nhược Vũ không Hề gọi Lê Hải Thiên là cha, mà chỉ gọi là “ông ấy”.

Lâm Minh đã công khai thân thế của cô ra bên ngoài, cô cũng không muốn xen vào chuyện sinh ly tử biệt của nhà họ Lê nữa.

Nhưng Viên Vũ lại không cho: “Không, Nhược Vũ, con cũng phải tới, nhất định con phải tới”
Viên Vũ khóc lóc van xin cô: “Nhã Tuyết muốn gặp con, con bé muốn gặp con lần cuối! Mẹ cầu xin con, nể tình hơn hai mươi năm mẹ nuôi dạy con, con hãy đến bệnh viện một chuyến đi, con có thể đến gặp Nhã Tuyết được không? Trước đây đều là mẹ không tốt, mẹ xin lỗi con, con đi cùng với cha tới bệnh viện được không?”
“Nhã Tuyết con bé thật sự không thể cố gắng được nữa.

Con bé muốn gặp con lần cuối, người ta đã nói lời của người sắp chết không xấu, nếu.

như con bé kìm nén không nói gì mà rời đi thì có làm quỷ con bé cũng không thể an tâm đầu thai được.


Nhược Vũ, mẹ van xin con, chỉ cần con qua đây thì mẹ sẽ quỳ xuống xin lỗi con.


“Nếu con vẫn cảm thấy khó chịu, vẫn chưa hết giận vì việc mẹ tát cơn lần trước thì con cứ đánh gấp ba lần gấp năm lần đi.


‘Viên Vũ thực sự rất yêu Lê Nhã Tuyết, bởi vì Lê Nhã Tuyết mới thực sự là miếng thịt rơi từ trên người bà ta xuống.

Cho dù có đối xử với Lê Nhược Vũ tốt đến đâu thì đó cũng là đồ thừa của.

Lê Nhã Tuyết sau khi sử dụng xong.

Viên Vũ có thể vì Lê’Nhã Tuyết mà không.

nhận đứa con gái Lê Nhược Vũ này, nhưng để thực hiện ước nguyện cửa Lý Nhã Tuyết trước khi chết mà bà ta có thể từ bỏ lòng tự trọng của mình, cầu xin Lê Nhược Vũ tha thứ.

Đây mới là tình thương của mẹ…


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận