Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình


Hạ Đông Quân buông ly rượu xuống, bình tĩnh hỏi cô ta: “Em có biết làm sao anh gặp được Lưu Ly không?”
Hạ Tư Duệ ngờ vực nhìn anh, ánh mắt khẽ co rút lại- “Sáng sớm hôm nay lúc anh chuẩn bị rời đi thì trùng hợp phát hiện Lưu Ly chạy đến tìm em tính sổ!
Nói cách khác, cho dù Lưu Ly có ở đây hay không thì Hạ Đông Quân vẫn sẽ không đến tham dự hôn lễ.

Cả đêm Hạ Đông Quân không hề chợp mắt, anh ấy cũng rất cố gắng thuyết phục bản thân cứ như vậy mà bước tiếp.

Hạ Đông Quân biết mình và Lê Nhược Vũ đã định trước sẽ không có tương lai, anh ấy cũng đã giao Lê Nhược Vũ vào trong tay Lâm Minh, anh ấy nên sớm tuyệt vọng mới đúng.

Thế nhưng, cho dù buông tha Lê Nhược Vũ thì anh ấy sẽ bình tĩnh ở bên cạnh Hạ Tư Duệ sao?
Anh ấy không làm được.

Anh ấy không yêu Hạ Tư Duệ, chỉ một lòng xem cô ta như em gái mình mà thôi.

Vào lúc trời tờ mờ sáng, anh ấy đã thay đồ rời khỏi nhà họ Hạ.


Dù sao nhà họ Hạ cũng rất có ơn với anh ấy, Hạ Đông Quân hút hết mấy điếu thuốc, dựa vào.

bên cửa không ngừng hút thuốc, ánh lửa đỏ kia cứ sáng rồi lại tắt hết lân này đến lần khác.

Lưu Lý vừa mới xuống máy bay đã chuẩn bị đi tìm Hạ Tư Duệ tính sổ, cô ta muốn xông vào đại sảnh đang náo nhiệt của nhà họ Hạ.

Chờ đến khi hôn lễ bắt đầu thì hủy hết mặt mũi nhà họ Hạ, vạch trần gương mặt thật của Hạ Tư Duệ, thuận tiện lôi chuyện trước kia của Lê Nhược Vũ ra để mọi người cười nhạo một trận.

Thế nhưng còn chưa vào được nhà họ Hạ, chưa nhìn thấy Hạ Tư Duệ thì đã gặp phải Hạ Đông Quân đứng bên ngoài cửa lớn không ngừng hút thuốc.

Thật ra thì Hạ Đông Quân rất đẹp trai, vẫn luôn rất đẹp trai.

Thế nhưng anh ấy lại quá dịu dàng, vì thế nên lực sát thương đã ít hơn một chút.


Dáng vẻ Hạ Đông Quân hút thuốc trông rất uể oải và chán nản, tuy nhiên lại mạng theo chút hấp dẫn của người đàn ông thành thục: Lưu Ly bước lên hỏi anh ấy: “Hạ Tư Duệ đâu?”
Hạ Đông Quân hé mắt: “Cô tìm cô ấy sao?”
“Nếu như cô ta không xem tôi như con cờ thì tôi cần gì phải trở về tìm cô ta tính sổ chứ?”
Hạ Đông Quân cảm thấy lời nói của cô ta có gì đó không đúng: “Chúng ta:tìm một chỗ ngồi xuống từ từ trò chuyện đi”
Lưu Ly cười nói: “Vậy anh không tính kết hôn nữa sao?”
“Ừm”
“Nhưng mà tôi còn chưa trả thù Hạ Tư Duệ xong, tôi muốn lúc nhắc lại chuyện xưa sẽ có thể được nhìn thấy dáng vẻ thê thảm của Hạ Tư Duệ và Lê Nhược Vũ.


Ba chữ Lê Nhược Vũ lập tức chạm vào nơi mềm mại nhất trong lòng Hạ Đông Quân, anh ấy lập tức dâng lên cảm giác đề phòng, kéo Lưu Ly đi khỏi.

Lưu Ly không đọ lại sức lực của Hạ Đông Quân, vì thế bèn bị anh ấy kéo đến đây.

Lần này, Lưu Ly len lén trở về nước vốn dĩ cũng không có ý định che giấu những chuyện xấu xa trước kia của mình: Thà räng một mình cô ta chịu đau khổ thì chi bãng cá chết lưới rách.

Hạ Đông Quân hỏi một chút, cô ta đã lập tức nói ra toàn bộ.




Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận