Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình


“Nói anh đấy.

Rõ ràng anh nói đợi đến khi Lâm Minh đến, trừ phi Lâm Minh không đến thì anh mới ra tay với tôi.

Nhưng hiện giờ anh đang đặt tay ở đâu đấy?”
Người đàn ông cúi đầu nhìn bàn tay của mình đang ấn trước ngực của cô, cười dâm một tiếng: “Nhưng mà thuốc đã phát tác rồi.”
Lê Nhược Vũ c‹ p xuống cơn vội vã bất an trong lòng mình rồi lạnh lùng nói: “Chỉ vừa mới bắt đầu phát tác lúc nấy, chẳng phải là vẫn chưa phát tác hoàn toàn hay sao? Nói lời mà không giữ lời, còn tìm cho mình một cái lí do.

Loại đàn ông như anh thật sự thấp hèn đến tận cùng”
“Được; vậy thì tôi cho cô thêm một chút thời gian nữa.


Đợi đến lúc thần trí cô trở nên mơ hồ rồi thì đừng trách ông đây không nương tay với cô đấy”
Lê Nhược Vũ cắn chặt răng của mình, nhãn nhịn đến nỗi mồ hôi trước trán chậm rãi rơi xuống.
Người đàn ông nhìn dáng vẻ kiên cường đến động lòng người của cô, riỗi ham:muốn càng lúc càng mạnh hơn.
Vốn dĩ là muốn trả thù Lâm Minh, nhưng bây giờ lại thấy nếu như Lâm Minh không đến thì kiếm chác chút đỉnh trên người của vợ Lâm Minh cũng không tồi Cảm cho Lâm Minh một cặp sừng, khiến cho anh có nỗi khổ khống nói nên lời.
Người đàn ông trong phút chốc nhào về phía của cô, bàn tay mập ú xé áo của cô ra.
Lê Nhược Vũ gào thét thành tiếng: “Lúc nấy anh nói là cho tôi thêm một chút thời gian cơ mà?
Cái tên khốn kiếp này, đồ lừa đảo! Đồ tiện nhân lật lọng”
“Chẳng phải là tôi thấy cô không nhịn nổi nữa nên giúp cô một tay hay sao?” Bàn tay của người đàn ông lượn đến trước người của cô, kéo kéo vạt áo muốn vạch áo của cô ra.

Hai tay của cô bị trói ngược ra đăng sau, không có cách nào cởi ra được, chỉ có thể gắng sức nhẫn nhịn bị xé áo.
Tiếng vải bị xé rách giày vò lỗ tai của cô.


Lúc anh ta nằm lấy cổ áo của cô, Lê Nhược Vũ vùi đầu sâu xuống dưới, cắn chặt lấy mu bàn tay của anh †a.
“Con tiện nhân này, buông ra!” Người đàn ông đau đớn hét lên.
Cô không buông.
Đây là lớp phòng ngự cuối cùng của cô, cô không thể buông ra.
Mu bàn tay của người đàn ông bị cắn cho đau đớn, máu tươi đã chảy ra ngoài, răng của cô gần như là lún vào bên trong thịt của anh ta.
Anh ta không dám kéo ra, sợ rằng Lê Nhược Vũ thật sự cắn đứt mất một miếng thịt của anh †a.
Nhưng cho dù anh ta đã thả lỏng ra rồi, răng của Lê Nhược Vũ vẫn càng lúc càng cắn chặt hơn.
Đau dài không bằng đau ngắn, người đàn ông dùng sức giật mạnh tay ra.
Quả nhiên, mu bàn tay anh ta đã chảy đầy máu.
Người đàn ông nhặt những mảnh vải vụn dưới đất nhét vào miệng cô, hung hăng chửi bới: “Đồ khốn kiếp, mày còn dám cần tao! Ông đây nhất định phải cho mày biết tay.”
€ởi trói tay Lê Nhược Vũ khỏi tủ rượu, anh ta mạnh mẽ đẩy cô xuống dưới thân và trong chớp mắt đã xé toạc quần áo trên người cô.

Cô quay lưng lại ngay lập tức, cố gắng che giấu sự ngại ngùng trước mặt.
Tay của người đàn ông đang rất đau, anh ta không thèm kéo cô quáy lại, trực tiếp lột quần của cô khi cô đang trong tư thế quay lưng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận