Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình


Về sau, hai người đều uống say bí tỉ, mơ mơ màng màng cá cược về hoa hậu giảng đường đang đi làm ở quán bar này.

Đó là một ván cược xem ai có thể lấy được đêm đầu tiên của cô gái này.

Kết quả đương nhiên là anh thắng, anh cho cô gái kia một số tiền lớn, còn cô ấy thì cũng biết điều mà tự bỏ đi rất nhanh.

Anh vốn cho rằng cô gái kia là người nhất dễ giải quyết nhất, ai mà ngờ được cô ấy lại điên điên khùng khùng về quê sinh một đứa con ra chứ?!
Nói đến đây, anh nhận ra mình không nên sống cẩu thả như Hà Duy Hùng.

Sung sướng được mấy ngày, cuối cùng lại lòi ra được một đứa con, không thể nào quay đầu.

Mà Hà Duy Hùng chơi tới bến như vậy, thế mà bây giờ chẳng gặp rắc rối gì cả, sống còn thoải mái nhẹ nhàng hơn cả anh.

Trong lòng Lâm Minh rối như tơ vò.


Anh vào phòng tâm lấy khăn ướt lau sạch cơ thể đầy dấu hồn và chất dịch của Lê Nhược Vũ, lau xong thì đắp chăn cho cô rồi hôn cô một cái.

Động tác của anh đầy thành kính mà dịu dàng, nhưng trong đôi mắt anh lại là nỗi ân hận sâu sắc.

Nếu biết trước sẽ gặp được cô yêu tinh đây quyến rũ này, mấy năm trước có chết anh cũng không đi lung tung chơi bậy với Hà Duy Hùng đâu.

Lê Nhược Vũ bị anh hôn nhiều quá nên tỉnh dậy, hai tay mềm mại vô lực khoác lên đầu vai anh, cô hơi nghiêng đầu, nói: “Thôi, em mệt quá”
Lâm Minh nở nụ cười đây chua xót: “
Cảm giác được anh đang buông tay thả mình ra, cô lại mông lung mở mắt ra, kéo lấy bàn tay của anh, đôi môi bất an mà bíu lên, hỏi: “Anh đi đâu vậy?”
Lâm Minh cầm tay cô đặt lên thân thể trần truồng của mình, ngả ngớn hỏi: “Lau người cho em rồi, anh còn phải đi tắm nữa chứ, biết chưa?”
Hoàng Ánh càng nghĩ càng thấy tức giận.

Nửa năm nay, Lê Nhược Vũ đã thay đổi quá nhiều.


Cô bé co ro trong góc khóc thút thít không thành tiếng từ cái nhìn đầu tiên dường như biến mất rồi.

Ngoan ngoãn, tốt bụng, hiền lành…
Những đặc điểm thích năm đó đã biến mất không còn thấy nữa.

Lê Nhược Vũ lại có thể cúp điện thoại của bà, cô đưa số điện thoại của bà vào danh sách đen.

Cơn sốt cao của Lâm Niệm Sơ vẫn chưa lui, Hoàng Ánh nhìn dáng vẻ khó chịu của đứa trẻ, trong lòng càng cảm thấy khó chịu.

Không phải bảo Lê Nhược Vũ và Lâm Minh qua thăm đứa nhỏ sao?
Cho dù cô không muốn qua, gửi một tin là được.

Ngay cả sự tôn trọng cơ bản nhất cũng không làm được, đứa nhỏ Lê Nhược Vũ này rốt cuộc có bao nhiêu lớp mặt nại Phụ cho lúc trước bà thương cô như vậy!
Hai mẹ con gần như đồng thời lấy điện thoại gọi cho nhau.

Cuộc gọi của Lâm Minh đến trước, câu đầu tiên nói cũng là về chuyện của Lê Nhược Vũ và đứa nhỏ.

“Mẹ đồng ý với con, sẽ không nói chuyện của đứa nhỏ với Lê Nhược Vũ, bây giờ mẹ làm như vậy, cô ấy sau khi biết được sự thật sẽ nghĩ thế nào?”
Hoàng Ánh giận run lên, thật muốn tạo phản rồi!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận