Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình


Lê Nhược Vũ sờ nhẹ đóa hoa tươi đẹp.

trên cổ, cô cảm thấy gần đây Lâm Minh đặc biệt bám người, giống y như một đứa trẻ Nếu như sau này bọn họ có con, anh ấy có phải hay không cũng đi ghen với con của chính mình?
Nghĩ đến hình ảnh như vậy, cô không nhịn được mà lộ ra tươi cười.

Sau khi Lâm Minh đi không lâu, điện thoại di động liền vang lên gọi tới là một dãy số lạ.

”A lô, xin chào?”
“Chào cô chủ Lê, tôi là Lâm Thùy Ngọc.

”.

Từ đó đến giờ, trừ ở trước mặt Lâm Minh, Lâm Thùy Ngọc vẫn luôn gọi Lê Nhược Vũ là cô chủ Lê.


Vô tình lại giống như muốn ám chỉ điều gì Lời Lâm Thùy Ngọc nói không lộ một chút sơ hở, nhưng khi vào tai Lê Nhược Vũ lại cảm thấy không ổn vô cùng.

Gô nhíu chặt chân mày: “Tại sao cô biết số điện thoại của tôi?”
“Là bác gái Lâm cho tôi, người muốn gọi điện thoại tìm cô không phải tôi, mà là bác gái Lâm” Lâm Thùy Ngọc nói xong thì đưa điện thoại cho Hoàng Ánh Giọng điệu Hoàng Ánh rất thong thả, thong thả tới mức lạnh lùng: “Tối hôm qua mẹ gọi sao con lại không bắt máy, sau đó cũng.

không thấy hồi âm, con bỏ qua số của mẹ phải không? Mẹ để cho con đến thăm nom đứa trẻ cũng là vì muốn tốt cho con, con không muốn tới liền không trả lời, trực tiếp nói với mẹ là được rồi, kéo số điện thoại của mẹ vào sổ đen, khiến cho Lâm Minh tức giận với mẹ, đó đều là kế hoạch của con có phải không?”
Cô nghe ra được, Hoàng Ánh thật sự bị chọc giận rồi.

Nhưng cô căn bản cũng không có biện pháp giải thích.

Ngắt máy là bởi vì Lâm Minh cướp điện thoại của cô đi, không gọi được là bởi vì điện thoại đã bị rơi vỡ vào sáng nay, hiện tại cô cũng đã đổi sang cái mới.

Nhưng cho dù bây giờ cô giải thích, chắc chắn Hoàng Ánh cũng sẽ cho là cô lấy cớ.


Ngược lại cô không biết rằng, cô không giải thích, Hoàng Ánh ngay lập tức đã nghĩ là cô chẳng để ai vào mắt.

Tóm lại, cho dù cô làm gì cũng là sai.

“Mẹ, thật ra con…”
“Kỳ thực thì mẹ cũng muốn nói cho con biết” Hoàng Ánh không muốn nghe cô nói thêm bất cứ điều gì: ‘Xế chiều hôm nay con đến bệnh viện nhớ gọi điện cho mẹ, có một số việc, mẹ nhất định phải nói với con”
Cho dù Lâm Minh trách bà, bà cũng nhất định phải nói “Vâng”
Lê Nhược Vũ vừa gật đầu đáp ứng, Hoàng Ánh đã cúp điện thoại.

Cô cầm điện thoại di động nhìn một chút, cảm giác bất an trong lòng thật vất vả mới được Lâm Minh xoa dịu lại tiếp tục dâng lên, hơn nữa nỗi bất an lần này so với bình thường còn muốn mãnh liệt hơn.

Lê Nhược Vũ cũng không có khẩu vị, ăn một chút bữa sáng do Lâm Minh chuẩn bị rồi vội vàng chạy tới bệnh viện.

Đến bệnh viện, cô đi vào bên trong sau đó bước tới khu nội trú ở dưới tầng.

Đang chuẩn bị gọi cho Hoàng Ánh thì cô bỗng nhìn thấy Hạ Tư Duệ.




Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận