Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình


“Bây giờ em đang rất rối, xin anh cho em chút thời gian để em suy nghĩ có được không?” Lê Nhược Vũ dùng sức lực yếu ớt còn lại để thoát ra khỏi vòng tay của anh.

Cô suy yếu dựa vào giường: “Lâm Minh, anh cho em chút thời gian để bình tĩnh lại có được không? “
“Được” Lâm Minh miễn cưỡng bất lực nói: “Anh ở ngay bên ngoài, có chuyện gì thì gọi anh, anh vào ngay với em”
Vừa lúc đó, Lâm Thùy Ngọc ôm con từ phòng bệnh bước ra ngoài, nhưng cô †a đứng ngoài cửa không biết đang xem trò vui hay đang có âm mưu gì khác.

Cô ta ôm con đứng im tại chỗ lẳng lặng nhìn vào bên trong phòng.

Lâm Minh quay đầu lại nhìn thoáng qua Lâm Thùy Ngọc và Lâm Niệm Sơ, sắc mặt anh trầm xuống bước nhanh ra bên ngoài.

Hoàng Ánh vừa nhìn thấy không ổn vội vàng đuổi theo: “Quân!”
Lâm Thùy Ngọc đứng ở cửa vốn chỉ muốn xem kịch vui, xem Lê Nhược Vũ và Lâm Minh náo loạn, như thế nào biến bản thân thành người gây rối, làm phiền người khác, dẫn đến tai họa cho bản thân.

Ánh mắt Lâm Minh quá đáng sợ, ánh mắt của anh như muốn bóp chết cô ta và con trai vậy.


Nếu như bây giờ cô ta chạy ra thì chẳng khác nào đang chột dạ, chỉ có thể giả vờ bình tĩnh đứng yên tại chỗ dù trong lòng cô ta đang run sợ.

Sắc mặt Lâm Minh âm trầm, con ngươi thâm sâu không thấy đáy, không ai biết bây giờ anh đang nghĩ gì, chỉ thấy anh gãn giọng: “Lâm Thùy Ngọc “
“Lâm Minh.

.

” lòng bàn tay cô ta ứa ra mồ.

Đọc tại Truyenone.

vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!
hôi lạnh nhưng Lâm Thùy Ngọc vẫn phải giả vờ bình tĩnh, tỏ ra tự nhiên khi đối diện với anh.

Khoé miệng Lâm Minh khẽ nhếch , ánh mắt lạnh như băng: “Tôi cho cô một phút, mang theo đứa bé này cút đi.



Lâm Thùy Ngọc năm chặt bàn tay bé nhỏ của con, tim đập mạnh: “Tổng giám đốc Lâm, bệnh của Niệm Sơ còn chưa được trị khỏi, anh.

không thể tuyệt tình với nó như vậy”
“Tôi đã cho cô cơ hội, nhưng chính cô lại không biết quý trọng nó” Lâm Minh quay người đi, đóng cửa phòng bệnh, anh không muốn tạp âm bên ngoài quấy rầy đến Lê Nhược Vũ đang nghỉ ngơi.

“Tâm tư của của cô thật xấu xa, tôi không nói ra chẳng qua là vì tôi mắc nợ đứa bé này quá nhiều, cô đã không biết xấu hổ thì tôi cũng không cần cho cô mặt mũi “Tổng giám đốc Lâm, anh không thể đối xử với chúng tôi như vậy, Niệm Sơ là con trai của anh mà” Lâm Thùy Ngọc bối rối…bắt đầu suy tính Không thể như vậy được.

Lê Nhược Vũ đã biết tới sự tồn tại của Niệm Sơ, sau bao nhiêu ồn ào Lâm Minh nên cảm thấy Lê Nhược Vũ không phải người vợ tốt, cảm thấy phiền mới đúng.

Tại sao lại có thể đuổi Niệm Sơ đi chứ? Niệm Sơ là đứa con ruột thịt của anh màt “Tôi biết rõ nó là con của tôi, nhưng tương lai tôi và vợ của tôi cũng có thể sinh thêm thật nhiều thật nhiều đứa trẻ khác.

Nếu như các người cho rằng đứa bé không nên có mặt trên đời này thật sự có thể làm loạn cuộc sống của tôi, vậy thì tôi chỉ có thể sớm đưa cho các người một đáp án chính xác.

” Lâm Minh chỉ có trước mặt Lê Nhược Vũ mới luôn cảm thấy bất an, còn trước mặt người khác anh luôn là người có ý chí sắt đá, quyết đoán và tàn nhẫn: “Hoặc là mang theo đứa trẻ này ra nước ngoài, hoặc là…”
Anh dừng một chút, ánh mắt rũ xuống, chống lại ánh mắt bất an của Lâm Niệm Sơ: “Nếu như đã không muốn chữa bệnh, muốn chết vậy thì chết luôn là được rồi, nó thế này cũng đâu khác gì đi tìm chết, giữa tôi và nó căn bản cũng không có tình cảm, tôi cần gì phải để ý đến sự sống chết của một người xa lạ”
Hoàng Ánh nghe xong mặt mũi trắng bệch, kéo tay Lâm Minh không cho hẳn nói lếp: “Quân, không nên nói những lời này trước mặt đứa bé.




Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận