Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình


Anh ta thực sự không hiểu rốt cuộc trong đầu Lê Minh Nguyệt chứa những thứ ngổn ngang gì không biết nữa.

Anh †a dùng tiền thuê cô, là muốn cô đóng giả làm bạn gái mình chứ không phải bỏ tiền ra thuê cô về làm người giúp việc!
Đêm nay anh ta phải tham dự một bữa tiệc, trong bữa tiệc này tất cả mọi người đều theo bạn gái.

Thế nên Hà Duy Hùng cũng đã suy nghĩ tới chuyện sẽ dẫn Lê Minh Nguyệt tới đó.
Kết quả thì sao chứ, không biết trong đầu Lê Minh Nguyệt nghĩ cái gì mà cho dù những người kia có nói thế nào cô cũng đều vui cười hớn hở tiếp lời.

Cho dù có bị người ta mắng cũng làm như không thấy, không thèm để ý.
Cuối cùng có người còn dám trêu chọc cô, kêu cô đi hỗ trợ mang đồ ăn lên, Thế mà cô lại thật sự đi giúp đỡ người phục vụ mang đồ ăn lên, thậm chí còn bày ra dáng vẻ vô cùng mừng rỡ.
Hà Duy Hùng cũng bị Lê Minh Nguyệt làm cho tức gần chết.

Thế nhưng Lê Minh Nguyệt còn không tự ý thức được vấn đề của bản thân mình ở đâu.


Trên trở về nhà còn ngẩng đầu ưỡn ngực tranh luận với anh ta nữa.
Hà Duy Hùng vô tình nói mấy câu nặng lời, khiến cho hai mắt Lê Minh Nguyệt đỏ lên, phải mất một lúc lâu sau mới có thể trở về màu sắc vốn có.
Tuy rằng đôi mắt đã bình thường trở lại, nhưng cô vẫn không thèm để ý đến anh ta.

Lê Minh Nguyệt tự nhốt bản thân mình trong phòng không nói, còn dám khóa trái cửa.
Lâm Minh gọi điện tới kêu Hà Duy Hùng dẫn Lê Minh Nguyệt đến thăm Lê Nhược Vũ.
Tốt nhất là có thể khiến cho Lê Minh Nguyệt ở lại bệnh viện với cô nhiều thêm một chút.
Hà Duy Hùng vừa nghe thấy thế, trong lòng đau đớn không thôi Lâm Minh kia thật đáng chết.

Nếu như lúc trước Lê Nhược Vũ đi theo anh ta, chí ít đến bây giờ anh ta cũng chưa có đứa con ngoài giá thú nào tìm tới cửa?
Khẽ thở hắt ra một hơi, Hà Duy Hùng vẫn cảm thấy không yên lòng.

Anh ta nhanh chóng khoác áo ngủ chạy đi gõ cửa phòng Lê Minh Nguyệt một chuyến.
“Lê Minh Nguyệt, ra đây đi.


Tôi có chút chuyện muốn nói với cô.”
Lê Minh Nguyệt không thèm đáp lại, cô vẫn còn đang hờn dỗi “Lê Minh Nguyệt, ra đây mau.

Ra đây bàn chuyện chính sự”
Lê Minh Nguyệt khịt mũi một cái, tức giận không thèm đáp lời anh ta.
Có lần nào mà anh ta không dùng chiêu nói chuyện chính sự để gạt cô ra ngoài?
Kết quả thì sao chứ? Sau khi lừa được cô ra ngoài rồi, lần nào anh ta cũng khiến cô mất mặt.

Cho dù cô không muốn đi, không phải cũng bị anh ta lừa đi hay sao?
Nếu như anh ta đã ngại mất mặt thì tìm những cô gái khác là được rồi.

Anh ta có giàu như thế, nhiều tiền như thế, thuê một mình cô là thuê, thuê nhiều người khác cũng là thuê, không phải sao?
Không thấy cô trả lời, Hà Duy Hùng đập mạnh lên ván cửa mấy cái rồi gào lên: “Lê Minh Nguyệt, Nhược Vũ mang thai rồi”
Thân thể nhỏ bé của Lê Minh Nguyệt lập tức nhảy lên, như một làn khói chạy tới cửa, trợn to hai mắt nhìn anh ta: “Nhược Vũ mang thai á?”
Người ta vẫn thường nói, kiếp này có duyên cùng họ, chắc chẩn ba kiếp trước đã từng là người một nhà.
Cho tới nay cảm giác mà Lê Minh Nguyệt dành cho Lê Nhược Vũ chính là cảm giác như vậy.

Có lẽ rất nhiều năm về trước, hai người là chị em cùng huyết thống cũng nên €ô rất thích Lê Nhược Vũ, cái thích xuất phát từ bản năng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận