Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình


“Không phải do điện thoại di động của con gọi mãi không được sao” Hách Nhiên không vui, nhưng không tức giận, bởi vì có tin vui.
Hoàng Ánh nói: “Mẹ đã tìm thấy mẫu tủy phù hợp với Niệm Sơ rồi.

Một người đàn ông nhìn thấy chúng ta treo tiền thưởng giá cao nên đã đến thử, không ngờ là tương thích rồi.

Đợi ngày mai đư: Niệm Sơ đến kiểm tra sức khỏe toàn diện một lần nữa, căn cứ vào tình hình sức khỏe mà chọn thời gian phù hợp nhất để tiến hành ghép tủy cho nó càng sớm càng tốt.


“Con biết rồi”
“Biết không thì có tác dụng gì, Niệm Sơ cũng là con trai của con, con cũng phải để tâm một chút, trưa mai con cũng đến đây đi, cùng Niệm Sơ đi khám”
Lâm Minh muốn từ chối, nhưng anh tự nhiên nghĩ đến điều gì đó, lại đổi ý: “Được, con sẽ đến đó đúng giờ”
Hoàng Ánh đuôi mày hiện rõ sự vui vẻ cúp điện thoại, hoàn toàn quên mất lời đồng ý ly hôn của Lê Nhược Vũ.
Hoàng Ánh quên rồi, nhưng Lâm Minh thì không.

Anh vừa bước xuống lầu đã nghe thấy Lê Nhược Vũ nói với mẹ anh, đồng ý sẽ ly hôn.
Bốn chữ này giống như một cái gai, đâm mạnh vào tim anh, rút ra sẽ đầm đìa máu, mà nếu không rút ra thì lại đau đớn suốt đời.
Lâm Minh buông điện thoại, ngồi xuống bên cạnh cô.
“Anh biết em đang để tâm đến điều gì.

Cho anh thêm một chút thời gian, chuyện của Lâm Niệm Sơ, anh sẽ cho em kết quả xác đáng.

Trước lúc đó, xin em cũng đừng nói ra hai chữ “ly hôn” dễ dàng như vậy, được không?” Giọng anh nặng nề: “Các con nghe thấy cũng sẽ rất bưồn.

Con cần một mái ấm hoàn chỉnh.


“Không, nếu mấy đứa biết rằng cha chúng đã từng muốn chúng được sinh ra sớm để làm mẫu ghép tủy phù hợp với anh trai chúng, thậm chí nếu không tương thích thì sẽ không để chúng đến với thế giới này nữa, em tin rằng đứa bé cũng sẽ ủng hộ sự lựa chọn của tôi.



“Em biết mà, anh là bất đắc dĩ mới đưa ra quyết định như vậy” Lâm Minh nắm chặt cô, không hiểu Lê Nhược Vũ từ khi nào lại trở nên vô lý như thế.
Đế đứa bé ghép tủy cho Lâm Niệm Sơ là xác nhận tính mạng không còn an toàn nữa.
Mà để cô phá thai sẽ không còn liên quan gì đến chuyện tủy có tương thích hay không, anh là chỉ không muốn cô mạo hiểm.
Cô biết tất cả những điều này, nhưng cô cố ý bể cong sự thật.
Lâm Minh có chút buồn bực.
Nhưng Lê Nhược Vũ lại không nhượng bộ, cô nhìn thẳng vào mất anh: “Anh đã từng nói với em một câu, không có gì đáng giá hay không đáng giá, chỉ có muốn hay không muốn.

Đưa ra quyết định như vậy, mọi thứ ở hai đầu cán cân đều không có gì khác, bất kể nghiêng về bên nào cũng được, chỉ cần anh muốn, nhưng anh không bằng lòng thì mọi lời bào chữa đều trở thành lý do cả”
Lâm Minh hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén cơn tức giận.
Nhưng anh không làm được, chỉ có thể bỏ mặc cô ở lại rồi đi ra ngoài một mình bình tĩnh lại.
Anh không muốn tranh luận với cô, cũng không dám tranh luận với cô, sợ tổn thương đên cô và đứa trẻ.
‘Vẻ mặt của Lê Nhược Vũ rất bình tĩnh, cô nhìn xuống cái bụng đã to, muốn cười với đứa bé, nhưng lại không cười nổi Trưa ngày hôm sau, Lâm Minh đến bệnh viện đúng giờ.
Hoàng Ánh sợ Lâm Thùy Ngọc sẽ lại gây chuyện nên đã sớm đuối cô về.

Khi Lâm Minh đến phòng bệnh, chỉ có Hoàng Ánh đang cùng Lâm Niệm Sơ chơi máy bay điều khiển từ xa.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận