Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình


“Đứa bé không sao! Đứa bé không sao!” Lâm Minh vội vàng đè người không cho cô động đậy, vội vàng giải thích: “Hai đứa nhỏ không sao.

Bé trai và bé gái đều khỏe mạnh, nhưng có chút yếu ớt cũng không phải vấn đề gì lớn”
Nghe nói đứa nhỏ không sao, lúc này Lê Nhược Vũ mới thả lỏng một chút, cô có chút lo lắng hỏi “Đứa bé đâu? Tôi muốn gặp đứa bé.”
“Đứa bé sinh non, còn quá nhỏ, cứ đưa vào phòng ấp là an toàn, đợi đứa bé lớn lên anh sẽ bế ra cho em xem” Lâm Minh vén thẳng sợi tóc trên trán cô ra sau vành tai, dừng mắt hỏi: “Còn đau không?”
Lê Nhược Vũ lắc đầu, nhưng sắc mặt tái nhợt vẫn lộ ra cô đang không nói lời thật.
Sinh con ra, làm sao mà không đau cho được.
Lâm Minh nảm tay cô, đặt lên môi hôn rồi trầm giọng nói: “Sau này, chúng ta sẽ không bao giờ có con nữa.

Chỉ cần có hai đứa là đủ”
May mà cô không sao, thời điểm nhìn máu chảy xuống quần, anh sợ chết khiếp.
Nếu lần nào có con cũng phải để cô đi dạo quỷ môn quan một lần thì thà đừng sinh con nữa.

Trái tim Lê Nhược Vũ nóng lên nhưng khóe môi vẫn khô khốc, cô thì thào nói: “Tôi muốn gặp hai đứa bé bây giờ… Không được sao? Tôi chỉ muốn nhìn thấy đứa bé”
Trước khi hôn mê, cô cảm nhận rõ ràng sự.
chuyển động của bụng mình, như thể hai đứa nhỏ đang cầu cứu cô vậy.

Theo dòng máu đang chảy xuống dưới, những đứa trẻ chui ra khỏi cơ thể mình… Cảm giác này thật kinh khủng.
Mặc dù bây giờ đã an toàn nhưng cô vẫn cảm thấy lo lắng.
Lâm Minh hôn lên trán cô một cái: “Em nghỉ ngơi thật tốt, anh sẽ nhờ bác sĩ xem trước tiên có thể đưa bọn trẻ ra ngoài không rồi sẽ cho em nhìn.”
“Cảm ơn, cám ơn anh, tôi rất muốn nhìn thấy bọn trẻ” Đôi mắt Lê Nhược Vũ đỏ hoe, hai đứa trẻ đó là hy vọng và động lực lớn nhất của cô, không nhìn thấy bọn trẻ, trong lòng cũng không yên.
Trong lòng Lâm Minh không biết là mùi vị gì Cô cảm ơn anh, xa lánh và thờ ơ như thể hai đứa trẻ là người thân thiết nhất của cô, còn anh chỉ là người ngoài cuộc.
“Bây giờ không thể gặp hai đứa bé được”
Hoàng Ánh đứng ở cửa chậm rãi đi vào.
Kế từ khi Lê Nhược Vũ sinh non đến giờ, Lâm Minh thậm chí không nhắm mắt, vẫn luôn ở bên cạnh cô.
Hoàng Ánh cảm thấy đau lòng con trai của mình, đến đây định yêu cầu Lâm Minh nghỉ ngơi, nhưng bà ấy không ngờ tới lại nghe những lời này.

Bà ấy nhíu mày và nói: “Bọn trẻ đều bị sinh non.
Chúng còn quá nhỏ và quá yếu.

Tốt nhất là nên nằm trong lồng ấp.

Lỡ ôm ra ngoài rồi bị cảm lạnh thì sao? Hãy để chúng được giữ ấm là an toàn nhất, đợi chúng lớn hơn rồi ôm ra ngoài.

Chúng nó cũng không có cánh mà bay mất được.“
Nỗi đau trên thân thể cùng nỗi bưồn phiền trong lòng hội tụ lại, nước mắt tuôn rơi không kìm được: “Các con không được khỏe… Phải không?”
“Không phải, bọn nhỏ không sao cả, nhưng là còn quá nhỏ, so với những đứa trẻ đủ tháng khác thì hơi yếu.

Ngoại trừ cái đó thì bọn nhỏ không có vấn đề gì” Lâm Minh lau nước mắt cho cô: “Hiện tại cơ thể em cũng suy nhược.

Chờ em khỏe lên rồi nhìn cũng không muộn.”
Lê Nhược Vũ mạnh mẽ gật đầu.
Cô phải nghỉ ngơi thật tốt, khỏe hơn thì mới có thể đi nhìn bọn trẻ.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận