Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình


“Hà Vy, sao cô lại nói thế!” Y tá trưởng tức giận trừng cô ta một cái.

Nhưng người y tá được gọi là Hà Vy đó lại không cam lòng, cô ta biết Lê Nhược Vũ là người tốt, cô không đành lòng để con của Lê Nhược Vũ biến mất vô cớ như thế.

Điều quan trọng nhất là, cô cũng không muốn có lỗi với lương tâm của mình.

“Tôi không nói bậy, tối nay chỉ có cậu chủ Niệm Sơ đến, y tá chúng tôi cũng không thể làm hại trẻ con, trước kia chưa từng xuất hiện tình hình này, cái chết của cậu chủ nhỏ chắc chẩn là do người làm!”
Viện trưởng quát lên: “Cô im miệng cho tôi!”
Hà Vy đỏ cả mắt, không dám nói nữa.

Lâm Minh nắm chặt tay, ánh mắt lạnh lùng nhìn những người khác ở đó: “Ngoại trừ cô ta, tối nay còn có ai thấy Lâm Niệm Sơ đến?”
Những y tá nhìn nhau, ai cũng không dám nói chuyện “Chủ tịch Lâm đừng lo lắng, đã điều tra camera rồi, đợi có kết quả từ camera, thì sẽ biết rốt cuộc cậu chủ nhỏ có đến không” Viện trưởng vội vàng dàn xếp.


“Lâm Niệm Sơ chỉ là một đứa trẻ, thăng bé nhỏ như thế, mục tiêu cũng nhỏ, lỡ như thằng bé lọt vào góc chết mà camera không quay tới, chẳng lẽ mấy người cũng không định nói ra tình huống này sao? Chúng tôi không vu oan cho người khác, chúng tôi chỉ nói sự thật mà thôi!”
Mắt Hà Vy đỏ lên, không nhịn được lớn tiếng nói.

Năm đó, cô ta cũng sinh một đứa trẻ, bởi vì bố của đứa trẻ đột nhiên biến mất, con của cô ta cũng bị người nhà lén ôm đi mất, đến giờ vẫn không rõ sống chết.

Hà Vy biết một người mẹ mất con khó chịu nhiều như thế nào, cô cũng rất đồng cảm, cô cũng biết Lê Nhược Vũ tốt thế nào, thế nên mới không nhịn được đứng ra.

Nếu có thể giúp được một người mẹ đáng thương, thì mất việc hay là không được thấu hiểu cô cũng chấp nhận.

Tình cảnh một lần không thể khống chết được.

“ồn cái gì mà ồn, nửa đêm rồi, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì mà nhất định phải đứng ở đây thế này?” Hoàng Ánh bị ồn tỉnh vội đưa Lâm Niệm Sơ đến, thấy Hoàng Ánh nằm tay Lâm Niệm Sơ, các y †á càng không dám nói chuyện.


Rõ ràng Hoàng Ánh đứng về phía Lâm Niệm Sơ, nếu đc tội Hoàng Ánh, bọn họ cũng không có kết cục tốt.

Lâm Minh sầm mặt xuống, âm trầm nhìn Lâm Niệm Sơ được Hoàng Ánh nắm tay.

Ánh mắt này khiến mọi người đều cảm thấy đáng sợ, càng không nói đến Lâm Niệm Sơ đang chột dạ, thăng bé không nhịn được sợ hãi trốn sau người Hoàng Ánh.

Hoàng Ánh ngồi xuống, vừa dỗ cháu trai vừa hỏi rõ tình hình.

Lúc vừa nghe thấy đứa bé đã không còn thở nữa, bà ấy không nhịn được trắng bệch cả mặt ốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra, một đứa trẻ còn đang tốt, sao có thể nói mất là mất được?”
“Tối nay chỉ có thắng bé đến” Ánh mắt Lâm Minh hung ác chỉ Lâm Niệm Sơ đang trốn sau lưng bà ấy.

Hoàng Ánh không nghĩ ngợi gì nói: “Niệm Sơ không thể làm hại em trai của thăng bé được, đêm nay, thẳng bé vẫn còn nhớ đến em trai nhỏ, không nỡ để em trai nhỏ đến, đưa thăng bé đi gặp em trai đâu!”
Ánh mắt Lâm Minh dần dần trở nên âm u, “Mẹ, tại sao mẹ lại đưa thẳng nhóc này tới đây chứ?”
“Đợi hôm nay trời vừa sáng, cô ta sẽ liền rời đi, mẹ đem thẳng bé tới thăm em trai em gái thì có gì sai sao? Buổi chiều hôm nay, mẹ tận mắt nhìn thấy thẳng bé đối xử vô cùng dịu dàng với em trai mình, thắng bé tuyệt đối không phải là đứa trẻ độc ác!” Hoàng Ánh trả lời chắc nịch: “Hơn nữa, Niệm Sơ cũng chỉ là một đứa trẻ, làm sao có thể làm ra chuyện như vậy được cơ chứ!”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận