Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình


Nhìn trong lòng anh còn đang ôm một đứa trẻ, Lê Nhược Vũ vui mừng đến phát khóc: “Thật tốt, Hoà Phong vẫn còn ở đây”
Không kịp chờ đợi, cô giang hai cánh tay muốn ôm lấy Hòa Phong.

Lâm Minh tiến lên phía trước, ôm Hoà Phong để vào khuỷu tay của cô: “Cẩn thận một chút”
“Vâng” Cô cẩn thận ôm đứa trẻ vào ngực, đôi mắt nhìn chăm chú gương mặt nhỏ của đứa trẻ.

Hoà Phong đã tỉnh dậy, mở đôi mắt to tròn nhìn cô, rồi lại lệch ra qua đầu nhìn về phía Lê Minh Nguyệt, dáng vẻ rất ngây thơ.

Lê Nhược Vũ ôm đứa trẻ chắc chắn, rồi đưa †ay muốn đụng vào gương mặt nhỏ của đứa trẻ Nhưng đứa trẻ lại bỗng oà khóc.

Toàn thân Lê Nhược Vũ bỗng cứng ngắc.

Lâm Minh vội vàng đem đứa trẻ bế lên, ôm vào trong ngực dỗ dành, chờ khi đứa trẻ không khóc mới thành thục xem xét tình huống, sau đó nói với Nhược Vũ: “Là do dây kéo làm đứa nhỏ không thoải mái, đổi đi là được”
Lê Nhược Vũ vẫn giữ nguyên tư thế ôm đứa bé như lúc nấy, sống lưng cô cứng ngắc.


Ánh sáng trong mắt cô trở nên mờ dần, cô có thể cảm thấy được đứa bé này không thân với cô.

Lâm Hạ Ly là một đứa bé thật nhẫn tâm.

Con bé ngủ rất ngon, chiếc miệng trắng nốn cứ phát ra âm thanh chóp chép, thong thong nhổ ra bong bóng, tiếng anh trai khóc thút thít dường như cũng không ảnh hưởng gì đến giấc ngủ của con bé.

Lê Nhược Vũ nhìn con gái, lại nhìn đứa bé trai mà Lâm Minh đang ôm, trong lòng thấp thoáng đã nhận ra điều gì đó Ánh mắt của cô dần dần trở nên trống rỗng……
Cho đến khi Lâm Minh chỉnh đốn đứa bé xong, lại bế đứa bé đến trước mặt Lê Nhược Vũ một lần nữa, dùng đôi mắt sâu thắm ấy nhìn cô một cách bình tĩnh, nói rằng: “Được rồi, em lại bế đi”
Cô bây giờ mới hồi phục tinh thần, cẩn thận bế đứa bé vào trong lòng, lại sờ lên gương mặt mềm mại ấm áp của bé, bống nhiên lại nhớ về cái ngày mà toàn thân đứa bé lạnh buốt đó.

Cô rất hoảng sợ.

May mà Lâm Minh nhanh tay nhanh mắt, đỡ đứa bé.


Trong lúc Lâm Minh cho rằng cô sẽ kích động, thì lại nhận ra cô đang nhìn anh rất bình ĩnh, nói một cách lạnh nhạt: “Xem ra thì anh đã nói đúng, bây giờ em đến bản thân còn không nuôi nổi thì càng không thể nào nuôi được đứa bé”
“Nhược Vũ.

.


“Nhưng em sẽ cố gảng làm một người mẹ tốt, chăm sóc tốt cho hai đứa nhỏ này”
Lâm Minh lặng lẽ thở dài một hơi Lê Nhược Vũ nhìn mọi thứ xung quanh một cách yếu ớt, nhưng lại không nói gì cả Sức khỏe của Lê Nhược Vũ dần dần tốt hơn Lâm Minh mượn bà dì năm đó đã chăm sóc Hà Vi Nhiên khi Hà Vi Nhiên ở cữ từ chỗ của Hà Vi Nhiên, để bà ấy chăm sóc Lê Nhược Vũ.

Để cho Lê Nhược Vũ chăm sóc hai đứa bé, lại có thêm sự giúp đỡ của Lâm Minh và bà dì thì cũng coi như là đâu đã vào đấy.

Bọn nhóc đều rất khỏe mạnh, sức khỏe của Lê Nhược Vũ cũng bình phục rất nhanh.

Cô cũng không nhắc lại đến việc ly hôn, không tức giận, cũng không cãi nhau với Lâm Minh nữa, mà chỉ dốc lòng yêu thương hai đứa trẻ nị Lâm Minh cũng nhận ra, mọi khi Lê Nhược Vũ ôm con thì đều ngơ ngấn cả người, nhìn hai đứa bé ngủ say, nhìn mấy tiếng liền cũng không chán.




Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận