Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình


Lê Nhược Vũ không dám nhìn thẳng vào mắt anh, sau khi điều chinh cảm xúc thì lập tức đi ra khỏi phòng.

Cô nhanh chóng trở lại, Lâm Minh đã đợi cô ở hội trường.

Anh bế hai đứa bé đứng lên, biểu cảm lạnh lùng, môi mỏng mím chặt.

Lê Nhược Vũ đi về phía anh, ôm Hạ Ly vào lòng, thản nhiên cứ như thật sự vừa đi vệ sinh xong.

“Đợi sốt ruột rồi?”
“Sợ em lạc đường”
Cô khế cười, nét mặt tinh tế không để lộ ra chút sơ hở nào: “Hội trường đám cưới này to quá, nhưng không đến mức lạc đường”
Anh không nhận ra được điều kỳ lạ, nghiêng người kề sát, nhẹ nhàng hôn lên má cô.

Cô đứng vững không cử động, dịu dàng nhận lấy.


Cứ như thể mọi chuyện đã trở nên tốt hơn.

Cuộc hôn nhân này cuối cùng thì cũng trở lại đúng quỹ đạo, Lê Nhược Vũ hào phóng và điềm tĩnh như lúc đầu, ngoại trừ việc dành phần lớn suy nghĩ cho con nhỏ thì không có thay đổi nào cả.

Mỗi tối đều có thể ôm người vợ xinh đẹp thơm tho vào lòng, Lâm Minh cũng bắt đầu vui vẻ hơn.

Vui vẻ vì không để vợ biết được sự thật, may mắn vì gia đình có thêm thành viên là bé Hòa Phong.

Cuộc hôn nhân của Lê Minh Nguyệt và Hà Duy Hùng dường như chỉ là nghỉ thức, ngoài điều này ra thì họ rất ít khi xuất hiện cùng lúc.

Khi Hà Duy Hùng tham dự các bữa tiệc thì luôn dẫn theo “thư ký” và “bạn tốt” của anh ta, mà Lê Minh Nguyệt cũng chỉ là muốn lấy cái danh “vợ của Hà Duy Hùng”.

Lê Minh Nguyệt thường mang theo đồ tới chơi cùng hai đứa bé, vui đùa với chúng.

Đứa bé ngày càng lớn, vào hôm tròn một trăm ngày đó.


Ông hai nhà họ Lâm cho rằng Lâm Minh sẽ dân theo con về nhà, chuẩn bị một bữa thật linh đình Nhưng kể từ khi Lê Nhược Vũ và đứa bé ra viện, Lâm Minh giống như cắt đứt quan hệ với nhà họ Lâm, thậm chí còn chẳng để nhà họ Lâm nhìn mặt đứa bé.

Cuối cùng thì trong bữa cơm đầy tháng của con cũng chỉ mời đến vài người bạn thân Hai ông bà Lâm gọi đến mấy cuộc điện thoại, Lâm Minh chỉ trả lời qua quýt vài câu rồi tắt máy.

Bà Lâm biết rằng Lâm Minh đã mang hận Lâm Minh thù hận nhà họ Lâm vì cái chết của đứa bé đó.

Lê Nhược Vũ đã thu cả vào trong tâm mắt dáng vẻ lạnh lùng và giọng điệu mỉa mai của Lâm Minh lúc nghe điện thoại.

Cô suýt nữa đã bị cái gọi là “thật lòng” của anh làm cho cảm động, nếu như cô không biết được sự thật Sau khi Hạ Đông Quân điều tra ra kết quả, Lê Minh Nguyệt liền kể lại cho Lê Nhược Vũ.

Lê Nhược Vũ chỉ là giả bộ không biết, nhưng thật ra thì cô đã biết rồi, đứa bé đó… không phải là con của cô.

Mà bé Hòa Phong của cô sớm đã chết rồi Chính vào cái ngày mà cô phát hiên chân tay đứa bé lạnh cóng Mà cô cũng biết rằng kẻ đáng nghỉ đã gây ra cái chết của thăng bé là Lâm Niệm Sơ.

Chẳng trách Lâm Minh gấp gáp tiễn Lâm Niệm Sơ đi như vậy, cô còn thật sự nghĩ đó là vì lo lắng cho cô, nhưng thật không ngờ, trên thực tế lại chỉ là đang bao che.

Quả đúng là như vậy, Lâm Minh chẳng bao giờ kể cho cô chuyện gì.




Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận