Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình


Cô mệt mỏi.

Nếu không buông tay, cô sẽ phát điên.

Lê Nhược Vũ đứng ở cửa sổ sát đất bên cạnh, ngẩng đầu ngắm nhìn bầu trời màu xanh lam, càng muốn hướng tới rộng rãi và tự do.

Cô chậm rãi nhắm mắt lại, tưởng tượng mình là một con chim nhỏ, vỗ cánh bay lượn.

Không phải đại bàng, không phải thiên nga, mà chỉ là một loài chim bình thường nhất, không bay cao cũng không bay nhanh.

Nhưng ít ra có thể được tự do.


Cô rong chơi trên bầu trời rộng lớn vô ngần, bỏ lại tất cả phiền não, tự do mà vui vẻ.

Nhưng đột nhiên có một sợi dây trói chặt lấy cơ thể cô, đôi cánh của cô bị gập lại và mắc kẹt ở phía sau, cô không thể di chuyển mà chỉ có thể rơi thẳng xuống từ trên không.

Thịt nát xương tan…
Đột nhiên Lê Nhược Vũ mở mắt, phát hiện trói buộc cô, căn bản không phải là dây thừng của thợ săn gì, mà là cái ôm của Lâm Minh Người đàn ông phía sau cảm nhận được cô đột nhiên kinh hãi, bỗng dưng hai tay nắm chặt, ôm cô chặt hơn: “Sao vậy, hù dọa em rồi?”
Cô nở một nụ cười nặng nề: “Đúng vậy, hù dọa em rồi!
“Anh chạm vào đáng sợ như vậy sao?” Âm thanh của anh nhẹ nhàng, nghe không ra cám xúc gì Lồng ngực rộng lớn của người đàn ông dán chặt lấy sống lưng của cô, ôm lấy thân hình gầy yếu của cô vào trong ngực: “Nhưng rõ ràng chúng †a là người yêu của nhau mà”
Cô cúi đầu, nhìn xem bàn tay của anh đang quấn ở trên hông mình, chậm rãi phủ bàn tay trắng nõn của mình lên.

Không nghĩ tới bổng nhiên cô sẽ lấy lòng, tròng mắt sâu sắc của Lâm Minh toát lên vẻ mừng rỡ.

Nhưng một giây sau, mừng rỡ đã bị tạt một gáo nước lạnh.


Cô hỏi anh: “Anh muốn sao?”
Anh cứng họng.

Làm sao lại không muốn chứ, ở cái tuổi này, Tình yêu vô cùng nóng bỏng, làm sao có thể không muốn chứ?
Nhưng anh không dám, rõ ràng là bọn họ đang đứng chung một chỗ, nhưng lại giống như cách rất xa.

Đã lạnh nhạt, ôm còn cảm thấy hù dọa huống chỉ là đột ngột ân ái.

Cô dùng sợi tóc cọ vào gương mặt của anh, nhe nhàng thướt tha trêu choc thân thể và trái tìm của anh: “Muốn làm sao?”
Ngược lại, cô cầm lấy tay của anh, đầu ngón tay mượt mà lướt qua mu bàn tay của anh.

Lê Nhược Vũ nghiêng người sang, nửa tựa ở trong ngực của anh, ngửa mặt lên nhìn anh, môi đỏ khẽ mở, nói nhỏ: “Chồng, anh muốn làm sao?”
Tư thế mê người khó mà kháng cự, Lâm Minh cúi đầu hôn lên.




Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận