Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình


Lồng ngực Lê Nhược Vũ bỗng nghèn nghẹn: “Nhưng Hi Tuấn à..

tôi chỉ còn mình Hạ Ly thôi, tôi không thể để con bé xảy ra chuyện gì được.”
Hòa Phong qua đời khi còn nhỏ đối với cô đã là một đả kích khiến cô gần như không gượng dậy nổi, một kích chí mạng.

Hạ Ly chính là tia hi vọng cuối cùng khiến cô gượng dậy, lấy hết dũng khí để bước tiếp Không cha mẹ, không gia đình, nếu giờ ngay cả Hạ Ly cô cũng đánh mất thì cô không biết, rốt cuộc mình tồn tại vì lý do gì đây.
Hạ Ly bị thiếu tháng nên cơ thể con bé vốn đã không được khỏe mạnh như những đứa trẻ khác.
Bây giờ lại bị sốt, cô thật sự rất sợ.
“Hãy tin em, sẽ không có chuyện gì đâu, chỉ là bị sốt thôi, em nhất định sẽ xử lý tốt” Trần Hi Tuấn ngăn cản Lê Nhược Vũ đang rơi vào hoảng loạn, chậm rãi, kiên nhãn trấn an cô.
‘Sau anh gọi điện cho bác sĩ tư nhân của mình kêu ông ấy lập tức tới nhà.

Cậu cũng với cô chăm sóc Hạ Ly cả đêm, cậu không hề chợp mặt mà vẫn luôn ở cạnh Lê Nhược Vũ.
Mãi đến tận sáng sớm ngày hôm sau cơn sốt của con bé cũng hạ xuống, Lê Nhược Vũ nhìn gương mặt nhỏ bé của Hạ Ly dần trở lại bình thường và đang thiếp đi thì nỗi căng thẳng, lo lắng trong lòng mới tiêu tan bớt, nhưng cả người lại lộ ra sắc thái tiều tụy, mất tỉnh thần “Chị không sao chứ?”
Trần Hi Tuấn muốn vươn tay chạm vào gương mặt cô nhưng rốt cuộc lại sợ cô không được tự nhiên nên lại hạ tay xuống.
“Tôi không sao, Hạ Ly cũng không sao rồi”
Lê Nhược Vũ gian nan ngấng đầu, nhìn cậu, mim cười đầy cảm kích và nói: “Cảm ơn cậu Hi Tuấn, ơn này tôi sẽ trả lại cho cậu.”
Trần Hi Tuấn, cậu thực sự đã giúp đỡ cô quá nhiều.
ghi nhớ, sau này tôi nhất định sẽ Từ khi cô chia tay cũng với người giúp việc mà Hạ Đông Quân thuê thì quãng thời gian sau đó của cô cũng chẳng hề dễ chịu như tưởng tượng.
Cô chỉ mang theo giấy tờ tùy thân cũng một tấm thẻ ngân hàng, bên trong đó cũng còn ít tiền, số tiên cũng đủ cho cô và bé sống tạm một thời gian.
Đợi đến khi cô ổn định lại, Hạ Ly lại lớn hơn một chút thì sẽ tìm một công việc, vừa làm kiếm tiền vừa nuôi lớn Hạ Ly, cuộc sống đơn giản một chút cũng tốt.
Nhưng cô lại không ngờ tới vào thời điểm này sẽ bị người ta giật túi, còn suýt nữa khiến bé bị té ngã, nếu như không phải may mắn gặp được Trần Hi Tuần cô thực sự không biết mình phải làm sao.

Trần Hi Tuấn cũng thực không ngờ được rằng ở nước Mỹ xa xôi, nơi đất khách quê người thế này lại gặp được Lê Nhược Vũ.

Ngày đó, cậu đang bị cha mình ép tới công ty đế bát đầu tiếp xúc với công việc kinh doanh.
Cậu là người không hề có bất cứ chút hứng thú nào với công ty và công việc kinh doanh.

Cậu thầm nghĩ mình sẽ là một nghệ thuật gia tự do tự †ại, cố gắng gặt hái thành công trên con đường.
mình thích, nghệ thuật chính là những gì cậu yêu nhất.
Thứ như tiền, với cậu chỉ cần đủ là được, cậu không quá có lòng tham với nó.
Nhưng những suy nghĩ này của cậu lại khiến cha cậu, ông James không tài nào hiểu nổi.

Ông ấy dùng đủ mọi cách, uy bức lợi dụ, cho cụ cà rốt lại cầm một cây gậy, ông nhất quyết muốn cậu đến công ty làm việc, hoặc ít nhiều cũng phải tham dự một số hạng mục của công ty, nhưng con trai ông lại luôn tìm được cách thoát khỏi những thứ đó.
Ngày hôm đó ông cũng lôi kéo bằng được con trai đến cuộc họp.
Nhưng quả nhiên, thẳng con trai ông còn không đợi cuộc họp kết thúc đã tìm được cớ chạy ra ngoài Lúc đó, Trần Hi Tuấn vừa rời khỏi công ty thì bắt gặp Lê Nhược Vũ đang luống ca luống cuống ở ngã tư đường.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận