Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình

Nhưng mà vừa đụng phải Hạ Ly thì cô bé liền vùng vãng khóc thét lên, Tiểu Cảnh cũng hốt hoảng khóc theo.

Chỉ có Hòa Phong vẫn còn nhớ lời cha nói, Lâm Minh đã dặn dò kỹ ở nhà phải chăm sóc tốt cho em trai và em gái, có như vậy thì cha mới có thể đưa mẹ về nhà, cậu kìm nén nước mắt chạy đi gọi điện thoại cho Lâm Minh “Cha ơi, cha ơi!” Hòa Phong gấp gáp kêu lên, bên cạnh vẫn còn vang vọng tiếng khóc của Ảnh Ảnh và Ước Ước, làm cho lòng của Lâm Minh thắt lại “Hòa Phong, con đừng vội, có chuyện gì vậy?

Lâm Minh nhanh chóng hỏi.

Lê Nhược Vũ vừa nghe thấy tiếng căng thẳng của Hòa Phong liền nắm chặt lấy tay của Lâm Minh, nhìn anh chäm chẵm không tôi “Em gái khóc rồi! Tiểu Cảnh cũng khóc rồi!”

Hạ Ly không phải là đứa hay khóc nhè, mặc dù Lâm Minh vừa mới gặp lại cô con gái nhỏ, nhưng lại hiểu rất rõ tính cách của cô bé, dù sao thì Lê Nhược Vũ vắng nhà nhiều ngày như vậy, cô bé cũng chỉ thỉnh thoảng gọi điện thoại đến tìm mẹ, nói là con nhớ mẹ thôi, nhưng cũng chưa hề khóc lóc.

“Hạ Ly có phải va trúng ở đâu rồi không?” Lê Nhược Vũ lo lắng hỏi.

“Mẹ ơi! Hạ Ly không có va vào đâu hết, là di Ôn Hòa đến rồi!” Hòa Phong nghe thấy tiếng của Lê Nhược Vũ, kích động trả lời lại làm cho Lâm Minh không còn lời nào để nói.


Biểu hiện của Lê Nhược Vũ cũng có gì đó không đúng. Ôn Hòa? Chính là người đã làm Hạ Ly bị thương đó sao, cô cắn chặt môi, nhìn chăm chảm Lâm Minh.

Đây là cái mà anh nói rằng sẽ tìm người chăm sóc tốt cho bọn trẻ sao? Vậy sao Hạ Ly lại khóc lóc đến như vậy?

Lâm Minh còn chưa kịp giải thích, còn tưởng rằng Hạ Ly bị thương rồi, trâm giọng mà nói: “Nói má Trần đưa Hạ Ly đến bệnh viện, còn con và Tiểu Cảnh đuổi dì đó ra ngoài đi!”

Không biết sao mà Hòa Phong bấm trúng vào nút loa ngoài, vậy là âm thanh cũng theo đó mà phát ra, Ôn Hòa đứng ngay bên cạnh không biết phải làm sao, đột nhiên nghe thấy giọng nói này, khóe mắt bắt đầu đỏ lên Không ngờ Lâm Minh lại bảo hai đứa trẻ đuối cô ra ngoài? Cô hét lên nghẹn nào: “Anh Lâm…”

Trong lòng lại tủi thân đến tột cùng, không ngờ Lâm Minh lại tuyệt tình đến thế.

“Cút khỏi Phong Linh Đàm!” Giọng nói lạnh lẽo, dứt khoát vang lên, nghe thấy tiếng của Ôn Hòa thì anh liền biết rằng cô ta cũng nghe thấy rồi.


“Anh Lâm!” Ôn Hòa không nhịn nổi nữa cao giọng hét lên.

“Tôi không muốn nhắc lại lần thứ hai, món nợ ngày hôm nay, hôm sau tôi sẽ tính rõ ràng với cô.”

Lâm Minh trầm giọng nói.

Ôn Hòa hiểu rõ, Lâm Minh đúng là thực sự tức giận rồi, nhưng mà má Trần vẫn còn ở đây. Ôn Hòa hít một hơi thật sâu, cố hết sức không để dòng nước mắt rơi xuống.

Hôm nay đã đủ mất mặt rồi, không thể để cho người làm của Lâm Minh lại cười nhạo bản thân nữa.

Ôn Hòa cầm túi chạy ra khỏi Phong Linh Đàm.

Lại chờ nữa thì chẳng phải là chờ Hòa Phong và Tiểu Cảnh đích thân đuổi mình ra ngoài sao?

“Cha ơi! Cô Ôn Hòa đi rồi!” Hòa Phong vui vẻ nói, giống như mình rất ngoan ngoãn nghe lời đuổi cô ấy ra ngoài vậy.

“Ừ” Lâm Minh đáp, tiếng khóc của Hạ Ly cũng dần ngừng lại, nhưng vẫn tác động rất lớn đến trái tim Lê Nhược Vũ, “Hòa Phong, con đi mời má Trương đưa Hạ Ly đến bệnh viện”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận