Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình

“Hạ Ly không bị thương, là do bị cô kia dọa, Hạ Ly sợ nên mới khóc. Hạ Ly không phải bé hư, nhưng mà lúc cô kia nhìn Hạ Ly đáng sợ lắm!” Hạ Ly bĩu môi, suy nghĩ một chút, sợ không giống lắm, thế nên cô bé nhe răng trợn mắt thành cái mặt quỷ nhìn Lâm Minh: “Giống thế này này!”

‘Vẻ mặt sinh động của cô bé khiến Lê Nhược Vũ nín khóc mỉm cười.

“Mẹ cười rồi!” Mấy đứa trẻ đồng thanh nói.

Trong lòng Lê Nhược Vũ cảm thấy ấm áp, nhưng lại bắt đầu thấy hơi áy náy.

Khi đó cô cho rằng Hòa Phong không còn nữa, lúc đó mới quyết tâm phải bảo vệ Hạ Ly, đến nước Mỹ ba năm liền. Nhưng không ngờ Hòa Phong vẫn còn sống. . truyện xuyên nhanh


“Bọn trẻ đều rất nhớ em.’ Lâm Minh dường như nhìn thấu suy nghĩ trong lòng Lê Nhược Vũ, nhẹ nhàng kéo tay cô, tình cảm nồng nàn trong mắt trào ra, tiếp tục nói: “Anh cũng vậy… Lâm Minh nói.

Lê Nhược Vũ nghiêng mặt đi, tránh né ánh mắt Lâm Minh. Cô biết mình không thể.

Cô không thể lún sâu vào mối quan hệ với anh hết lần này đến lần khác nữa. Huống chỉ… cô đã đồng ý với Trần Hi Tuấn Thế nhưng bọn trẻ phải làm sao đây? Nếu không có Hòa Phong, cô nhát định sẽ nghĩ cách đưa Hạ Ly đi cùng. Thế nhưng hôm nay biết có Hòa Phong ở đây, chẳng lẽ cô có thể nhẫn tâm để Hòa Phong lại bên cạnh Lâm Minh, khiến nó trở thành một đứa trẻ không có mẹ hay sao?

Ly hôn với Lâm Minh sao? Nhất định anh sẽ không đồng ý. Lê Nhược Vũ rầu rĩ xoa xoa đầu Chỉ là tạm thời không thể quay về Mỹ mà thôi, chờ sau khi ra viện rồi tính.

Hạ Ly biết Lê Nhược Vũ bị thương, không dám nhào lên người cô nữa. Thế nhưng nhìn tay Lê Nhược Vũ, cô bé liền ghé cái miệng nhỏ nhắn vào thổi thổi.

“Mẹ, mẹ có đau không? Hạ Ly ghét nhất là bị truyền dịch. Con thổi thổi cho mẹ một chút sẽ không bị đau nữa!” Khuôn mặt ngây thơ dễ thương khiến người ta mềm lòng.

Lâm Minh xoa xoa đầu Hạ Ly. Anh thực sự hy vọng thời gian sẽ dừng lại ở đây. Đây là con của anh và Lê Nhược Vũ, là đứa bé chỉ thuộc về hai người họ.


“Khi nào thì mẹ có thể về nhà? Cha nói chờ mẹ về thì cả nhà chúng ta có thể được ăn cơm mẹ nấu đó!”

Tiểu Cảnh cười híp mắt nhìn Lê Nhược Vũ, không nhịn được nói chen vào.

Ôn Hòa rời khỏi Phong Linh Đàm thì cảm thấy vô cùng uất ức, càng đi càng thấy tủi thân, liền ngồi xuống ven đường khóc một trận thật to!

Ở trong lòng cô ta, Lâm Minh vẫn là người mà cô ta muốn gả cho. Khi ở nước ngoài, không phải là cô ta chưa từng nghe chuyện Lê Nhược Vũ đã bỏ thuốc anh mới có thể gả vào nhà họ Lâm.

Nhưng sao Lâm Minh lại có thể vì một người phụ nữ vô tâm vô tình vứt bỏ con mình rồi biến mất mà đối xử với cô ta như thế?

Chẳng lẽ mình thực sự phải buông tay hay sao?


Không được!

Hoàng Ánh vẫn luôn rất thích cô ta, có lẽ có thể tìm cách bắt đầu từ hai phụ huynh nhà họ Lâm chăng? Ôn Hòa mím môi suy nghĩ, lớp trang điểm nhẹ trên mặt sau khi khóc đã bị lem hết cả.

Hiện tại cô ta đã cùng đường rồi, chỉ có thể làm như vậy mà thôi! Cô ta hạ quyết tâm, đứng dậy, lấy gương từ trong túi xách ra, sửa sang lại khuôn mặt, trong lòng âm thầm tự cổ vũ mình rồi đi về phía nhà họ Lâm.

“Lê Nhược Vũ đã về rồi sao?” Hoàng Ánh vừa nghe đã kích động đứng phảt dậy, cảm xúc trong lòng phức tạp. Ba của Lâm Minh ngồi một bên, ánh mắt sâu thẳm liếc nhìn Hoàng Ánh Ông biết trong lòng bà có oán hận. Lâm Minh vẫn luôn rất hiếu thuận. Nếu không phải là vì Lê Nhược Vũ, sao Lâm Minh có thể gần như ba năm không về nhà, chỉ có ngày lễ tết mới sai người đưa đến chút đồ? Thế nhưng nhà họ Lâm không thiếu tiền, thứ bọn họ mong muốn cũng chỉ là con trai của mình mà thôi Nhưng Lê Nhược Vũ không tội sao? Vô duyên vô cớ chịu bao oan ức, cuối cùng không còn hy vọng gì liền ra nước ngoài “Lê Nhược Vũ đang ở đâu?” Hoàng Ánh nhìn Ôn Hòa, hỏi, cũng chẳng kịp nói mấy câu khách sáo, trong mắt tràn đầy cảm xúc không rõ đan xen.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận