Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình

“Ngay cả Nhược Vũ ở đâu tôi còn không biết, thì nhắn nhủ thế nào? Huống hồ ban đầu cậu chỉ miễn cưỡng lấy cô ấy, bây giờ lại giả bộ tình cảm đậm sâu như thế cho ai xem” Lâm Minh lạnh lùng cười, anh biết Lê Nhược Vũ ra nước ngoài, nhưng đi nước nào thì không biết rõ.

Lời của Lâm Minh đâm Hà Duy Hùng một nhát, đúng vậy, ban đầu anh ta chỉ là vì đối phú gia đình, càng vì khiến cho Lâm Minh hiểu anh ta và Nhược Vũ không xảy ra bất cứ chuyện gi cả, mới tùy ý cưới cô ấy, Lê Minh Nguyệt chỉ là người phù hợp nhất mà thôi.

Nhưng anh ta lại không phát hiện ra, Lê Minh Nguyệt là một cô gái ngoan cường, từ lúc nào đã dừng lại trong lòng anh ta, nảy mầm. Có thể khiến anh ta sợ mất vía.

“Nói thế nào thì cô ấy cũng là vợ tôi”

“Vợ? Lê Nhược Vũ cũng là vợ tôi!”

“Hai người đã ly hôn rồi, Nhược Vũ không muốn ở bên cạnh cậu”

“Vậy sao cậu biết không phải Minh Nguyệt chủ động đến tìm tôi? Lế nào Minh Nguyệt thật sự đồng ý ở bên cạnh cậu? Ai có thể chịu đựng được trong lòng người chồng mình kết hôn 3 năm nhớ đến người phụ nữ khác? Hay là làm bạn tốt của Minh Nguyệt” Lâm Minh tiếp tục cười lạnh, mỗi câu mỗi lời nói ra như đâm thẳng vào tim Hà Duy Hùng.


Lê Minh Nguyệt có đồng ý ở bên cạnh anh ta hay không, anh ta cũng không biết Anh 1a và Minh Nguyệt vẫn luôn là mối quan hệ quyền lợi và nghĩa vụ, anh ta có tiền, Minh Nguyệt vừa hay cần tiền, cho nên họ ở bên nhau.

Vậy nếu như Minh Nguyệt không cần nữa, thì cô ấy tìm công việc khác, cô ấy vắn muốn ở bên cạnh anh ta chứ?

Hà Duy Hùng không biết, anh ta chỉ biết bây giờ anh ta có một tâm nguyện là tìm được Minh Nguyệt.

Con tìm hung hãn của Hà Duy Hùng đập mạnh, anh ta hít một hơi thật sâu, ánh mắt càng kiên định: “Lê Nhược Vũ đã Đi Mỹ, nói tôi biết, Lê Minh Nguyệt đi đâu”

Lâm Minh vô cùng kinh ngạc, trước nay chưa từng nghĩ Hà Duy Hùng lại dứt khoát trả lời như ậy, liền nói: “Minh Nguyệt cũng đi Mỹ”

Ngay tức khắc hai người đều thở phào nhẹ nhõm.


Nhìn nhau một cái, tia lửa điện trong mắt đã biến mất hết, hai tay đập một cái ngầm hiểu ý nhau, giống như động tác làm hòa xóa bỏ hiềm khích của hồi nhỏ sau khi hau người cãi nhau.

“A lô, trợ lý Lưu. Đặt cho tôi hai tấm vé đi Mỹ chiều nay… đúng, hai tấm!” Giọng nói của Lâm Minh nhẹ nhàng hơn rất nhiều, cúp điện thoại rồi nhìn Hà Duy Hùng cười một cái.

Hai người vui vẻ rời khỏi công ty, chuẩn bị sắp xếp đồ đạc đi Mỹ bắt đầu chuyến đi theo đuổi vợ của hai người.

Lê Minh Nguyệt ở trong phòng tắm rửa xong ngủ một giấc thật ngon, cộng thêm thay đổi múi giờ, nên cô ngủ đến không còn biết trời đất, cho đến khi đói bụng kêu “ọc ọc” mới từ từ tỉnh dậy từ giấc mơ đẹp.

Lê Minh Nguyệt cầm điện thoại lên xem, thì mới biết hết pin rồi, chẳng trách lâu như thế mà không ai gọi điện cho cô ấy, lơ mơ nhưng cũng có chút kinh ngạc, còn nghĩ là Hà Duy Hùng quên cô, hóa ra là điện thoại hết pin…

Còn Trần Hi Tuấn và Lê Nhược Vũ đi đón cục thịt nhỏ, lại dẫn thêm Trần Hi Lam về nhà, ở nhà nấu món hay thấy nhất của người Việt Nam – đó là món lẩu.

Nhưng Lê Nhược Vũ cứ cảm thấy lần này Trần Hi Lam về có chút kỳ lạ, rất hay cười ngọt ngào với cái điện thoại, chẳng lẽ là yêu rồi?

Người trước đây, hay lại là ở Hà Nội, người Việt Nam?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận