Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình

“Cơ thể vừa mới khỏe trở lại là không nhịn được phải quay về bên cạnh Trần Hi Tuấn ngay à?” Lâm Minh lại đến gần cô thêm một bước nữa, bầu ngực to rộng ấm áp đó như sắp ép thẳng vào làn da của cô, cô không còn đường lùi nữa mà tựa lưng vào bức tường lạnh băng bên đó.

Lâm Minh một tay đưa về sau tựa bức tường.

ở phía sau cô, một cánh tay khác ôm chặt eo cô cho cô ép sát thân anh, sức kéo đó như muốn kéo cả người cô đính vào trong lòng của anh.

Lê Nhược Vũ vẫn giữ vững vẻ mặt khinh miệt đó, dường như anh làm bất kỳ một điều gì cũng không thể nào ảnh hưởng đến tâm trạng của cô nữa. Cô không còn để ý mọi thứ về anh nữa.


Đột nhiên Lâm Minh cảm thấy hơi bất an, rõ ràng là cô đã ở trước mắt anh rồi, nhưng anh vấn cảm thấy khoảng cách giữa bọn họ như cách xa đến một trăm lẻ tám nghìn dặm vậy.

Bàn tay lớn của anh chui vào trong cái áo sơ mi của cô, anh cảm nhận được làn da mịn màng của cô, cái bụng không có một chút thịt dư thừa đó, nơi đã từng chứa đựng kết tinh tình yêu của hai người bọn họ bây giờ lại mềm mượt bình phẳng đến mức khiến cho người khác không thể ngờ được là Lê Nhược Vũ là một người đã từng sinh con.

Trước đó cô sẽ không mang đôi giày cao đến như vậy, sẽ không mắc áo sơ mi đi làm như vậy, lại càng không… có thể giữ cho bản thân bình lặng như vậy dưới sự trêu chọc của anh, cô cứ như là một con ma nơ canh mất đi linh hồn vậy.

Lâm Minh đột nhiên cảm thấy thất bại và rút cánh tay ra. Ngoại trừ làn da của cô, anh không còn tìm ra được một chút chứng cứ bọn họ đã từng ở bên nhau trên người của cô nữa Lê Nhược Vũ chớp chớp đôi mắt của mình, cô không ngờ được là Lâm Minh lại dễ dàng buông tha cho cô như vậy.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Khóe môi cô trở lại bình thường và nụ cười đó biến mất. Cô không phải thất thần, bây giờ ở trong lòng cô vần là bộ dạng hoảng loạn đó, nhưng trên mặt của cô vẫn là bộ dạng bình lặng thản nhiên.

“Lâm Minh, anh đến đây để làm gì? Ưim…”

Lâm Minh cần lên môi của cô rất mạnh, cái lưỡi của anh chui vào trong đó một cách rất quen thuộc, sau đó khuấy động lật tung trong đó đến mức không để lại một chút khe hở nào, anh dường như muốn lấy đi tất cả hơi thở của cô.


Cánh tay của anh lại đưa vào trong đó thêm một lần nữa, lần này nó bò thắng lên trên theo đường cong cái eo thon gọn, sau đó đưa vào trong hai mảnh che đậy mỏng đó xoa bóp.

Lê Nhược Vũ không nhịn được khế rên lên một tiếng, cả người của cô mềm nhữn như kiệt sức, để mặc cho cánh tay của anh cầm cố bản thân lại nâng cô lên mà không phải trượt xuống.

Lâm Minh đột nhiên thả lỏng ra, thể trận tấn công đó đột nhiên dịu dàng trở lại, anh hài lòng mà ôm lấy eo của cô và ngẩng đầu lên Cuối cùng khóe môi của anh cũng nở ra một nụ cười đắc ý.

Đôi mắt sâu lắng u buồn đó nhìn khuôn mặt hơi ửng đỏ của cô, đôi tay lớn của anh vẫn nâng đỡ cả người của cô, anh chậm rãi vùi đầu vào người cô và đưa lên bên tai của cô, sau đó trầm giọng nói: “Lê Nhược Vũ, em nói anh đến đây để làm gì?


Đôi tai của Lê Nhược Vũ đột nhiên đỏ ửng lên, đôi tay kiệt sức mà vịn lấy Lâm Minh, cô mở to miệng ra để thở dốc nhưng lại không nói ra được một câu nào.

‘Sau một khoảng thời gian dài Lê Nhược Vũ mới có thể bình lặng trở lại, cô chuyển sự ngượng ngùng đó thành cơn giận mà nhìn Lâm Quần, Lâm Minh cũng không giận, anh thà Lê Nhược Vũ cứ nhìn anh như vậy, có đánh anh, chửi anh đều được, chỉ cần cô không nhìn anh với một ánh mắt nhìn người xa lạ là được.

Anh sẽ đau lòng, sẽ khó chịu. Anh là tổng tài của tập đoàn Lâm Thị, là con người lạnh lùng vô tình mà quỷ thấy cũng sợ ở trước mặt mọi người, là nhân vật có thể hô mưa gọi gió ở thành phố Hà Nội.

Nhưng trước mặt Lê Nhược Vũ, anh chỉ là Lâm Minh, là một người đàn ông có máu có thịt Lâm Minh lấy một cái hộp ở trước ngực ra, Lê Nhược Vũ tưởng rằng bên trong đó có để chiếc nhân, cô ngây người ra rồi lắc đầu nói: “Em không lấy: “Tại sao?”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận