Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình

“Tôi..” Lời từ chối của Lê Nhược Vũ như bị chặn giữa họng, tuy rằng lý trí của cô luôn nhắc nhở cô rằng cô phải tỉnh táo hơn, nhưng cô lại không thể nào nhẫn tâm với Lâm Minh đến mức như vậy.

Trần Hi Lam đã từng hỏi cô rằng có phải cô chưa buông bỏ không. Đúng vậy, làm sao có thế buông bỏ một cách dễ dàng như vậy được chứ.

Lê Nhược Vũ đột nhiên hiểu ra, cô chưa từng chấp nhận Trần Hi Tuấn, nhưng sau khi cô quay về thành phố Hải Phòng, cô lại nhận lời của cậu ta.

Tất cả mọi thứ đều do có sự xuất hiện của Lâm Minh, nên tỉnh thần bị rối loạn. Nếu như nhất định phải nói rõ ràng, cô chỉ muốn mượn Trần Hi Tuấn đế cho bản thân có một lý do đế từ chối Lâm Minh một cách thẳng thản mà thôi, có lẽ đó là lợi dụng nhỉ? Nhưng người đàn ông như Lâm Minh giống hệt như thuốc phiện vậy, dù cho cô có trốn tránh đến mức nào cũng không có cách dứt ra được. Và Trần Hi Tuấn chính là thuốc giải của cô.

Nhưng sau khi đụng vào chất kích thích rồi, thuốc đó cũng chỉ tạm cai nghiện một khoảng thời gian mà thôi Lâm Minh không nhận được câu trả lời của cô lại càng bất mãn hơn, anh ép đến gần người của cô một chút: “Nhược Vũ..”

Lê Nhược Vũ băm môi lại: “Tôi hứa với anh là tôi sẽ về thành phố Hải Phòng với anh” Trước khi đến đây, cô đã chuẩn bị sẵn rồi Đôi mắt của Lâm Minh chợt sáng lên, nhưng sau đó anh lại nghe thấy Lê Nhược Vũ nói tiếp “Nhưng tôi sẽ không quay về g Phong Linh Đàm của anh đâu. Hạ Ly cũng sẽ không quay về thành phố Hải Phòng”


“Tại sao?” Đôi mắt của Lâm Minh lại âm trâm trở lại, trước đó anh luôn có bộ dạng không biểu cảm, nhưng hôm nay anh có uống một chút rượu, cộng với việc ở trong phòng này không có ai, anh lại càng giống một con người bình thường hơn rồi Nhưng Lâm Minh này lại càng khiến cho Lê Nhược Vũ dễ dàng mềm lòng hơn, “Tôi không muốn Hạ Ly lại bị thương”

“Anh sẽ bảo vệ tốt cho nó” Lâm Minh nghiêm túc nhìn chảm chăm Lê Nhược Vũ và hứa với cô rằng.

Lê Nhược Vũ lại lắc đầu: “Lâm Minh, anh không làm được. Không lẽ anh có thể suốt ngày hai mươi tư giờ đều có thế ở yên bên cạnh nớ?

Hơn thế nữa tôi chỉ quay về làm việc của mình mà thôi”

“Nhưng Hạ Ly là con của chúng ta, em với anh đều về thành phố Hải Phòng rồi thì ai có thể chăm sóc cho nó?”


“Trần Hi Tuấn sẽ ở lại.”

“Em tin tưởng cậu ta đến như vậy ư?” Ngay cả anh mà cô cũng không tin tưởng, mà lại yên tâm để lại Hạ Ly ở Mỹ cho một người ngoài chăm sóc?

Anh thật sự không thể đảm bảo anh có thể ở bên cạnh Hạ Ly suốt hai mươi tư giờ một ngày, nhưng anh sẽ dốc hết toàn bộ sức lực để bảo vệ cô và những đứa con của cô mà. Thậm chí anh còn có thể bỏ luôn cái mạng này vì cô, nhưng Lê Nhược Vũ vẫn không tin tưởng anh!

“Lâm Minh, điều này khác hoàn toàn. Mỹ là nơi Hạ Ly quen thuộc”

“Nhưng Hạ Ly mới là con của anh, Trần Hi Tuấn đó chỉ là một người ngoài mà thôi “Đây là điều kiện em quay về” Lê Nhược Vũ nói với giọng nói kiên định, Hạ Ly là cả mạng sống của cô, lần này cô về thành phố Hải Phòng có quá nhiều chuyện ngoài ý muốn quá đi, cô không muốn để cho Hạ Ly theo cô quay về đó, dù cho là một chút khả năng xảy ra cô cũng từ chối thẳng.

thừng, Lâm Minh nhìn chăm chäm Lê Nhược Vũ, anh biết được cô không phải nói đùa, nếu như anh không đồng ý thì e là Lê Nhược Vũ sẽ không quay về với anh thật.

Lê Nhược Vũ cũng không khiêm nhường một tý nào, cô ngẩng đầu và nhìn thẳng vào ánh mắt của Lâm Minh.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận