Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình

Lê Minh Nguyệt sao có thế đế bố mẹ biết cô đang ở chung với Hà Duy Hùng được, mặc dù đã kết hôn Hà Duy Hùng cũng không phải do cô gọi đến, chính là Hà Duy Hùng mặt dày mày dạn đuổi theo tới, chuyện này cũng phải dựa vào Hà Duy Hùng, cô cũng không có biện pháo, cuối cùng đành phải để Hà Duy Hùng theo cùng.

Bỏ đi, thế nào trong gia đình cũng đã thúc dục cô kết hơn, dáng dấp Hà Duy Hùng cũng không tồi, tính thế nào thì cô cũng không thua thiệt.

Cửa của phòng ăn là cửa xoay trong suốt, một cặp vợ chồng ăn mặc quê mùa đàng bị bảo an ngăn lại, một người cao lớn có khuôn mặt gian xảo đang đứng trước mặt bọn họ cãi nhau với bảo an, Lê Minh Nguyệt đột nhiên liếc mắt một cái, sững sờ cả người, anh trai cô không phải nói đang làm việc ở chỗ khác sao?

Hà Duy Hùng liếc khóe mắt đã phát hiện ra động tác của Lê Minh Nguyệt, nhíu mày, đầu tiên đứng dậy đi tới.

Lê Minh Nguyệt mới phản ứng kịp, cũng vội vã đi theo.

Bảo an đã đẩy người đàn ông kia ra:” Đi đi đi, nhìn cái đã biết đám người mấy người không phải loại người có thể đến đây ăn cơm rồi” phúc hậu khác, bị lời nói của bảo an nói đến mức mặt đỏ lên, lại đột nhiên nhìn thấy Lê Minh Nguyệt, nhanh chóng đưa tay chỉ về vào Lê Minh Nguyệt, bộ dáng lắp bắp lại có mấy phần kiêu hãnh:” Thấy chưa, đó chính là con gái tôi”


Bảo an nhìn về phía kia một cái, nhanh chóng lui lại hại bước, rất cung kính cúi đầu, mà người phụ nữ nhìn thấy dáng vẻ của người bảo an như vậy, vô cùng kinh ngạc xong cũng có sức mạnh, kiêu hãnh đứng thẳng sống lưng.

Trong lòng mỹ mãn vô cùng, không nghĩ được.

Lê Minh Nguyệt lại có thể sống được rất tốt ở thành phố A như vậy.

Còn nhân viên an ninh kia căn bản lại không dám nhìn Lê Minh Nguyệt, ngược lại lại cúi chào Hà Duy Hùng một cái:” Hà tổng”

Hà Duy Hùng gật đầu: Có chuyện gì xảy ra?”

* Tôi nhìn bộ dáng của họ, không dám để bọn họ đi vào, sợ quấy rầy người khác ăn cơm”“


” Ừ, là người tôi quen biết, để bọn họ đi vào đi” Hà Duy Hùng cũng không có ý làm khó dễ người bảo an này, đây là chức vụ của anh, anh cũng không phải người không biết phân biệt tốt xấu.

Trái lại Lê Dương anh trai Lê Minh Nguyệt bất mãn:” Thế nào có thể bỏ qua như vậy! Anh ta đây đang khinh thường người nhà quê như chúng tôi.”

Hà Duy Hùng hài hước nhìn Lê Dương, cái tính cách này của anh ta rất giống Lê Minh Nguyệt, không chịu nổi bản thân có chút ủy khuất, rất có cốt khí * Vậy anh định làm như thế nào?”

* Nói như thế nào thì nói cũng phải bồi thường cho chúng tôi ít tiền, các anh nói lời thì được ích gì? Cái gì tỉnh thần nhỉ? Đúng rồi! Tiền bồi thường tổn thất tỉnh thần!” Lê Dương đập vào lòng bàn tay, một bộ dáng bừng tĩnh đại ngộ.

Hà Duy Hùng không nén được giận, còn tưởng anh ta và Lê Minh Nguyệt giống nhau, có cốt khí, Lê Minh Nguyệt nhiều lắm do bất mãn và ủy khuất, tranh luận với người khác, thế nhưng người trước mắt e rằng đang tính rút tiền trong khe chứ!?

Lê Minh Nguyệt cũng nhanh tay kéo Lê Dương sang một bên, trừng mắt liếc anh ta một cái: Anhl” . Truyện Tổng Tài

Lê Dương miên cưỡng ngậm miệng lại, Lê Minh Nguyệt chỉ có thể mím môi xin lỗi Hà Duy Hùng” Xin lỗi, mang thêm phiền toái cho anh.”

“Nói gì thế?” Hà Duy Hùng thân mật xoa xoa đầu Lê Minh Nguyệt, vốn là động tác theo thói quen, trong mắt mẹ của Lê Minh Nguyệt lại thay đổi mùi vị, ánh mắt sáng lên. Dương Dương nói quả nhiên không sai, Lê Minh Nguyệt bây giờ đã chòi lên cành cao rồi nha?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận