Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình

“Dùng miệng”

“Không”

Lâm Minh bước ra khỏi phòng rồi châm một điếu thuốc, ánh lửa lúc sáng lúc tắt bập bùng trong đêm. Lâm Minh bật điện thoại và nhấn màn hình để chuyển cuộc gọi.

Hà Duy Hùng đang ngủ mơ màng với tay tắt điện thoại nhưng Lâm Minh vẫn kiên trì gọi lại, ngay cả Lê Minh Nguyệt đang nắm trong vòng tay của Hà Duy Hùng cũng bị đánh thức, mơ màng trở mình hai tay bịt chặt tai.

Hà Duy Hùng thở dài, thấy đó là cuộc gọi của Lâm Minh, liền bước ra phòng khách nghe điện thoại, sợ rằng sẽ làm ồn ào người phụ nữ nhỏ trong phòng.

“Tại sao lại tắt không nghe?”

“Cậu không ôm người đẹp trong lòng quấy rầy tôi làm gì?” Trong giọng nói của Hà Duy Hùng tràn ngập bất mãn, cữing may anh ta không mất bao nhiêu sức lực rời giường, nếu không, e rằng hiện tại đã xông tới đánh cho Lâm Minh một trận.

“Mẹ vợ của cậu làm vợ của tôi bị thương, tôi còn không thể khởi binh hỏi tội sao?”


Hà Duy Hùng vừa nghe thấy những lời này, anh 1a tự biết mình đuối lý, cũng không nói nhiều nữa, nhưng đột nhiên phát hiện bản thân có vẻ rất muốn trêu chọc Lâm Minh và Lê Nhược Vũ, Lâm Minh thấy Hà Duy Hùng đột nhiên trở nên trầm mặc, vứt tàn thuốc đi, sau đó ngồi trên sô pha: “Chuyện trong nhà của Lê Minh Nguyệt bây giờ cậu tính như thế nào?

“Tôi đang chuẩn bị khi nào có thời gian thích hợp sẽ thương lượng cùng cậu và Lê Nhược Vũ?”

“Vì sao?”

“Chuyện của Lê Hải Thiên, không phải cậu đã có kinh nghiệm rồi sao?” Hà Duy Hùng nhướng mày.

“Lê Hải Thiên?”

Lâm Minh giật giật khóe miệng: “Chuyện này không giống, Nhược Vũ không phải con gái ruột của bọn họ, muốn nói cũng phải nói cho rõ ràng”

Hà Duy Hùng cũng lập tức nói: “Không chắc chắn, nhỡ đâu Lê Minh Nguyệt cũng không phải con ruột của bọn họ.


Những lời này của Hà Duy Hùng chẳng khác nào đánh thức người đang mơ, nhưng chính anh 1a lại bị vướng vào: “Không phải vừa khéo như vậy chứ?

Mặc dù Lê Minh Nguyệt và người nhà họ Lê thật sự có nhiều điểm không giống.

“Chuyện này trước hết đừng để Lê Minh Nguyệt biết, để sau khi thương lượng sẽ nói cho cô ấy biết”

“Tôi cũng có ý này, nói không chừng có thể nhân cơ hội này đưa Lê Minh Nguyệt ra nước ngoài, coi như là đi du lịch một chuyến”

“Cậu đối với Lê Minh Nguyệt là thật lòng sao?” Lâm Minh mím môi, sợ rằng Hà Duy Hùng vẫn còn có ý với Lê Nhược Vũ Hà Duy Hùng đột nhiên thở dài, dường như buông xuống thứ gì đó: “Đúng vậy, cô gái nhỏ Lê Minh Nguyệt này có lúc kiên cường đến mức khiến người khác phải cảm thấy đau lòng.”

“Lần này cậu thật sự nghiêm túc?” Lâm Minh cũng cảm thấy trong lòng như có một tảng đá lớn rơi xuống.

“Nói thừa, bây giờ tôi là người đã có gia đình”

“Đừng nói nhảm, ai chắng biết lúc trước cậu bởi vì điều gì mới kết hôn?”

“Chuyện này nhớ rõ không được nói cho Lê Minh Nguyệt biết”

“Tôi tự biết nặng nhẹ” Lâm Minh gật đầu.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận