Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình

Người đàn ông đó kéo cô quay lại: “Cô nghĩ cô có thế trốn thoát được sao!” Dút lời, bế ngang Lê Nhược Vũ, ném cô lên giường lớn, một tay giữ lấy đôi tay quơ lung tung của cô, còn tay còn lại thì cởi áo của Lê Nhược Vũ ra.

“Anh thả tôi ra! Đừng làm vậy!” Lê Nhược Vũ gào thét, dùng hết sức lực của mình giấy dụa hai tay hai chân, trong mắt hiện lên nỗi sợ hãi và thù ghét.

Nhưng Lê Nhược Vũ giấy giụa thế nào cũng chẳng có ích gì, chênh lệch sức lực giữa nam và nữ vốn đã lớn, huống chỉ người đàn ông này còn cường tráng hơn người bình thường, người đàn ông đó muốn hôn cô, Lê Nhược Vũ đột nhiên thấy hơi tuyệt vọng, lập tức nghiêng mặt tránh khỏi, khóe mắt rơi lệ.

Người đàn ông đó bồng nhiên có chút không nỡ, vốn muốn trêu chọc cô một chút nhưng bây giờ xem ra thì nên bỏ đi, nhíu mày, ghé vào bên tai Lê Nhược Vũ, vô cùng dịu dàng nói: “Tôi sẽ không chạm vào cô, nhưng cô phải chịu quản chế trong căn phòng này, cô nhất định phải phối hợp với tôi, nếu không thì tôi cũng không có cách nào để ra ngoài Lê Nhược Vũ ngạc nhiên, anh ta có ý gì đây?


Muốn giúp cô? Tại sao anh ta phải làm vậy?

Người đàn ông kia khoát khoát tay, nhỏ giọng tiếp tục nói: “Tôi cũng chẳng muốn giúp cô, tôi không chọc nổi Lâm Thị, mụ điên Phan Kiều Như không có đầu óc kia muốn lợi dụng tôi xong thì qua cầu rút ván, nhưng mà tôi đâu có ngu, nếu như tôi giúp cô, có lẽ Lâm Minh sẽ cho tôi nhiều thứ tốt hơn cô ta, đúng chứ?”

“Phan Kiều Như? Là cô ta làm sao?” Lê Nhược Vũ cũng chẳng mấy ngạc nhiên, nhưng rốt cuộc cô có thể tin lời anh ta không, đây cũng là một vấn đề.

Lê Nhược Vũ không nhịn được đánh giá anh †a vài lần, nhân cơ hội giật tay đang bị anh ta giữ ra, người đàn ông không nhúc nhích, cũng không có ý ngăn cản cô nữa, cô cảm thấy người đàn ông này có lẽ đang nói thật.

Nhưng mà bây giờ thì cũng chỉ có thể như vậy thôi, ngoại trừ tin tưởng anh ta thì cô không còn cách nào khác cả.

“Anh tên là gì?”

“tý Thành”


Lê Nhược Vũ vừa định nói gì nữa thì nghe thấy bên ngoài âm ï hết cả lên, một tràng tiếng “uỳnh uỳnh uỳnh” truyền vào.

“Lâm Minh đến rồi!” Lê Nhược Vũ mím môi, vẻ mặt mừng rỡ, tuy rằng cô không nghe thấy giọng anh nhưng có một niềm tin vô hình, người đó chắc chắn là Lâm Minh, nhưng mà vẫn thấy hơi lo lắng.

Người đàn ông này vừa nói bên ngoài có rất nhiều người, nếu như chỉ có một mình Lâm Minh đến đây, không chuẩn bị gì cả, có khi lại bị ăn hành mất thôi.

Lê Nhược Vũ xoay tay nắm cửa, làm thế nào cũng không mở ra được, vẻ mặt lo lắng: “Anh mau mở cửa ra!”


Cho dù thế nào cô cũng muốn ở cạnh Lâm Minh, cả Hạ Ly nữa, có lẽ Hạ Ly đang ở bên ngoài “Tôi cũng chẳng có cách nào, cửa bị khóa từ bên ngoài”

Người đàn ông ngồi xuống, nhìn Lê Nhược Vũ, vốn tưởng rằng Phan Kiều Như sẽ cẩn thận hành động khiến Lâm Minh không thể tìm ra chỗ này, chỉ có thể đề nghị Lê Nhược Vũ diễn kịch với anh ta, kéo dài thời gian một chút, nào ngờ nhanh như vậy Lâm Minh đã tìm thấy Lê Nhược Vũ, anh ta quả thực đánh giá thấp Lâm Minh rồi Nhưng mà cũng tốt, không phải diễn kịch nữa.

Người đàn ông nhàn nhã ngồi xuống, châm một điếu thuốc, Lê Nhược Vũ sốt ruột đến mức đi lại quanh phòng, thuận tiện bật hết tất cả đèn trong phòng lên, dường như làm thế sẽ khiến bản thân cô an tâm hơn một chút.

“Nhược Vũ ở đâu?” Lâm Minh đứng trước cửa, nắm điện thoại di động trong tay, đánh giá căn nhà bẩn thỉu ngột ngạt này với ánh mắt hung tàn, chỗ nào cũng thấy khói thuốc lượn lờ, Lâm Minh không chịu nổi nhíu mày, anh vốn đã có bệnh thích sạch sẽ, anh không muốn bước chân vào nơi lộn xộn này chút nào, mấy người đàn ông kia thì nhuộm tóc xanh xanh đỏ đỏ, lòe loẹt đến chướng mắt, còn ngậm thuốc lá, vừa nhìn qua đã biết chính là mấy tên côn đồ ở tầng thấp nhất của xã hội, một chân giẫm lên bàn, trong tay còn cầm một bộ bài tú lơ khơ.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận