Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình

“Vậy tôi cũng đột nhiên hồ đồ trong giây lát, lập tức cho người đi hủy hoại Phan Kiều Như. Có lẽ sau khi làm vậy, tôi có thể bỏ qua cho Tập đoàn Phan Gia đấy!” Lâm Minh xoa nắn ngón tay một chút, lông mày hơi nhếch lên, dáng vẻ vô cùng khinh thường.

“Cháu… Chuyện này…” Nghe thấy lời nói của Lâm Minh, ông Phan qiống như đôt nhiên bi sắc.

không nói nên lời, không biết nên nói gì mới đúng.

Hết lần này đến lần khác, chuyện này là do nhà mình đuối lý. Mà hôm nay, nhà họ Phan không hề đủ sức chống lại Tập đoàn Lâm Thị.

“Chú Phan! Phan Kiều Như đã kể cho chú bao nhiêu về chuyện này?” Lâm Minh cười một tiếng, cuối cùng cũng đứng dậy, đi đến trước mặt ông Phan.

Sắc mặt ông Phan vô cùng khó coi, chẳng lẽ Phan Kiều Như vẫn còn giấu giếm ông ta điều gì sao?


Lâm Minh lấy điện thoại di động ra, phát đoạn ghí âm cuộc nói chuyện của Phan Kiều Như và Lý Thanh. Giọng nói của Phan Kiều Như vặn vẹo như đánh thẳng vào màng nhĩ ông Phan. Trong lòng ông ta cảm thấy vô cùng khiếp sợ và cực kỳ ngạc nhiên. Đó là đứa con gái mà nhiều năm qua ông †a vất vả cực nhọc mới nuôi lớn sao? Tại sao cô ta có thể nói ra những lời như vậy?

Thấy sắc mặt ông ta càng ngày càng tái nhợt, Lâm Minh không kìm nén được nụ cười, ánh mắt nhìn ông Phan cũng hơi có vẻ thông cảm: “Bây giờ, chú vẫn cảm thấy là tôi sẽ buông tha cho Phan Kiều Như ư2”

Nếu như là người khác làm ra những chuyện này, e rằng ông ta sẽ đứng trên đỉnh cao của đạo đức, cảm thấy kẻ đó cần bị trừng phạt thích đáng, nhưng người này lại là con gái ruột của ông ta!

“Tôi nói cho chú biết chuyện này, chỉ muốn đế cho chú chuẩn bị tỉnh thần, cố gảng cẩn thận một chút, nhớ cho người trông nom Phan Kiều Như thật kỹ. Nhược Vũ và Hạ Ly đã chịu khổ như thế nào, tôi sẽ để Phan Kiều Như phải trả lại gấp trăm, gấp ngàn lần!”

Sắc mặt ông Phan đã hoàn toàn trắng bệch như tờ giấy, không còn một chút màu máu. Ông †a đột nhiên hiếu ra, tại sao lần này Lâm Minh lại ra tay với Công ty Phan Gia một cách mạnh mẽ vang dội, không chừa đường sống như vậy.


Tổng giám đốc Quân! Coi như chú cầu xin cháu! Dù sao đi nữa, cháu hấy nế khuôn mặt lão già này mà lùi lại một bước, bỏ qua cho Công ty Phan Gia đi!”

“E rằng chuyện này còn phải xem ở thành ý của chú!” Lâm Minh híp mắt. Ông Phan là người thông minh, chắc hẳn có thể nghe hiểu được ý của anh. Chỉ cần thấy ông ta ra tay với Phan Kiều Như, anh cũng cảm rất chán ghét. Nếu như vị người thân yêu nhất phản bội, đấy vào bước đường cùng, không biết Phan Kiều Như sẽ thế nào?

Dù sao Phan Kiều Như còn có một đứa em trai. Cả nhà họ Phan là một gia đình lớn, có nhiều người như vậy, dù thế nào ông Phan cũng sẽ không vì một đứa con gái nho nhỏ Như Phan Kiều Như, kéo toàn bộ Công ty Phan Gia xuống chôn cùng cô ta.

Ông Phan mím chặt môi, trong ánh mắt cùng cũng không còn một chút hy vọng nào. Lâm Minh nói thế này là đang ép buộc ông ta… Ép buộc ông †a ra tay với con gái mình đây mà! Ông ta có thể làm gì bây giờ?

“Tôi không còn kiên nhắn đợi chú suy xét.

Nếu như chú Phan vẫn còn chần chờ, vậy tôi cũng không tiên” Lâm Minh nghiên người, tựa vào khung cửa, dáng vẻ vô cùng lười biếng nhưng lời nói lại làm người ta cảm thấy run sợ, rét lạnh trong lòng.

Rốt cuộc ông Phan vẫn gật đầu một cái, hạ quyết tâm, cần răng nói: “Chú biết nên làm thế nào rồi Nhiều đời nhà họ Phan vất vả kinh doanh Công ty Phan Gia suốt nhiều năm như vậy, bây giờ ông ta không thể để công ty bị chôn vùi trong tay mình.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận