Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình

Từ lúc nào, cô gái nhỏ này lại có sức hấp dẫn lớn đến vậy? Còn có người tặng chăn cho cô ấy nữa! Nhưng trong lòng anh ta lại hơi ghen tuông, lại có người dám ở trước mặt anh ta, tặng đồ cho Lê Minh Nguyệt, tên nào đó coi anh ta là người chết “Đúng vậy thưa anh Hài Vị khách nam đó ngồi ở kia!”

Nữ tiếp viên hàng không giơ tay chỉ về một hướng, Hà Duy Hùng nghiêng đầu nhìn theo tay cô ta, lại phát hiện người đàn ông kia ngay tại trước mặt anh ta.

Người đàn ông này là một người Việt Nam, mắt đen, tóc đen nhưng đã có lấm tấm tóc bạc, mặc một bộ vest phẳng, không qua loa bất cứ chỉ tiết nào, có vẻ đã hơn năm mươi tuổi, ánh mắt bình tính và hiền từ, nhìn qua cũng biết đây là loại người từng trải qua một cuộc đời nhiều biến đổi Hà Duy Hùng mạnh mẽ đè nén lời tra hỏi trở về.

Một người đàn ông như vậy tặng chăn cho Lê Minh Nguyệt, cũng không giống như có ý định gì khác, chỉ như một người bố hiền từ, thể hiện sự quan tâm đến con gái mình mà thôi.

Nhận thấy ánh mắt của Hà Duy Hùng, người đàn ông kia quay đầu nhìn anh ta và nở một nụ cười, khóe mắt cong lên lại làm Hà Duy Hùng cảm thấy quen thuộc một cách khó hiểu.

Nhưng rõ ràng từ trước đến giờ, anh ta chưa từng gặp người đàn ông này.


“Thay tôi cảm ơn vị khách nam kia nhé!” Hà Duy Hùng lịch sự gật đầu một cái với tiếp viên hàng không, dùng chăn phủ lên người Lê Minh Nguyệt và mở miệng nói.

Lê Minh Nguyệt tựa vào đầu vai Hà Duy Hùng, bị anh ta lay động tỉnh lại, cô ấy bĩu môi không hài lòng, nhưng chỉ sau nháy mắt, cô ấy lại đổi một tư thế rồi tiếp tục ngủ mất.

Dáng vẻ của cô lúc này vô cùng đáng yêu, làm Hà Duy Hùng cũng không biết nên khóc hay nên cười. Nhưng Hà Duy Hùng đột nhiên nghĩ tới, chẳng trách anh ta sẽ cảm thấy người đàn ông kia rất quen mắt, ánh mắt của người đàn ông kia cực kỳ giống ánh mắt của Lê Nhược Vũ.

Lê Nhược Vũ sao? Trong lòng Hà Duy Hùng đột nhiên hoảng sợ, Lê Nhược Vũ là con nuôi của Lê Hải Thiên chứ không phải là con gái ruột của nhà họ Lê. Người đàn ông này có tuổi tác và khuôn mặt rất phù hợp, có khi nào ông ta có liên quan đến Nhược Vũ không?

Máy bay chậm rãi hạ cánh xuống sân bay Thành phố A, Hà Duy Hùng gọi Lê Minh Nguyệt dậy, nhưng vừa ngẩng đầu, anh ta đã không nhìn thấy người đàn ông kia nữa, ông ấy đã rời khỏi chỗ ngồi.


Hạ Duy Hùng vội vàng để yên cho Lê Minh chạy ra ngoài, đuổi theo người đàn ông kia. Sân bay Thành phố A rất lớn, rất nhiều người qua lại, Hà Duy Hùng đã chạy qua chạy lại mấy vòng, nhưng làm sao cũng không thể tìm ra người đàn ông lúc nãy ngồi trên máy bay.

Anh ta nhíu mày, mím môi, quay đầu nhìn quanh, nhưng chỉ có thể nhìn thấy phía xa xa, Lê Minh Nguyệt vừa thở hổn hển, vừa kéo vali hành lý đuổi theo anh ta.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lê Minh Nguyệt đã đầy vẻ cố hết sức, thân thể nho nhỏ của cô ấy mà phái xách vali hành lý của hai người thật to, ánh mắt cô ấy nhìn Hà Duy Hùng hơi có vẻ trách móc: “Anh còn không mau đến giúp đỡ tôi àI”

Hà Duy Hùng nhanh chóng đi về phía cô ấy và nhận lấy vali trong tay cô ấy. Vừa rồi, anh ta vội vàng tìm người đàn ông kia, suýt nữa đã quên mất Lê Minh Nguyệt.

Nhìn khuôn mặt phụng phịu của Lê Minh Nguyệt, Hà Duy Hùng vội vàng mở miệng giải thích: “Vừa rồi, tôi nhìn thấy một người!”

“Một cô gái xinh đẹp cố nào mà có thể để cậu chủ Hà đích thân đuổi theo vậy?” Lê Minh Nguyệt nhìn Hà Duy Hùng, điều đầu tiên mà cô ấy nghĩ tới là… Chắc chắn Hà Duy Hùng đuổi theo một người phụ nữ.

“Cô gái xinh đẹp ư? Không phải! Đó là một người đàn ông!” Hà Duy Hùng phản ứng không kịp, không rõ ý của Lê Minh Nguyệt, anh ta hơi nghiêng đầu giải thích.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận