Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình

“Mới vừa quyết định thôi, vẫn chưa kịp nói với cô cũng là chuyện bình thường. Nhưng mà chẳng phải bây giờ đã nói với cô sao? Cô sẽ chúc phúc.

cho chúng tôi chứ?” Trên mặt Lê Mỹ Vân vẫn duy trì nụ cười khéo léo, cô ta nhìn thẳng vào Trần Hi Lam, không hề có ý nhường nhịn “Vậy chắc chắn phải chúc mừng cô và anh Đông Quân rồi!” Trần Hi Lam gật đầu một cái, nhưng vẻ mặt không hề có một chút cảm xúc, lời nói cũng vô cùng qua loa lấy lệ.

“Nhưng mà em cũng hy vọng là anh Đông Quân thật sự quên Nhược Vũ đi!”

Trần Hi Lam gật đầu với Lê Mỹ Linh một cách lịch sự rồi lập tức xoay người ra khỏi nhà họ Hạ, nhưng trong lòng cô ta lại vô cùng giận dữ.

“Trần Hi Lam! Em đợi anh một lát!” Rốt cuộc.

Hạ Đông Quân vẫn đuổi theo Trần Hi Lam. Lê Mỹ Vân nhìn theo bóng lưng anh ta, trong lòng lại vô cùng tức giận, nhưng cũng không thể hiện ra ngoài, cô ta chỉ tiếp tục ngồi bên cạnh bà Hạ, đóng vai một quý cô xinh đẹp, con nhà quyền quý.

Nhưng cô ta đã âm thầm nhớ kỹ cái tên đó, Nhược Vũ sao? Lê Nhược Vũ chứ gì? Cô gái này cũng là người nổi tiếng của thành phố A, biến mất ba năm, vừa xuất hiện ở buổi họp báo vẫn có thể đưa đến những chuyện như vậy…

Nhưng tại sao Hạ Đông Quân lại có quan hệ gì với Lê Nhược Vũ? Có lẽ cô ta phải cho người điều tra kỹ chuyện này mới được!


“Sao rồi? Ném vợ chưa cưới ở nhà rồi đuổi theo em, anh không sợ người ta sẽ ghen à?” Trần Hi Lam tức giận nhìn Hạ Đông Quân, giọng điệu rất cứng rắn, nhưng dáng vẻ của cô ta… Rõ ràng không phải như vậy.

Hạ Đông Quân không nhịn được cười lên: “Em đột nhiên tức giận gì chứ? Cứ như con nít vậy!”

“Em… Em đâu có tức giận!” Trần Hi Lam bị anh ta nói trúng tâm sự, gương mặt lập tức đỏ bừng, giậm chân giận dỗi “Chẳng lẽ không đúng à?” Hạ Đông Quân nhíu mày, hỏi ngược lại cô ta.

Trần Hi Lam lắc đầu, giả vờ như cây ngay không sợ chết đứng: “Tất nhiên là không đúng rồi”

Hạ Đông Quân gật đầu: “Được thôi! Làm phiền em đừng nói cho Nhược Vũ biết chuyện anh sẽ đính hôn!”

“Tại sao chứ?” Trần Hi Lam cảm thấy vô cùng ngạc nhiên. Dù bây giờ Lê Nhược Vũ và Hạ Huy.

Thành không còn ở bên nhau nữa, nhưng hai người bọn họ cũng có thể miễn cưỡng xem như bạn bè mài! Kết hôn là một chuyện lớn như vậy, tại sao phải lừa Lê Nhược Vũ chứ?


Trần Hi Lam thật sự không hiếu nỗi.

“Cũng không có gì!” Hạ Đông Quân cười cười giải thích: “Chỉ là cảm thấy không muốn để cô ấy biết chuyện này thôi!”

Nếu anh ta kết hôn với một người anh ta yêu, chắc chắn anh ta sẽ nói với Lê Nhược Vũ, nhưng đáng tiếc là không phải.

Bởi vì lợi ích buôn bán nên phải đính hôn rồi kết hôn, anh ta không muốn mời Lê Nhược Vũ.

Anh ta muốn trong ấn tượng của Lê Nhược Vũ, hình tượng của anh ta luôn là dáng vẻ tốt nhất của mình, mà không phải là một người đàn ông trưởng thành, có thể hy sinh hạnh phúc của mình để đạt được lợi ích.

Anh ta cũng biết là Lê Nhược Vũ sẽ không quay đầu lại nữa, nhưng cô có thể hạnh phúc là tốt rồi! Còn anh ta, chỉ cần người kia không phải là Lê Nhược Vũ, thì cho dù đối phương là ai cũng không có gì quan trọng. .

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Sau Khi Gả Đến Mạc Bắc
2. Hết Thảy Mộng Đẹp Đều Dành Cho Em
3. Quy Đức Hầu Phủ
4. Khoảng Trời Phương Nam
=====================================

“Tại sao vậy?” Trần Hi Lam vẫn không có cách nào hiểu nỗi ý nghĩ của Hạ Đông Quân. Đầu óc cô †a vẫn rất ngây thơ, nếu như cô ta thật lòng yêu một người, như vậy khi cô ta kết hôn, chắc chắn cô ta sẽ mời anh ta.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận